Cửu Cô Nương Mang Một Thân Phản Cốt, Tính Tình Ngông Cuồng - Chương 506: Nếu Là Tà Đoan, Tất Phải Trừ Diệt!
Cập nhật lúc: 06/04/2026 03:02
Quốc sư rời đi cũng lặng yên không một tiếng động hệt như lúc đến. Sau khi hắn biến mất vào trong bóng đêm, uy áp trong điện cũng đột ngột tan biến, ánh nến lại bắt đầu chập chờn lay động.
An Hòa đế vẫn xụi lơ trên mặt đất, mồ hôi lạnh vã ra đầm đìa như vừa được vớt từ dưới nước lên, lớp áo dán c.h.ặ.t vào người. Trong mắt lão giờ đây chỉ còn lại sự sợ hãi tột cùng cùng vẻ mờ mịt.
Lão lảo đảo bò dậy, lờ đờ bước về phía chiếc long ngai trong điện. Đi từng bước lên bậc thềm, lão ngồi phịch xuống, bàn tay vuốt ve hết lần này đến lần khác đầu rồng chạm trổ trên tay vịn, trong mắt tràn ngập vẻ không nỡ và không cam tâm.
Đột nhiên, lão gầm lên một tiếng "Ngao", trong thanh âm chất chứa toàn bộ sự nghẹn khuất và phẫn uất.
Cho dù là tiền triều Lương quốc, có vị Hoàng đế nào lại do người khác khâm điểm (chỉ định)? Lại có vị Hoàng đế nào chưa băng hà đã bị người ta đuổi cút đi, nhường chỗ cho kẻ khác ngồi? Trên đời này làm gì có vương triều nào như thế?
Chỉ có Đạm Đài thị, làm Hoàng đế mà uất ức đến muốn c.h.ế.t. Lúc thượng vị là do chỉ định, lúc thoái vị cũng vậy, chỉ một câu nói là phải cút. Trớ trêu thay, bọn họ chẳng có cách nào phản kháng, thậm chí không dám sinh ra nửa điểm oán hận, chỉ có thể vô điều kiện phục tùng.
Dám phản kháng ư? Kết cục e rằng sẽ bị đem đi tế nền móng Hoàng lăng, dùng để trấn áp giang sơn hoàng triều cho khỏi sụp đổ.
Nhưng mà, làm sao có thể cam tâm cho được?
An Hòa đế vỗ mạnh lên long ngai, cười lớn nắc nẻ, cười đến ứa cả nước mắt. Lúc này đây, quyền uy đế vương hay hùng tâm tráng chí gì đó với lão đều chẳng đáng một xu, cũng chẳng buồn nhắc lại nữa. Bởi vì, lão suy cho cùng cũng chỉ là một quân cờ phế!
Bên ngoài cánh cửa điện đang mở toang, vị đại thái giám quỳ rạp góc tường run lẩy bẩy. Nghe tiếng cười cuồng loạn bi thương vẳng ra từ bên trong, lão thái giám lại càng run rẩy tợn.
Rõ ràng đang là tiết trời mùa hạ tháng sáu oi ả, nhưng chốn thâm cung này lại ngập tràn hàn ý thấu xương.
Đêm lạnh như nước. Tại Lựu viên.
Trái ngược hoàn toàn với bầu không khí ngột ngạt vừa diễn ra trong T.ử Thần Điện ở hoàng cung, những cây lựu được trồng trong Lựu viên cành lá sum suê, hoa nở rộ đỏ rực như lửa. Dưới ánh trăng bàng bạc chiếu rọi, khung cảnh mùa hoa cành thêm phần phong nhã, hữu tình.
Đạm Đài đế cơ ngồi khoanh chân trên nóc Quan Tinh Lâu. Đôi tay nàng kết ấn quyết, đắm mình dưới ánh trăng mờ ảo để vận hành đại chu thiên, quanh thân lưu chuyển một tầng huỳnh quang nhàn nhạt.
Bỗng nhiên, không gian bên cạnh nàng khẽ d.a.o động. Một cỗ khí tức quen thuộc lọt vào ngũ quan, Đạm Đài đế cơ run lên nhè nhẹ khó lòng nhận thấy. Nàng mở bừng hai mắt, nhanh nhẹn đứng dậy, cung kính chỉnh đốn y phục rồi hành lễ: "Sư phụ, sao ngài lại xuống núi?"
Quốc sư đứng cách nàng hai bước, không vội lên tiếng. Hắn chỉ dùng đôi mắt phảng phất như có thể nhìn thấu vạn vật kia lẳng lặng quan sát nàng, ánh mắt phẳng lặng không chút gợn sóng.
Đạm Đài đế cơ vốn luôn mang vẻ thanh lãnh, đạm mạc, nay bị ánh mắt này lướt qua liền không khống chế được mà dâng lên một cỗ hàn khí từ tận đáy lòng, tựa như đang bị một con hung thú kinh khủng nào đó ghim c.h.ặ.t.
"Mọi chuyện ở Ô Kinh, thậm chí là chuyện của Vinh gia đã làm ồn ào đến mức thiên hạ đều biết. Ngươi đã sớm về kinh, lúc Vinh Nhất Minh c.h.ế.t ngươi cũng có mặt ở đó, vì sao không kịp thời đưa tin cho vi sư?" Quốc sư rốt cuộc cũng cất lời, giọng điệu lạnh nhạt như nước nhưng lại mang theo một loại áp lực vô hình: "Mọi việc lớn nhỏ xảy ra đều có bóng dáng của Cửu nương Lãng gia, ngay cả sự diệt vong của Vinh thị cũng là do nàng ta khuấy đục phong vân mà ra. Một kẻ bất phàm như thế, ngươi đã chạm mặt, lẽ nào không nhận ra điều gì? Hay là ngươi đã nhận ra nhưng lại cố tình không báo? A Thanh, nói cho vi sư biết, rốt cuộc là vì sao, hửm?"
Ngữ khí của hắn rõ ràng rất bình thản, thậm chí có thể coi là ôn hòa, nhưng mỗi một câu một chữ đều mang theo sự chất vấn không cho phép nghi ngờ, nện thẳng vào trái tim Đạm Đài đế cơ như b.úa tạ.
Nàng hiểu quá rõ sự đáng sợ của Quốc sư. Bất cứ sự che giấu hay sơ hở nào cũng có thể dẫn đến những hậu quả khó lường.
Nàng rũ rèm mi, cố gắng ổn định tâm thần, giữ cho giọng điệu thanh lãnh và vững vàng như thường lệ: "Sư phụ, ác hành của Vinh gia chủ rành rành ra đó. Lão ta vì tư d.ụ.c của bản thân mà tu luyện tà thuật nghịch thiên. Đồ nhi biết rõ, một khi tà công của lão đại thành, tất sẽ đẩy Đại Đan ta vào cảnh dầu sôi lửa bỏng. Vì vậy, khi Lãng Cửu Xuyên liên thủ với Tứ gia Vinh gia đối phó lão, đồ nhi đã khoanh tay đứng nhìn. Còn về Lãng Cửu Xuyên, đạo vi của người này cực cao, nhưng thân phận lại là một ẩn số, nguồn gốc tu vi một thân của nàng ta cũng không thể nào tra xét. Đồ nhi chưa thể nhìn thấu toàn bộ con người này, nên không dám vội vã quấy rầy sự thanh tu của sư phụ."
"Ồ, chỉ là như thế thôi sao?" Quốc sư bước lên một bước. Khí thế tỏa ra từ người hắn áp bách đến mức Đạm Đài đế cơ gần như nghẹt thở, không dám động đậy mảy may, những ngón tay khẽ cuộn c.h.ặ.t vào trong lòng bàn tay.
"A Thanh." Đôi mắt nhìn thấu hồng trần của Quốc sư lặng lẽ nhìn nàng, giọng nói vẫn bình thản nhưng lại pha lẫn một tia thất vọng cực nhạt, khó mà nhận ra: "Ngươi là người có huyết mạch thuần chính nhất, đạo căn tinh khiết nhất, thiên phú cao nhất của Đạm Đài thị ta trong mấy thế hệ gần đây. Ngươi mang trên vai niềm hy vọng của cả gia tộc, tương lai còn có thể chấp chưởng xã tắc, thậm chí trợ giúp vi sư hoàn thiện đại đạo, gầy dựng tín ngưỡng cho muôn dân. Vi sư đối với ngươi, luôn đặt kỳ vọng rất cao."
Bàn tay thon dài của hắn đặt lên đỉnh đầu nàng. Cảm nhận được thân thể nàng cứng đờ, ánh mắt hắn dời xuống hàng mi đang khẽ run rẩy của nàng, ngữ khí chợt lạnh ngắt: "Nhưng ngươi, lại phụ lòng kỳ vọng của vi sư sao?"
Đạm Đài đế cơ bỗng chấn động, hoảng hốt ngẩng phắt đầu lên định quỳ xuống. Thế nhưng bàn tay đang đặt trên đỉnh đầu lại ấn c.h.ặ.t, khiến nàng không thể nhúc nhích.
"Ngươi chậm chạp không chịu đưa tin, rốt cuộc là vì tò mò với nàng ta, hay là sinh ra lòng trắc ẩn vô vị? Phải chăng thứ tình cảm hư vô mờ mịt trong quá khứ đang ảnh hưởng đến sự phán đoán của ngươi?"
Hai chữ "quá khứ" như tiếng sét nổ vang trong đầu Đạm Đài đế cơ. Nàng ngước nhìn dung mạo tuấn mỹ xuất trần của nam nhân trước mắt, sắc mặt tuyệt mỹ của nàng lập tức tái nhợt không còn chút m.á.u, trong mắt là sự khiếp sợ cùng hoang mang không sao che giấu nổi.
Một vài mảnh vỡ ký ức vụn vặt và mơ hồ xẹt qua tâm trí nàng, cuối cùng dừng lại ở hình ảnh một đôi mắt trong veo, giảo hoạt như mèo, trong đó phản chiếu lại hình bóng đáng thương của chính mình.
Quốc sư thu tất cả vào tầm mắt, bật cười mỉa mai.
Đạm Đài đế cơ như sực tỉnh, vội vã cúi đầu, giọng nói mang theo âm rung: "Sư phụ, đệ t.ử không dám. Đệ t.ử chưa từng dám quên thân phận của mình. Đệ t.ử là Thánh nữ của Đạm Đài, sứ mệnh duy nhất trong đời này chính là bảo vệ cơ nghiệp Đại Đan. Vì điều đó, đệ t.ử cam nguyện đ.á.n.h đổi tất cả, tuyệt đối không có hai lòng!"
Dáng vẻ sợ sệt tỏ lòng trung thành của nàng khiến sự lạnh lẽo trong mắt Quốc sư vơi đi vài phần. Hắn vỗ nhẹ lên đầu nàng, nói: "Tốt nhất là như vậy. Hãy nhớ lấy, huyết mạch, vinh quang, và toàn bộ những gì ngươi có đều bắt nguồn từ cái họ Đạm Đài này. Ngươi vì nó mà sinh ra, cũng phải vì nó mà c.h.ế.t đi. Phàm là kẻ nào đe dọa đến quốc vận Đại Đan và cơ nghiệp của Đạm Đài thị, bất kể kẻ đó là ai, hay đã từng là ai, đều bắt buộc phải bị loại bỏ."
Lời nói của hắn hiển nhiên ám chỉ điều gì đó. Đạm Đài đế cơ hoảng sợ gật đầu: "Đệ t.ử tuân mệnh."
"Lãng Cửu Xuyên kia đã có bản lĩnh khuấy đảo phong vân ở nơi này, nếu hành động của nàng ta có lợi cho muôn dân thì hãy bỏ qua. Còn nếu gây họa cho nhân gian, làm Đại Đan xáo trộn, thì đó là tà môn ngoại đạo, tất phải diệt trừ. Quốc vận suy vi, tân đế sắp sửa đăng cơ. Ngươi không cần về Thương Sơn nữa, hãy ở lại Ô Kinh phụ tá tân đế, tiện thể tu hành tại Thương Lan Quán luôn. Hãy để mắt tới Lãng Cửu Xuyên, nếu có dị động, lập tức đến bẩm báo."
Quốc sư thu tay lại, xoay người. Đạo bào nguyệt bạch vẽ nên một đường cung dưới ánh trăng. Hắn hơi nghiêng đầu: "Nếu ngươi vì một khắc mềm lòng mà làm lỡ việc quốc gia đại sự, vậy thì ngươi chính là tội nhân của Đạm Đài ta. A Thanh, hậu quả đó, ngươi không gánh nổi đâu. Đừng làm ra chuyện khiến vi sư phải thất vọng."
Lời vừa dứt, thân ảnh hắn đã biến mất như bóng ma.
"Vâng." Đạm Đài đế cơ lảo đảo lùi lại một bước. Nàng nhìn những ngón tay đang run rẩy của mình, thì thào tự hỏi: "Nhưng thưa sư phụ, nhũ danh của ta... ngài thực sự còn nhớ sao?"
