Cựu Ái Thành Không - Chương 3

Cập nhật lúc: 13/08/2026 04:05

Cánh cửa khẽ khép lại, ngăn cách hai thế giới.

Thẩm Từ nhìn chằm chằm cánh cửa đóng c.h.ặ.t ấy, đột nhiên như phát điên, chộp lấy bát canh trên bàn ném mạnh xuống sàn. Mảnh sứ văng tung tóe, nước canh nóng b.ắ.n lên khắp nền nhà.

Nhưng ngoài cửa không hề có bất cứ động tĩnh nào. Không có lời hỏi han lo lắng, không có tiếng bước chân vội vã. Không có gì cả.

Cô thật sự... không còn cần anh ta nữa.

4

Ngày Thẩm gia chính thức bước vào quá trình phá sản và thanh lý tài sản, Thẩm Từ ngồi trong văn phòng tổng giám đốc lần cuối cùng. Ngoài cửa sổ, mưa phùn kéo dài không dứt, cũng giống hệt tâm trạng của anh ta lúc này.

Cửa văn phòng mở ra, Lâm Vãn bước vào. Cô mặc một bộ vest đen được cắt may gọn gàng, mái tóc b.úi cao sau gáy, toát lên vẻ sắc sảo của một nữ tổng tài đến để đàm phán một thương vụ mua bán, sáp nhập.

"Đây là thỏa thuận ly hôn." Cô đặt tập tài liệu xuống bàn. "Ký đi. Tài sản cá nhân của em sẽ được rót vào Thẩm gia. Ít nhất vẫn giữ được mảng kinh doanh cốt lõi, anh vẫn còn cơ hội làm lại."

Thẩm Từ không nhìn bản thỏa thuận, chỉ nhìn chằm chằm vào cô. "Mọi chuyện... đều nằm trong kế hoạch của em, đúng không? Tô Minh vào công ty, hồ sơ đấu thầu bị lộ, tài liệu tố cáo nặc danh... đều là em đứng sau sắp đặt?"

Lâm Vãn ngồi xuống đối diện, bắt chéo hai chân, dáng vẻ ung dung. "Thẩm Từ, anh đ.á.n.h giá em quá cao rồi. Em chỉ thuận tay đẩy một bức tường vốn dĩ đã sắp đổ, đúng vào thời điểm thích hợp mà thôi. Còn về Tô Minh…”  Cô khẽ cười, “Chính anh là người đưa cậu ta vào Thẩm gia, bởi vì anh không nỡ từ chối mấy câu nũng nịu của Tô Mộng Lộ."

"Tại sao?" Thẩm Từ bật dậy, hai tay chống mạnh lên mặt bàn, cả người nghiêng về phía trước, đôi mắt đỏ ngầu. "Lâm Vãn, tại sao nhất định phải làm đến mức này? Nếu em hận anh, em có thể nói thẳng! Có thể trả thù anh! Tại sao lại phải hủy Thẩm gia? Đó là tâm huyết cả đời của cha anh!"

"Thế còn tôi thì sao?" Giọng Lâm Vãn cuối cùng cũng xuất hiện một gợn sóng, rất nhẹ nhưng lạnh đến tận xương. "Thẩm Từ, còn cả cuộc đời của tôi thì sao? Hai mươi hai tuổi, tôi gả cho anh. Bảy năm đẹp nhất của đời người, tôi đều dành cho anh. Tình yêu của tôi, ước mơ của tôi, lòng tự trọng của tôi... đều bị chính anh từng chút một nghiền nát. Bây giờ anh lại đến nói với tôi về hai chữ 'tâm huyết'?"

Cô đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, bóng lưng vẫn thẳng tắp. "Ký hay không tùy anh. Nếu không ký, chúng ta sẽ cùng gánh món nợ này, chậm rãi chịu đựng. Dù sao bây giờ tôi cũng có rất nhiều thời gian." 

Cô xoay người nhìn anh ta, nụ cười lạnh lẽo đến thấu xương. "Còn anh... thời gian của anh không còn nhiều nữa."

Như thể toàn bộ sức lực trong người đều bị rút cạn, Thẩm Từ ngã ngồi xuống ghế. Nhìn người phụ nữ vừa quen thuộc vừa xa lạ trước mặt, anh ta bỗng nhận ra Lâm Vãn mà anh ta từng yêu đã ch.ết từ rất lâu rồi. Chế.t trong những đêm anh ta về muộn, c.h.ế.t trong hết lần này đến lần khác bị anh ta phớt lờ và tổn thương.

Người đang đứng trước mặt anh ta lúc này... chính là báo ứng của anh ta.

"Nếu anh ký..." Giọng anh ta khô khốc. "Chúng ta... còn có thể quay lại không?"

Lâm Vãn như vừa nghe thấy chuyện nực cười nhất thế gian, cười đến bật cả nước mắt. Cô từng bước đi tới trước mặt anh ta, cúi người, hai tay chống lên thành ghế. Khoảng cách giữa hai người gần đến mức có thể cảm nhận được hơi thở của nhau.

"Thẩm Từ, anh muốn bắt đầu lại với tôi sao?" Giọng cô nhẹ như tiếng thì thầm của người yêu, nhưng ánh mắt lại lạnh như băng.  "Có thể chứ."

Trái tim Thẩm Từ đập mạnh, trong đáy mắt vừa nhen lên một tia hy vọng mong manh thì đã nghe cô chậm rãi nói: "Anh ch.ết đi... tôi sẽ tha thứ cho anh."

Mấy chữ nhẹ tênh, nhưng như những lưỡi d.a.o sắc bén đ.â.m thẳng vào trái tim anh ta.

Sắc mặt Thẩm Từ lập tức trắng bệch như tờ giấy.

Lâm Vãn đứng thẳng người, lấy một cây b.út từ trong túi xách đặt lên bản thỏa thuận ly hôn. "Quyền lựa chọn nằm trong tay anh. Ký tên, cầm số tiền này để gây dựng lại từ đầu. Hoặc tiếp tục cố chấp, cùng tôi giằng co đến c.h.ế.t."

Nói xong, cô xoay người rời đi, tiếng giày cao gót gõ lên nền đá cẩm thạch vang lên từng nhịp thanh thoát mà dứt khoát.

Thẩm Từ không ký.

Anh ta lựa chọn cách ngu xuẩn nhất - Đem toàn bộ oán hận trút lên hai anh em Tô gia.

Anh ta vận dụng những mối quan hệ cuối cùng còn sót lại, thu thập toàn bộ chứng cứ Tô Minh làm lộ bí mật thương mại, đồng thời điều tra tất cả những việc mờ ám Tô Mộng Lộ đã lợi dụng danh tiếng của anh ta để thực hiện suốt những năm qua, rồi nộp đơn kiện cả hai ra tòa.

Nếu anh ta rơi xuống vực… thì tất cả cùng chôn theo.

Đêm trước ngày mở phiên tòa, mưa lớn như trút nước.

Khi Tô Mộng Lộ đi.ên cuồng xông vào biệt thự, Thẩm Từ đang ngồi trong phòng khách uống rượu. Đó là chai rượu quý được cất trong tủ rượu của Lâm Vãn, trị giá tới sáu con số.

"Thẩm Từ! Anh nhất định phải dồn chúng tôi vào đường c.h.ế.t sao?" Toàn thân Tô Mộng Lộ ướt sũng, mái tóc bết c.h.ặ.t vào gương mặt, không còn chút vẻ kiêu sa thường ngày.

Trong tay cô ta cầm một con d/ao gọt hoa quả, lưỡi d/ao phản chiếu ánh đèn lạnh lẽo.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.