Cuồng Nhiệt Yêu Em - Chương 38:

Cập nhật lúc: 22/02/2026 03:03

Ánh mắt Hứa Vãn Nịnh vô thức nhìn về phía Trì Diệu.

Bốn mắt chạm nhau.

Ánh nhìn cô có chút lảng tránh, rất nhanh đã né đi, không thản nhiên bình tĩnh như anh.

Cô ngượng ngùng nói: “Tôi đã nhắn WeChat rồi, không cần đợi tôi đâu, mọi người ăn trước đi.”

Thẩm Huệ kéo cô ngồi xuống: “Toàn người nhà cả mà. Tôi cũng bảo không cần đợi, nhưng Trì Diệu cứ nhất định phải đủ người mới cho lên món.”

Khoảnh khắc ngồi xuống, nghe câu ấy, cô bỗng thấy căng thẳng khó tả, liếc mắt nhìn Trì Diệu thêm lần nữa.

Trì Diệu ngồi giữa Dung Thần và Bạch Húc, giữa cô và anh là Bạch Húc cùng Thẩm Huệ.

Bàn tròn nhỏ, vị trí này chính diện nhau.

Chỉ cần ngẩng đầu là có thể chạm ánh mắt anh.

Đã mười ngày kể từ lần chia tay trong không vui.

Dù sao cô cũng sống không ổn chút nào, ngày nào cũng khó chịu.

Vì không biết anh đi công tác, cô suy nghĩ lung tung suốt, tâm trạng u ám.

Giờ đây, giữa cô và Trì Diệu như cách một dải ngân hà — mà dải ngân hà ấy do chính cô đào ra.

Dung Thần gọi phục vụ: “Chị ơi, lên món.”

Phục vụ đáp rồi rời đi.

Thẩm Huệ đặt trước mặt cô một đĩa nhỏ mộc nhĩ trộn lạnh.

“Đói rồi phải không? Ăn lót dạ trước đi.”

Cô cầm đũa định gắp.

Thẩm Huệ nói thêm: “Trì Diệu gọi đó. Bọn tôi không thích ăn mộc nhĩ lắm, đúng lúc cậu thích nhất món này, cho cậu hết.”

Động tác gắp thức ăn của cô khựng lại vài giây. Bề ngoài bình thản, nhưng trong lòng dậy sóng.

Dung Thần nheo mắt lạnh, khóe môi cong lên một nụ cười không vui.

Cô gắp mộc nhĩ bỏ vào miệng, vị cay nhẹ giòn sật, thoảng hương thơm.

Rất ngon.

Trì Diệu càng đối xử tốt với cô như vậy, cô càng thấy áy náy.

Bạch Húc kinh ngạc hỏi: “Vãn Nịnh, tôi nghe Dung Thần nói, cậu với A Diệu là bạn đại học, quen nhau từ sớm?”

Hứa Vãn Nịnh sững người.

Thẩm Huệ lúc này mới phản ứng: “Đúng rồi, Nịnh Nịnh, cậu với Trì Diệu quen nhau từ đại học, sao lần đầu gặp lại trông như không thân? Với lại lúc đó các cậu…”

Hứa Vãn Nịnh căng thẳng nhìn Thẩm Huệ.

Giọng cô ấy đột ngột dừng lại.

Cô lại nhìn Trì Diệu. Thần sắc anh bình thản, ánh mắt sâu lắng, như đang chờ phản ứng của cô.

Cô muốn nói thì nói.

Muốn giấu thì giấu.

Trì Diệu hoàn toàn theo ý cô.

Đúng lúc cô không biết phải làm sao, Dung Thần nở nụ cười xấu xa: “Huệ Huệ, tôi kể cô nghe chuyện còn sốc hơn. Mối tình đầu bốn năm đại học của Hứa Vãn Nịnh chính là Trì Diệu.”

Nghe vậy, Bạch Húc và Thẩm Huệ tròn mắt kinh ngạc, sững sờ.

Thẩm Huệ tức giận đứng bật dậy, chỉ vào Hứa Vãn Nịnh: “Trời ơi, Hứa Vãn Nịnh, tôi tuyệt giao với cậu!”

Nói xong, cô ấy giận dữ rời bàn: “Lần này hết làm chị em nhé! Cậu coi tôi là người ngoài à? Bạn trai cũ yêu bốn năm đại học của cậu là Trì Diệu? Cậu còn giấu tôi? Cậu coi tôi như đồ ngốc hả?”

Vừa mắng vừa đi ra ngoài.

Hứa Vãn Nịnh hoảng hốt vội đuổi theo: “Huệ Huệ, nghe tôi giải thích đã.”

Ba người đàn ông trong phòng nhìn theo bóng hai cô rời đi, vô cùng bình tĩnh, không có ý xen vào.

Dù sao tình bạn hơn hai mươi năm của Thẩm Huệ và Hứa Vãn Nịnh, chỉ vài câu là làm lành.

Trừ phi phản quốc hay dính ma túy, còn không thì họ sẽ không bao giờ tan rã.

Bạch Húc tò mò hỏi: “A Diệu, cậu thật sự từng yêu Hứa Vãn Nịnh bốn năm à?”

Trì Diệu mím môi chua chát, từ cổ họng bật ra một tiếng: “Ừ.”

“Cậu giấu kỹ thật đấy!” Bạch Húc nắm tay khẽ đ.ấ.m vào bắp tay anh.

Trì Diệu nâng chén trà nhấp một ngụm: “Tôi có gì phải giấu?”

Bạch Húc hỏi: “Sao lại chia tay?”

Trì Diệu im lặng.

Dung Thần nói: “Hứa Vãn Nịnh thích tôi nên đá cậu ấy.”

Bạch Húc càng sốc: “Chẳng trách lần tụ tập trước đám cưới tôi, Tô Nguyệt Nguyệt mắng Vãn Nịnh là tra nữ. Hóa ra A Diệu thật sự bị cô ấy đá.”

Trì Diệu nghiêng đầu nhìn Dung Thần, ánh mắt lạnh lẽo, giọng mang chút khó chịu: “Cậu đắc ý lắm à?”

Dung Thần nhún vai, vẻ thản nhiên: “Tôi đâu có thích Hứa Vãn Nịnh, có gì mà đắc ý? Tôi thích Huệ Huệ hơn.”

Câu này vừa dứt, Bạch Húc như bị đốt cháy đầu, mặt sạm lại, vừa tức vừa lo, lúng túng chỉ vào Dung Thần: “Cậu… cậu với vợ tôi thanh mai trúc mã, như anh em ruột, sao lại nhớ thương vợ tôi?”

“Đùa thôi.” Dung Thần cà lơ phất phơ cười. “Xem cậu cuống kìa. Yên tâm, tôi chỉ coi cô ấy như em gái, không tranh với cậu.”

Bạch Húc thở phào nhẹ nhõm.

Dung Thần kiểu công t.ử bột trắng trẻo, sạch sẽ, lại đẹp trai, quan trọng là gia đình rất giàu. Nếu thật sự muốn tranh, anh ta chắc chắn không phải đối thủ.

Dung Thần nghiêng về phía Trì Diệu, ghé sát tai anh thì thầm: “Tôi không phải tình địch của cậu, thái độ với tôi có thể tốt hơn chút không?”

Hứa Vãn Nịnh khoác tay Thẩm Huệ quay vào, đúng lúc nhìn thấy cảnh ấy.

Tim cô như vọt lên tận cổ họng, nheo mắt lạnh lùng nhìn hai người đối diện.

Thẩm Huệ không để ý đến Trì Diệu và Dung Thần, vào là ngồi xuống.

Trì Diệu cảm thấy Dung Thần quá gần, hơi thở phả vào tai khiến anh buồn nôn.

Anh giơ khuỷu tay chặn trán Dung Thần, bực bội đẩy ra: “Cách xa tôi chút.”

Phục vụ bưng món ăn vào.

Đều là đặc sản nổi tiếng địa phương, thanh đạm, tươi ngon, giữ nguyên vị.

Có cá hồ lớn, tôm sông, gà ta, bồ câu non, măng đông tươi, rau hữu cơ…

Còn đủ loại nồi đất, cơm niêu lạp xưởng…

Trì Diệu là người miền Bắc, khi yêu Hứa Vãn Nịnh từng chiều theo khẩu vị cô, thường xuyên học nấu món miền Nam.

Ăn quen đồ thanh đạm miền Nam, khẩu vị anh cũng thay đổi, những gì cô thích, anh cũng thích.

Trong bữa ăn, Dung Thần luôn tìm đủ chuyện để nói với Trì Diệu.

Trì Diệu đáp qua loa.

Thẩm Huệ chợt nhớ ra chuyện gì, nghiêng đầu nhìn Hứa Vãn Nịnh, chậm rãi nói: “Nịnh Nịnh, mẹ cậu lại tìm cậu, gọi điện đến tôi, bảo tôi nhắn lại…”

Hứa Vãn Nịnh lập tức ngắt lời: “Huệ Huệ, nói riêng đi.”

Thẩm Huệ lúc này mới hiểu ra: “Được.”

Động tác ăn của Trì Diệu khựng lại vài giây, ngẩng đầu nhìn Hứa Vãn Nịnh, tay cầm đũa bất động.

Cô cúi đầu ăn, như không hề hay biết ánh mắt anh.

Dù cảm nhận được anh đang nhìn, cô cũng không muốn chạm vào.

Dung Thần nhìn Trì Diệu rồi lại nhìn Hứa Vãn Nịnh, nhai thịt gà ta, nhai một lúc liền nảy ra ý.

Một bước đột phá để xin WeChat của Trì Diệu.

Anh đặt đũa xuống, nghiêng người về phía Trì Diệu, nhỏ giọng: “Thêm WeChat đi, tôi lén kể cậu nghe quan hệ giữa Hứa Vãn Nịnh và mẹ cô ấy.”

Từ trước đến giờ Hứa Vãn Nịnh chưa từng nhắc đến gia đình với Trì Diệu. Bốn năm yêu nhau thời đại học, anh hoàn toàn không biết gì về người nhà cô.

Anh do dự vài giây rồi đặt đũa xuống, lấy điện thoại ra.

Dung Thần hưng phấn khó giấu nụ cười, mím môi, mở mã QR đưa trước mặt Trì Diệu.

Trì Diệu quét mã, thêm bạn.

Dung Thần nhanh ch.óng chấp nhận, vui vẻ cất điện thoại.

Sắc mặt Hứa Vãn Nịnh trầm xuống, trong lòng bất an.

Dung Thần thêm được WeChat của Trì Diệu, liền ném cho cô một nụ cười khiêu khích, đáy mắt lấp lánh vẻ đắc ý.

Cô không biết Dung Thần đã nói gì với Trì Diệu, lại có thể khiến anh chủ động thêm anh ta.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.