Cứu Chuộc Mùa Xuân - Chương 2
Cập nhật lúc: 07/08/2026 16:01
Gia đình chúng tôi vốn dĩ cũng được coi là tầng lớp trung lưu, nhưng sau trận náo loạn này, tiền tiết kiệm của bố mẹ đã bị vét sạch sành sanh.
Không chỉ vậy, chi phí y tế cho nửa đời sau của anh ta còn là một cái hố không đáy.
Mẹ tôi không chỉ một lần nguyền rủa, tại sao anh trai không đ.á.n.h c.h.ế.t tươi tên đó rồi đền mạng luôn cho xong, giờ cứ sống dở c.h.ế.t dở thế này, chỉ tổ làm khổ người thân.
Sau nửa năm điều trị, tinh thần của anh trai tôi bắt đầu dần ổn định trở lại.
Bố mẹ vốn không muốn đón anh ta ra ngoài.
Họ cảm thấy anh ta ra ngoài cũng chỉ là một mầm họa, thay vì suốt ngày phải đi dọn dẹp bãi chiến trường cho anh ta, thà rằng cứ để anh ta bị hành hạ đến c.h.ế.t ở trong đó cho rồi.
Nhưng bà nội không đồng ý, bà nói đây là hậu duệ duy nhất của nhà họ Lý.
Bà lấy cái c.h.ế.t ra đe dọa, nếu anh trai không về, bà cũng không sống nữa.
Cứ như vậy, sau nửa năm, anh trai lại một lần nữa trở về nhà.
Nhưng những ngày tháng ở nhà của anh ta cũng chẳng dễ chịu hơn ở bệnh viện là bao, anh ta bị "giam lỏng" trong chính căn phòng của mình.
Bố mẹ suốt ngày mắng nhiếc đ.á.n.h đập, hở ra là bỏ đói anh ta.
Anh ta cũng từng phản kháng, nhưng mỗi lần như vậy, mẹ tôi lại gào thét điên cuồng.
"Quyền con người? Mày mà cũng được tính là con người sao? Nếu không phải tại mày, sao chúng tao có thể sống khổ sở như thế này? Nuôi mày đã là sự nhân từ lớn nhất của chúng tao rồi."
Dần dần, anh trai cũng không phản kháng nữa, anh ta trở nên lầm lì, ít nói.
Nhưng bố mẹ vẫn không buông tha, họ coi anh ta như một công cụ để trút giận.
Có vài người hàng xóm nhìn không nổi thỉnh thoảng cũng khuyên nhủ một câu.
Nói rằng chuyện gì qua thì cho qua đi, con cái lớn rồi không thể cứ đ.á.n.h mãi được.
Mẹ tôi không nể nang gì mà vặn lại: "Ai trong số các người thấy xót thì cứ mang về mà nuôi, không nuôi thì ngậm miệng lại."
Đó cũng là lý do tôi không mấy khi muốn về nhà.
4
"Vậy còn cô? Cô có hận anh ta đã hủy hoại cuộc sống của gia đình mình không?"
Tôi không ngờ Cảnh sát Tôn lại hỏi như vậy, thoáng ngẩn người, sau đó nở một nụ cười khổ.
"Tôi đã hai mươi bảy tuổi rồi, chưa từng yêu đương lần nào, những chàng trai kia hễ biết tôi có một người anh trai bị tâm thần là hận không thể tránh tôi càng xa càng tốt."
"Nhưng anh trai đối xử với tôi rất tốt, từ nhỏ đã bảo vệ tôi. Nói không hận chút nào là giả, nhưng phần nhiều là xót xa, xót cho anh ấy tại sao lại mắc phải căn bệnh này."
"Thái độ của bố mẹ đối với cô thế nào?"
Đối với tôi? Đương nhiên là cực kỳ tốt rồi.
Ít nhất là trong mắt người ngoài thì là như vậy.
Sau khi anh trai xảy ra chuyện, bố mẹ đã dồn hết tâm huyết lên người tôi.
Họ nói: "Lý Trạch đã là đồ bỏ đi rồi, con nhất định phải sống tốt, nỗ lực học tập, nửa đời sau của bố mẹ đều trông cậy vào con."
Vì lo lắng tôi sẽ gặp chuyện ngoài ý muốn giống như anh trai, nên họ đã tự ý đổi nguyện vọng của tôi, giữ tôi lại bên cạnh họ.
Họ tự ý bỏ tiền tìm người nhét tôi vào làm việc tại bệnh viện trong thành phố này.
Thậm chí ngay cả anh bạn trai ở ngoại tỉnh của tôi, họ cũng thay tôi chia tay luôn.
Họ nói: "Cả nhà bốn người chúng ta có c.h.ế.t cũng phải c.h.ế.t cùng nhau, người ngoài không cần phải xen vào."
"Câu hỏi này khó trả lời lắm sao?"
Dòng suy nghĩ bị kéo lại, tôi bắt gặp ánh mắt dò xét của Cảnh sát Tôn.
"À, không có gì, họ đối xử với tôi rất tốt, muốn gì được nấy."
"Đã như vậy, cô không khuyên họ đối xử tốt với Lý Trạch một chút sao?"
Những câu hỏi của Cảnh sát Tôn cứ nối tiếp nhau.
Tôi bị hỏi đến mức có chút bực bội, cảm xúc dần mất kiểm soát.
"Bố mẹ tôi vừa mới mất, anh trai tôi còn đang nằm trong ICU chưa biết sống c.h.ế.t ra sao, vậy mà ông lại gọi tôi đến đây để hỏi những câu hỏi kỳ quặc này."
"Rốt cuộc ông muốn nói gì? Làm ơn đi thẳng vào vấn đề đi."
Đối phương rõ ràng đã quá quen với những cảnh tượng thế này, không hề bị cảm xúc của tôi ảnh hưởng, vẫn rất bình tĩnh.
"Nếu đúng như lời cô nói, bố mẹ cô quanh năm suốt tháng đều đ.á.n.h c.h.ử.i Lý Trạch, vậy tại sao tối qua anh ta mới mất kiểm soát? Điểm này cô không thấy tò mò sao?"
Tôi giận quá hóa cười.
"Tò mò thì bố mẹ tôi có thể sống lại được không? Bây giờ tôi chỉ mong anh trai mình có thể thoát khỏi cửa t.ử. Nếu ông không còn việc gì nữa, tôi muốn đến bệnh viện thăm anh ấy."
Cảnh sát Tôn nghe vậy thì ngẩn người.
Hồi lâu sau, ông đẩy một bản biên bản đến trước mặt tôi.
"Nếu không có vấn đề gì thì phiền cô ký tên vào đây."
5
Đi đến cửa cục cảnh sát, ông đột nhiên gọi giật tôi lại.
"Đúng rồi, tiếng hét mà cô nghe thấy trong cuộc điện thoại thứ hai, chắc là sự phản kháng cuối cùng của mẹ cô."
Tôi "ồ" một tiếng, quay đầu bỏ đi.
Thực ra tôi chẳng nghe thấy tiếng hét nào của mẹ mình cả, là tôi nói bừa đấy.
Bởi vì lúc đó mẹ tôi đã bị c.h.é.m đến mức không còn ra hình người nữa rồi.
Thứ tôi nghe thấy là tiếng thều thào yếu ớt của bà ấy.
Bà ấy nói: "A Trạch, mẹ làm vậy cũng là để giữ mạng cho con, con..."
Sau đó thì tắt thở.
Tôi nghĩ chắc hẳn chính câu nói này đã hoàn toàn chọc giận anh trai tôi.
Anh ta mới dứt khoát cắt đứt cổ họng bà ấy, bởi vì mười sáu nhát d.a.o trước đó căn bản không trúng vào chỗ hiểm.
Nhất thời tôi cũng không phân biệt được, anh ta rốt cuộc hận người đã làm chuyện đó là bố tôi hơn, hay hận người đưa ra chủ ý là mẹ tôi hơn.
Sau khi rời khỏi cục cảnh sát, tôi đến bệnh viện thăm Lý Trạch trước.
Anh ta nằm yên lặng trên giường bệnh.
Bác sĩ nói, vốn dĩ nhảy từ tầng năm xuống là chắc chắn phải c.h.ế.t, nhưng tấm bạt che mưa ở các tầng giữa đã đóng vai trò giảm chấn, cộng thêm việc anh ta rơi trúng thùng rác, nên mới may mắn giữ được một mạng.
Họa hại di thiên niên, câu nói này quả thực không sai chút nào.
Để tỏ ra vẻ vô cùng đau buồn, tôi gượng ngồi ở bệnh viện đến tận sáu giờ chiều.
Thực sự đói không chịu nổi, tôi mới đứng dậy đi về nhà.
Do tối qua vừa xảy ra vụ án mạng, khu chung cư vốn náo nhiệt giờ đây yên tĩnh đến đáng sợ.
Trong hành lang tràn ngập mùi m.á.u nồng nặc.
Vừa mở khóa, chị Vương ở đối diện đã lách người chui vào.
Vẻ mặt chị ấy đầy căng thẳng.
"Cảnh sát không phát hiện ra điều gì bất thường chứ?"
Tôi lắc đầu.
Mặc dù không biết khâu nào đã khiến cảnh sát nghi ngờ, nhưng tôi có bằng chứng ngoại phạm.
Vì vậy cho dù có điều tra thế nào, vụ án này cũng không liên quan đến tôi.
Việc Lý Trạch gây án là sự thật không thể thay đổi.
Hơn nữa, còn có bằng chứng phạm tội mà chị Vương "vô tình" quay lại được.
Đây có thể coi là một màn mượn đao g.i.ế.c người hoàn hảo.
Điều đáng tiếc duy nhất là Lý Trạch vẫn chưa c.h.ế.t.
Chị Vương thở phào nhẹ nhõm.
"Vậy thì tốt, cả buổi chiều nay chị cứ nơm nớp lo sợ, chỉ sợ bị cảnh sát phát hiện ra điều gì."
Nói đoạn, chị ấy lấy từ trong túi ra một chiếc máy MP5 kiểu cũ.
"Em đúng là hiểu rõ Lý Trạch thật, nó quả nhiên giấu trong phòng mình, chị đã tranh thủ lúc cảnh sát chưa đến để lẻn vào lấy ra đấy."
