Cuồng Nhiệt Yêu Em - Chương 36:
Cập nhật lúc: 22/02/2026 03:02
Trì Diệu bước lại gần một bước, ngẩng đầu, gần như chạm vào cô.
Hứa Vãn Nịnh nuốt nước bọt, giả vờ bình tĩnh. Ở khoảng cách này, cô cảm nhận được hơi thở nóng bỏng của anh.
Như ký ức chồng lấp.
Nếu là năm năm trước, khuôn mặt này áp sát như vậy, cô đã không do dự ôm lấy anh mà hôn.
Cô hít sâu. Mùi sữa tắm trên người anh len vào mũi, khuấy động mặt hồ yên lặng trong tim.
Yết hầu anh khẽ động, giọng khàn thấp: “Bạn gái cũ nhìn chán rồi. Trong nhà cũng không có ai khác, anh sợ gì?”
“Còn Dung Thần.”
Trì Diệu khinh thường: “Cậu ta là đàn ông.”
Hứa Vãn Nịnh há miệng, lại thôi.
“Thôi.” Cô thở dài, buông tay khỏi chăn, bước xuống giường, mang dép vào. “Anh ở đây đợi em, em sang phòng anh lấy đồ.”
Cô vừa định đi thì Trì Diệu đột nhiên xoay người, kéo chăn mở rộng, ôm c.h.ặ.t cô từ phía sau.
Cái ôm bất ngờ khiến cô bị chăn phủ kín, chỉ lộ ra cái đầu nhỏ.
Cánh tay anh như vòng sắt siết c.h.ặ.t từ phía trước vai cô.
Lồng n.g.ự.c ấm áp rắn chắc áp sát lưng cô.
Bên trong chăn, hơi nóng hòa cùng mùi hương của anh bao trùm lấy cô.
Tim cô như có con thỏ điên cuồng nhảy loạn, muốn vọt ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.
Toàn thân căng cứng, chân mềm nhũn, hơi thở rối loạn.
Đầu óc trống rỗng.
Năm năm rồi, cô nhớ vòng tay anh đến nhường nào.
Bị ôm lại lần nữa, sống mũi cô cay xè, tim không chỉ đập nhanh mà còn đau âm ỉ.
“Hứa Vãn Nịnh…” Trì Diệu nhắm mắt, vùi mặt bên tai cô, thì thầm: “Hôm nay em sao vậy?”
Lý trí của cô dần quay về. Cô cố giữ bình tĩnh: “Trì Diệu, buông em ra.”
Anh không động đậy, siết c.h.ặ.t hơn: “Em lừa anh vào phòng, giả vờ sửa vòi nước, cố ý làm anh ướt, giữ anh tắm ở đây, giờ lại không cho anh ra ngoài. Em rốt cuộc muốn gì?”
Cô hít sâu. Trong vòng tay nóng bỏng ấy, cơ thể cô càng mềm nhũn.
Cô sắp không kiểm soát được mình.
Cô không thể nói về xu hướng của Dung Thần, cũng không thể nói anh ta đã thèm muốn Trì Diệu từ lâu.
Cô lạnh lùng: “Anh ôm em khi em không cho phép là quấy rối. Nếu anh không buông, em báo cảnh sát.”
Trì Diệu cười nhạt, không buông mà siết c.h.ặ.t hơn: “Lần đầu gặp em, anh cưỡng hôn em ở cầu thang, cũng là quấy rối. Sao em không báo cảnh sát?”
Cô nghẹn lại: “Em nợ anh.”
“Bây giờ không nợ nữa sao?”
“Trì Diệu, anh…”
Anh khàn giọng cắt ngang: “Hứa Vãn Nịnh, em nợ anh, đâu chỉ một nụ hôn là trả hết?”
“Vậy anh muốn thế nào?”
“Dung Thần không yêu em.”
“Em biết. Thì sao?”
“Chúng ta quay lại đi. Bắt đầu lại.”
Hứa Vãn Nịnh cứng đờ.
Cô không nghe nhầm. Nhưng ý nghĩ này khiến cô hoảng sợ: “Anh đùa sao?”
Anh vùi vào tóc cô, hơi thở nóng bỏng phả vào cổ: “Anh nghiêm túc.”
Trong lòng cô dâng lên nỗi bi thương. Cô cũng muốn quay lại. Cô vẫn rất, rất yêu anh. Nhưng cô không có tư cách.
“Anh không hận em nữa sao?”
“Hận. Luôn hận.” Giọng anh đầy đau đớn. “Cho nên quay lại bên anh. Tự em nhổ từng chút hận trong lòng anh đi. Hận một người đau lắm, anh không muốn tiếp tục nữa.”
Nước mắt cô trào ra.
Vì nỗi đau của anh, tim cô quặn thắt.
Hận một người suốt năm năm, không buông được, là t.r.a t.ấ.n đến mức nào.
Nhưng cô không thể ở bên anh.
Thậm chí không dám nói rằng cô vẫn yêu anh.
Cô cũng đau, cũng bất lực.
Cô đang cố gắng lật lại vụ án cho cha, muốn cứu ông, cũng muốn cho mình một thân phận trong sạch, có chút hy vọng xứng với anh.
“Trì Diệu, em không thể ở bên anh.” Giọng cô nghẹn lại.
“Em không phải thích tiền sao? Nhà anh ở Kinh Thành có hai căn tứ hợp viện ba tiến, mỗi căn giá năm tỷ, một căn là của anh.” Anh nói từng chữ, mạnh mẽ gấp gáp: “Không thích tứ hợp viện thì thích biệt thự, xe sang, anh đưa em đi chọn ngay.”
Từng chữ như kim châm vào tim cô.
Chính cô đã khiến người đàn ông ấm áp, chính trực ấy trở nên thực tế đến mức dùng tiền giữ một người từng phản bội mình.
Nước mắt cô rơi không ngừng.
Anh càng như vậy, cô càng đau.
Cô không đáng để anh hận năm năm, không buông tay.
Rốt cuộc là thứ tình cảm gì, mà vừa hận vừa muốn quay lại.
Cô dằn lòng, bình thản từ chối: “Không phải vấn đề tiền. Chúng ta đã chia tay, sẽ không quay lại.”
Anh Trì Diệu phong quang chính trực, là nhân tài cao cấp của quốc gia, con cháu danh gia, gia thế hiển hách. Cô gái nào lấy được anh đều là phúc tu mấy đời.
Cô không xứng.
Giọng anh khàn đi: “Không phải tiền, vậy là gì?”
Cô tàn nhẫn: “Không yêu thì không cần lý do. Buông em ra.”
Anh im lặng, nhưng không buông.
Cô nghiến răng, cúi đầu c.ắ.n mạnh vào tay anh.
“Ưm.” Anh nhíu mày, cố chịu.
Cô c.ắ.n rất mạnh, đến mức chính mình cũng thấy đau. Nhưng anh không động.
Cô không nỡ nữa, buông ra.
Dấu răng đỏ hằn trên tay anh, ch.ói mắt.
Tim cô như bị c.ắ.n mất một miếng, đau nhói.
Căn phòng như rơi vào hầm băng.
Im lặng đến tuyệt vọng.
Chiếc chăn trong tay anh rơi xuống đất, vòng tay chậm rãi buông lỏng.
Anh lùi lại một bước.
Hơi ấm rời khỏi người cô, tim cô như rơi theo.
Ánh mắt anh đỏ hoe, thất vọng tột cùng nhìn bóng lưng lạnh lùng của cô: “Xin lỗi đã làm phiền.”
Nói xong, anh vòng qua cô, sải bước rời khỏi phòng.
Cửa đóng lại.
Hứa Vãn Nịnh không đứng vững nữa, lùi lại ngã ngồi xuống đất bên mép giường.
Tim như bị xé nát, đau đến nghẹt thở. Nước mắt vỡ òa như đập nước.
Cô dựa lưng vào giường, co chân lại, ôm c.h.ặ.t, vùi mặt vào đầu gối, vai run lên vì nức nở.
Cô không phải người hay khóc. Nhưng nỗi đau thấm vào tận xương tủy khiến nước mắt không kìm được.
Sợ Trì Diệu quay lại, cô run rẩy nhặt chăn dưới đất, trùm kín đầu, trốn trong chăn, bịt miệng để không phát ra tiếng, lặng lẽ khóc.
Vừa khóc, cô vừa tự mắng mình trong lòng.
Dựa vào cái gì mà làm tổn thương Trì Diệu như vậy? Dựa vào cái gì mà c.ắ.n đau anh?
Trì Diệu hận cô.
Nhưng cô còn hận chính mình hơn.
