Cupid - Chương 5
Cập nhật lúc: 24/06/2026 12:02
Tôi không ngờ hôm sau Chương Phùng Niên vừa tỉnh dậy đã đăng status công khai mối quan hệ của chúng tôi.
Lúc đó tôi đang ngủ say như c.h.ế.t, đến lúc tỉnh dậy thì tin nhắn lướt mãi không hết: Chúc mừng nhé, chúc em đạt được ước nguyện, trăm năm hạnh phúc các kiểu.
Tôi quay sang khung chat của Chương Phùng Niên, gõ một bài sớ dài với lời lẽ cực kỳ khó nghe.
Chưa kịp gửi thì sếp tôi gọi một cuộc điện thoại khẩn cấp.
"Vưu Khinh Duyên! Cô có muốn lấy lương nữa không hả?!"
"..."
Một đồng tiền cũng làm khó được anh hùng, tôi lập tức nuốt cục tức này rồi chạy tới công ty.
Tôi ngồi trong công ty suy tính lại một lượt, nghĩ rằng dù sao cũng quen biết một thời, nể mặt anh ta một chút, cứ diễn kịch trước đã, vài hôm nữa tôi sẽ lấy lý do không hợp để đòi chia tay.
Nhưng Chương Phùng Niên còn "cao tay" hơn tôi nghĩ.
Anh ta biết tin Lâm Yên sắp ra nước ngoài, không nói hai lời liền đi theo luôn.
Cho nên, tôi gánh cái nồi oan to tướng, thực ra kẻ lụy tình thật sự chính là Chương Phùng Niên.
Vì vậy, tôi coi như bị cưỡng ép công khai rồi lại bị cưỡng ép đá bay.
Nhân cách của tôi mách bảo rằng tôi nên dùng những lời độc địa nhất trên thế giới này để nguyền rủa Chương Phùng Niên.
Nhưng lý trí lại bảo tôi rằng, mấy việc này chẳng là gì cả, ít nhất thì cũng thoát được anh ta rồi.
Ai mà ngờ được hai năm sau gã này lại quay về, về thì thôi đi, còn đến trước mặt tôi tìm kiếm cảm giác tồn tại.
Tôi càng nghĩ càng giận, đến mức khi nhận điện thoại của Long Chiểu, tôi phản xạ tự nhiên nói luôn: "Có rắm thì thả nhanh đi!"
Đầu dây bên kia im lặng một chút, có tiếng người khác xen vào, kèm theo tiếng cười: "Cậu bị vợ quản c.h.ặ.t thế này à?"
"..."
Tôi hạ giọng: "Nếu tôi nói bốn chữ vừa rồi là tôi nói với con ch.ó nhà tôi thì anh có tin không? Ài, nói thật đấy, con Kỳ Thụy nhà tôi dễ thương lắm, nó hay thả rắm lắm cơ."
"..." Long Chiểu: "Bệnh à."
"..." Sao lại c.h.ử.i người ta thế.
Anh lại nói: "Em chuẩn bị đi, lát nữa anh qua đón em."
"À." Tôi gật đầu, phản ứng lại rồi khựng một chút: "Đón tôi làm gì?"
"Về nhà bố mẹ anh." Giọng anh rất bình thản.
Tôi nghĩ ngợi một hồi rồi nói: "Được thôi."
──
Sau đó tôi lập tức thay đồ, trang điểm nhẹ, rồi tắt chiếc tivi vẫn chưa xem xong đi.
Long Chiểu đến rất nhanh, tôi vừa lên xe câu đầu tiên đã hỏi tại sao đột nhiên lại về đó.
"Hôm nay là sinh nhật mẹ anh."
Tôi há miệng, chậc một tiếng: "Anh làm thế là không đúng rồi, tuy hai ta không phải vợ chồng thật nhưng ít nhất người ngoài nhìn vào thì là thật. Sinh nhật dì quan trọng thế này mà anh không gọi tôi, anh có biết tôi sẽ bị đ.á.n.h giá thế nào ở nhà anh không?"
Tôi vừa giơ ngón tay vừa nói: "Nào là không lễ phép, không tôn trọng người già, quá lạnh lùng vân vân, rồi từ đó nâng cấp lên thành nghi ngờ hai ta kết hôn giả."
Long Chiểu nghiêng đầu: "Chẳng phải em không quan tâm người khác nói gì mình sao?"
"..."
Đó là do hai năm trước tôi lỡ miệng nói thôi.
Lần đó Long Chiểu lần đầu dẫn tôi về ra mắt bố mẹ anh, ở đó tôi quen một cô em gái nhỏ tên là Mạn Mạn, hai chúng tôi trò chuyện rất hợp gu.
Cô bé nói dạo này rất khổ não vì bố mẹ bắt học cái này cái kia, nếu không bằng con nhà người ta thì mất mặt lắm. Nhưng cô bé lại chẳng có hứng thú gì với mấy thứ đó.
Tôi nói: "Không thích thì đừng học."
"Nhưng em sẽ bị các cô chú chỉ trích."
"Vô tư đi, người không liên quan dù có nói gì thì những lời đó với em cũng chỉ là vi khuẩn thôi, cứ tạt cốc nước sát khuẩn vào mặt họ là xong."
"..." Mạn Mạn ngưỡng mộ nhìn tôi: "Chị hai ơi, em ước mình cũng được ngầu như chị."
...
Thu hồi dòng suy nghĩ, tôi ho nhẹ một tiếng: "Thời thế thay đổi rồi, giờ tôi phải tích đức cho bản thân thôi."
Xe nhẹ nhàng bẻ lái, dừng lại trước hai cái cây xanh.
Tôi hít sâu một hơi.
"Em căng thẳng à?" Long Chiểu hỏi.
Tôi lắc đầu: "Lấy đà trước khi diễn thôi."
"..."
Vừa xuống xe, đã có người đứng ở cửa vẫy tay với tôi.
Tôi nhìn chằm chằm gương mặt quen quen lạ lạ kia, kéo tay Long Chiểu: "Đây là ai thế?"
Long Chiểu nhìn theo hướng đó: "Người trò chuyện hăng say với em trước đây đấy."
... Ồ.
Con bé này lớn nhanh thật, cao hơn hẳn một khúc.
Tôi mỉm cười đi tới, Mạn Mạn thân thiết khoác lấy tay tôi: "Chị hai, lâu rồi không gặp, chị còn nhớ em không?"
"..."
Trong lòng tôi cảm ơn Long Chiểu một trăm lần, rồi đáp: "Tất nhiên là nhớ rồi, cao lớn thế này cơ mà."
Mạn Mạn mím môi cười, sau đó nói: "Đi thôi, các bác đang đợi anh chị bên trong đấy."
Trong nhà rất đông người, ngoài bố mẹ Long ra còn có người ngồi bên cạnh là Long Linh, người mà tôi gần như chẳng quen biết.
"Duyên Duyên." Mẹ Long cười vẫy tay gọi tôi: "Lâu lắm không gặp, nghe Long Chiểu nói con bận lắm, ngồi lại đây trò chuyện với mẹ tí nào."
Ý nghĩ duy nhất của tôi trước khi bước tới là, kết hôn giả đúng là hại người mà.
Khả năng giao tiếp của tôi tệ nhất nhưng kỹ năng diễn xuất của tôi lại đỉnh nhất, hồi trước mẹ tôi cứ càm ràm mãi sao không tống tôi vào giới giải trí.
Giữa chừng họ mang bánh ra cắt, Long Chiểu ngồi đối diện nghe người khác nói chuyện, khuỷu tay anh chống lên đầu gối, thân người hơi cúi xuống, bạn bè bên cạnh đang vừa cười vừa nói chuyện với anh.
Anh rất ít khi cười, cầm ly nước trái cây trên bàn nhấp một ngụm, rồi tiếp tục giữ nó trong tay, vừa chăm chú lắng nghe, vừa khẽ lắc lư ly nước.
Chiếc đồng hồ đen trên cổ tay càng làm nổi bật làn da trắng, trông cực kỳ quý phái.
Tôi định đi vệ sinh, Mạn Mạn dắt tôi đi, lúc quay về thì có người gọi cô bé lại.
Tôi liếc nhìn đối phương, gương mặt khá lạ lẫm, tuổi tác xấp xỉ Mạn Mạn, cô ấy ăn mặc rất lộng lẫy, giọng điệu cũng cao ngạo: "Long Mạn, cô ngày nào cũng co ro rụt rè trông như cái gì thế, thật mất mặt!"
Nghe vậy, Mạn Mạn siết c.h.ặ.t t.a.y tôi hơn.
Tôi đoán đây là loại người rảnh rỗi sinh nông nổi nên hỏi: "Mất mặt chỗ nào?"
"Cô ấy ấy, từ đầu đến chân đều mất mặt." Cô gái kia cầm ly rượu bước tới, khẽ cười, tôi đưa tay chặn bàn tay đang định giở trò của cô ấy lại.
Cô gái: "?"
Tôi thở dài: "Em gái à, thời đại nào rồi mà còn chơi trò này, phim thần tượng người ta không diễn từ đời tám hoánh nào rồi, định làm gì đấy?"
Sắc mặt cô ấy cứng đờ, ngửa cổ uống cạn số nước trái cây còn lại trong ly, cười lạnh: "Tôi chẳng rảnh mà làm thế!"
Thì cô bảo sao cũng được.
Tôi dắt tay Mạn Mạn rời đi.
"Chị hai..." Giọng Mạn Mạn vẫn lí nhí: "Cảm ơn chị."
"Cảm ơn cái gì, mà chị thấy em cao lớn thế này là uổng phí rồi, con gái con lứa tính tình không được quá nhu nhược, dễ bị bắt nạt lắm."
"..."
