Cửu Cô Nương Mang Một Thân Phản Cốt, Tính Tình Ngông Cuồng - Chương 515: Trở Về, Mọi Việc Chờ Phân Phó

Cập nhật lúc: 06/04/2026 06:00

Ô Kinh, Thông Thiên Các.

Lãng Cửu Xuyên mang theo Tương Xế và Phục Kỳ bước ra từ âm lộ, đi thẳng tới thì đụng ngay mặt A Phiêu. Vừa nhìn thấy nàng, hai mắt hắn trừng lớn, nhìn chằm chằm một lúc lâu mới thốt ra được một câu: "Không có gì khác để hỏi, ta chỉ thắc mắc một điều, cô và chủ nhân nhà ta rốt cuộc có mối quan hệ mờ ám không thể lộ sáng gì vậy?"

Tương Xế và Phục Kỳ đều tò mò liếc mắt nhìn sang, đồng thời dỏng tai lên nghe ngóng. Hóng hớt đâu chỉ là thiên tính của riêng nhân loại cơ chứ.

Bọn họ cũng muốn biết!

"Khi trước thì là tình nghĩa thuở hàn vi, còn hiện tại sao... là mối quan hệ dám giao phó tính mạng cho nhau, cứ coi là vậy đi." Lãng Cửu Xuyên chớp chớp mắt, cười nói: "Thông Thiên Các này, ta cũng có một phần đấy."

A Phiêu ngẩn người.

"Cô dám mặt dày nhận thử xem?" Giọng nói của Phong Nhai từ trong hắc động phía sau truyền ra: "Cứu mạng cô không đòi thù lao thì chớ, lại còn dám mơ tưởng đến đồ của ta?"

Lãng Cửu Xuyên hậm hực đáp: "Ngươi ở Hư Vô Chi Cảnh, cũng không thể chạy ra nhân gian mà hoành hành không kiêng nể gì được, đồ đạc giữ lại chẳng phải cũng chỉ để bám bụi sao? Để cho ta dùng, ít nhất ta còn có thể phát huy được tác dụng của chúng."

"Cô đại khái là đã quên mất ba chữ 'tật sưu tầm' là do ai nói ra rồi nhỉ." Phong Nhai lạnh nhạt cất lời trào phúng.

Lãng Cửu Xuyên sờ sờ mũi. Haizz, năm lên mười tuổi trẻ con đồng ngôn vô kỵ, nhưng nàng nói đâu có sai! Hắn tu hành ngàn vạn năm, từ kim chí cổ, chuyên đi đào mộ người ta, bảo bối thu thập được đâu chỉ có chút xíu thế này?

Nàng châm chọc hắn có "tật sưu tầm" đồ cổ cũng đâu có oan.

Lãng Cửu Xuyên nói: "Đừng có cáu bẳn thế chứ, ta thắp Công Đức Hương cho ngươi là được."

Phong Nhai không hề xuất hiện trong nhã gian. Hư Vô Chi Cảnh là nơi không chịu sự quản lý của bất kỳ thế lực nào, hắn làm chủ ở đó, nhưng một khi bước ra nhân gian hoặc Âm giới, hắn vẫn sẽ phải chịu sự bài xích. Mỗi một tiểu thế giới đều có quy tắc riêng của nó.

Việc hắn mạnh mẽ đoạt lấy hồn phách của Lãng Cửu Xuyên để tái tạo đã phải trả một cái giá rất lớn vì vi phạm quy tắc. Nếu hiện tại hắn cứ nghênh ngang đi lại tự do hoặc làm xằng làm bậy ở nhân gian, Thiên Đạo sẽ coi đó là sự khiêu khích, đến lúc đó kẻ bị mạt sát (xóa sổ) chắc chắn là hắn.

Đây cũng là một trong những lý do Lãng Cửu Xuyên không để hắn đi theo bên mình. Hắn giúp nàng đã đủ nhiều rồi, quãng đường còn lại, phải dựa vào chính bản thân nàng bước tiếp.

Mà Công Đức Hương, chỉ là sự hồi báo nông cạn nhất của nàng mà thôi.

Phong Nhai nhàn nhạt nói: "Đừng phí hoài hồn lực nữa. Tuy rằng đã niết bàn tái tạo thân thể, nhưng cô hiện tại cũng chưa chắc đã lợi hại hơn Đạm Đài Thanh đâu. Tích trữ sức mạnh mà đối kháng với hắn đi, đừng làm kẻ ngốc nữa!"

Hắn không dặn dò nàng những câu sáo rỗng như đã trọng sinh thì phải sống cho tốt, đừng lấy trứng chọi đá tìm bề báo thù rửa hận. Bởi vì điều đó không thực tế! Nếu Lãng Cửu Xuyên mà là loại người dễ bảo như vậy, thì đã chẳng có chuyện của hắn ngày hôm nay!

Hơn nữa, nàng vốn dĩ đã là kho năng lượng mà Đạm Đài Thanh quyết chí phải lấy bằng được, làm sao hắn có thể dễ dàng buông tha cho nàng? Chỉ e lúc này, hắn đang âm thầm tích tụ một đòn sát thủ nào đó!

Lãng Cửu Xuyên mỉm cười: "Làm chút Công Đức Hương cũng chẳng hao tổn gì mấy. Số công đức này, ta bao thầu!"

Quốc sư khó đối phó, một phần vì hắn tu hành đã lâu, đạo pháp vô biên; nhưng quan trọng hơn cả, hắn là tín ngưỡng trong lòng vô số con dân nước Đại Đan. Nguồn lực tín ngưỡng này chính là một trong những khởi nguồn sức mạnh lớn nhất của hắn.

Kiếp trước, Lãng Cửu Xuyên thu được công đức lại bị trấn áp, bị coi như một bình m.á.u dự trữ. Nàng đến Bàn Thành cũng là để c.h.ặ.t đứt sợi dây liên kết này. Nhưng hiện tại, với đạo thể hoàn toàn mới cùng thần hồn hợp nhất, nàng cần sức mạnh tín ngưỡng!

Nàng bắt buộc phải có đủ tư bản để tranh đoạt với hắn.

Cho nên, nàng cũng phải đứng ra trước mặt muôn dân thiên hạ, dương danh lập vạn, gom góp công đức, cướp lấy tín ngưỡng và khí vận của hắn.

Phong Nhai không nói thêm gì nữa, chỉ buông lại một câu "Tự giải quyết cho tốt" rồi lui về sâu trong hắc động.

Lãng Cửu Xuyên quay đầu lại, thoáng thấy ba cặp mắt đang sáng lấp lánh nhìn chằm chằm. Thấy nàng quay sang, cả bọn lập tức tản mát nhìn đi nơi khác, kẻ thì sờ sờ song cửa sổ lẩm bẩm khen đẹp, nên đổi cái rèm cửa đỏ cho có không khí tết.

Khóe miệng A Phiêu ngoác ra đến tận mang tai, cười hệt như một ông bố già. Mặc dù suy nghĩ này hơi bất kính, nhưng nhìn cuộc đối thoại của hai người, quả thực đúng chuẩn oan gia, rất dễ "đẩy thuyền", rất đáng xem!

Phục Kỳ lên tiếng hỏi vào việc chính: "Trước đây Tứ gia đã đem toàn bộ nhà kho của Vinh gia dọn đến gửi ở Thông Thiên Các, cô dự định xử lý thế nào?"

Thần sắc Lãng Cửu Xuyên hơi trầm xuống, đáp: "Phủ họ Nhậm đã bỏ hoang nhiều năm. Ngươi đi tìm Thẩm Thanh Hà nhờ ông ấy ra mặt mua lại và tu sửa một phen. Lập mấy cái y quan trủng (mộ chôn di vật) cho ông ấy, Nhậm Yểu, cùng với tiểu tỷ tỷ. Sau đó tu sửa lại từ đường nhà họ Nhậm, thuê vài người hầu trông coi phủ đệ và dọn dẹp từ đường."

Tuy rằng linh hồn của họ đều không còn, nhưng lập từ đường, lưu lại chút hương khói, là bởi nàng không muốn họ hoàn toàn bị chôn vùi trong quên lãng, không muốn thế gian này không còn ai biết họ từng tồn tại.

"Trước mắt cứ lo liệu việc tu sửa tòa nhà. Trước cuối năm, ta sẽ đích thân đi lập y quan trủng, khắc cho họ mấy tấm bia mộ." Đây là chút tâm ý duy nhất nàng có thể làm. Không hoàn toàn vì luật nhân quả, mà chỉ vì họ đều từng là 'Lãng Cửu Xuyên', cũng vì sự đồng cảm với vận mệnh của chính mình.

Phục Kỳ gật đầu đồng ý, đây vốn là việc nên làm.

Lãng Cửu Xuyên nói tiếp: "Vinh gia sụp đổ, nhưng tộc nhân chưa bị diệt tuyệt. Không phải người Vinh gia nào cũng có tâm địa xấu xa. A Phiêu, ngươi giúp ta tra xét xem họ đang phiêu dạt về đâu, lựa ra một hai kiện pháp khí truyền gia chân chính trả lại cho họ."

A Phiêu nhướng mày: "Không đuổi tận g.i.ế.c tuyệt thì thôi đi, cô không sợ họ ngóc đầu trở lại báo thù sao?"

"Vương triều hưng suy không quá ba trăm năm, con người hay gia tộc cũng vậy, sớm muộn gì cũng có lúc thời đại của mình đi đến hồi kết. Nếu tương lai ta thất bại, hoặc gia tộc phía sau ta suy tàn, thì đó cũng là thuận theo thời thế, là thiên đạo luân hồi nhân quả." Lãng Cửu Xuyên lắc đầu: "Hơn nữa, t.h.ả.m kịch của ta và tiểu tỷ tỷ không phải do tất cả mọi người trong Vinh gia gây ra. Kẻ trực tiếp gánh lấy nhân quả đã đền tội là đủ rồi. Vinh gia suy tàn không chỉ vì sự xuất hiện của ta, mà nhân quả đó đã định sẵn từ trước. Nếu tương lai họ có thể khôi phục vinh quang của tổ tiên, thì đó cũng là do cơ duyên của chính họ đã đến."

Nàng không phải kẻ lạm sát, cũng sẽ không giận ch.ó đ.á.n.h mèo lên người vô tội, nhưng tuyệt đối không vì thương xót người vô tội mà buông tha kẻ chủ mưu. Cùng vinh cùng nhục – một khi đã là người của một gia tộc, đều phải có nhận thức này.

Biết đâu tương lai, nàng và Lãng gia cũng sẽ như vậy.

Ai dám vỗ n.g.ự.c tự xưng danh tiếng lưu truyền thiên cổ vĩnh viễn không phai? Ai dám khẳng định đời đời kiếp kiếp trầm mặc không có ngày vùng lên? Tất cả chỉ phụ thuộc vào thời thế mà thôi.

Lãng Cửu Xuyên đã nói vậy, A Phiêu tự nhiên sẽ không làm trái ý nàng. Rốt cuộc thì nàng đã tuyên bố có phần trong Thông Thiên Các, mà chủ nhân nhà mình cũng chẳng phản bác gì, nàng dùng chút tài nguyên ở đây thì có gì không ổn đâu.

Hắn còn đặc biệt lanh lợi dâng lên những thông tin tình báo về Tân đế Đạm Đài Diễn. Vị hoàng đế mới 16 tuổi, chưa bàn đến việc có năng lực xử lý triều chính hay không, chỉ cần có quyền thần ở bên cạnh phụ chính, từ từ học hỏi cũng đủ rồi.

Thực ra, nói là Tân đế, chi bằng nói là một linh vật biểu tượng thì đúng hơn.

Lãng Cửu Xuyên cũng có cùng suy nghĩ. Nhìn Tứ trụ Bát tự của Tân đế, ngón tay nàng bấm đốt tính toán một phen, nói: "Mệnh cách Đế vương. Tứ trụ thanh quý, sao Thiên Phủ tọa tại Mệnh cung, bát tự cũng coi như cân bằng. Quả là một cách cục Đế vương tốt."

"Xa hơn thì không rõ lắm, nhưng đây là bát tự của ba đời Đế vương gần nhất." A Phiêu lại đưa tới một tờ giấy khác.

Lãng Cửu Xuyên nhận lấy xem qua, ngón tay gõ nhẹ lên mặt giấy, nói: "Đều là trải qua sự tuyển chọn vô cùng tỉ mỉ. Toàn là những người mang mệnh cách Đế vương, khí vận dồi dào. Vì cái quốc vận Đại Đan này, hắn thực sự tốn không ít tâm tư."

Lời nàng vừa dứt, miếng ngọc phù liên lạc của Cung Thính Lan bỗng có động tĩnh. Nàng bấm pháp quyết lắng nghe. Hóa ra trong lúc du ngoạn các nơi, Cung Thính Lan đã phát hiện ra điều bất thường: Trong hai năm qua, có hai gia tộc truyền thừa ngàn năm lần lượt bị diệt môn. Còn một gia tộc khác cũng chỉ còn sót lại duy nhất một huyết mạch độc đinh, nhưng người này cũng sắp không qua khỏi, vì vậy muốn mời nàng đến xem thử.

Ánh mắt Lãng Cửu Xuyên bỗng chốc trở nên lạnh lẽo, theo bản năng phóng tầm mắt nhìn về phía Hoàng lăng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.