Cửu Cô Nương Mang Một Thân Phản Cốt, Tính Tình Ngông Cuồng - Chương 567: Thỉnh Quốc Sư Xuống Núi Độ Thương Sinh

Cập nhật lúc: 07/04/2026 11:15

Trong khi Lãng Cửu Xuyên đang bận rộn khử độc trừ ôn bên này, thì trong hoàng cung lại là một mảng mây đen mờ mịt.

Tân đế Đạm Đài Diễn cảm thấy bản thân mình giống hệt một kẻ ngu ngốc bị chọn lên để gánh vác mọi tội lỗi. Vừa mới ngồi lên cái vị trí này chưa được bao lâu, ông trời liền giáng xuống một trận đại ôn dịch. Đáng nói hơn, đây không phải là thứ ôn dịch thông thường sinh ra sau thiên tai đại nạn mà chỉ cần uống t.h.u.ố.c là khỏi, đây là họa thi mị.

Thứ tai họa thi tà do thi độc gây ra này còn đáng sợ hơn thi độc bình thường gấp trăm ngàn lần. Để tránh gây náo động và hoang mang trong Đại Đan, hắn lựa chọn giấu giếm, chẳng lẽ như vậy là không đúng sao? Lại vì muốn không để tai họa lây lan sang những bách tính khác, hắn hạ lệnh cách ly và tiêu diệt bọn họ, vậy thì có gì sai?

Thế mà cái tên Thẩm Thanh Hà cứng đầu như đá kia lại dám mở miệng nói cái gì mà lấy dân làm gốc. Đám quái vật kia làm sao còn có thể gọi là con người? Thẩm Thanh Hà còn bắt hắn phải bố cáo chuyện này cho thiên hạ biết. Nếu làm thế, chẳng khác nào nói cho người trong thiên hạ biết tên Tân đế hắn đây là một kẻ thất đức?

Đạm Đài Diễn vừa uất ức vừa bực bội. Sớm biết thế này, hắn thà tự đ.â.m mình một nhát rồi làm một kẻ nhàn tản phú quý cho xong, chứ đ.â.m đầu vào cái chức Hoàng đế này làm gì không biết.

Hắn cũng chẳng hiểu nổi. Hắn mới mười sáu tuổi, ngày thường chỉ biết thả ch.ó chọi gà, rõ ràng là một tên phá gia chi t.ử thực thụ. Quốc sư làm cách nào mà trong vô vàn những tên ăn chơi trác táng lại chọn trúng hắn, cho rằng hắn có thể đảm đương nổi trọng trách Đế vương này vậy?

Hay là ngài ấy bị mù mắt rồi?

"Bệ hạ, Thánh nữ tới rồi!" Đại thái giám vội vàng bước lên thông báo.

Đạm Đài Diễn giật mình bật dậy. Nhìn thấy Đạm Đài Đế cơ mang theo một thân hàn khí bước vào từ cửa điện, hắn cuống quít bước xuống khỏi ngai vàng, vội vàng chắp tay thi lễ: "Thánh nữ điện hạ."

"Trong lãnh thổ Đại Đan xuất hiện họa thi mị, đã có không ít người trúng thi độc. Ta nghe nói bệ hạ không sai người đi trị ôn dịch, ngược lại còn hạ lệnh hỏa thiêu toàn bộ thôn làng, tàn sát những thôn dân bị trúng thi độc?" Đạm Đài Đế cơ lạnh lùng nhìn hắn: "Những thôn dân đó, trong mắt bệ hạ là lũ tiện dân không đáng nhắc tới, nhưng bọn họ đều là bách tính của Đại Đan, là con dân của ngài. Đã xảy ra ôn dịch thì nên trừ ôn định quốc, an dân trị thủy, cớ sao hành động của ngài chỉ có tàn sát để phô trương thủ đoạn thiết huyết của mình?"

Giọng điệu của nàng lạnh lẽo và đầy vẻ khắc nghiệt. Đạm Đài Diễn sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, vội đáp: "Điện hạ, trẫm đã thỉnh các đạo sĩ trong tông tộc đến rồi, chỉ là họ không có phương pháp giải cứu hữu hiệu. Thứ thi ôn này quá đáng sợ, vì sợ nó lây lan rộng hơn, trẫm mới đành phải hạ chỉ như vậy."

"Phàm là những người trúng thi độc, mặc kệ có còn đường cứu chữa hay không đều đồng loạt c.h.é.m g.i.ế.c? Kẻ nào đã xui bệ hạ ra cái chủ ý này?"

Đạm Đài Diễn ấp úng mãi không thốt nên lời.

Đạm Đài Đế cơ híp mắt, lạnh lùng liếc nhìn tên đại thái giám đang đứng bần thần một bên: "Truyền lệnh của ta: Đạm Đài Phương rắp tâm xúi giục quân vương, rắp tâm làm loạn, làm lung lay căn bản của quốc gia, lập tức tống giam toàn bộ gia quyến nhà hắn vào đại lao, bao gồm cả tam tộc bên ngoại."

Đạm Đài Diễn ánh mắt hoảng sợ, 'bịch' một tiếng quỳ sụp xuống đất, mếu máo: "Thánh nữ, là trẫm sai rồi. Trẫm tuổi còn nhỏ, lại là lần đầu làm Hoàng đế, mới lên ngôi được có vài tháng nên hành sự còn nhiều thiếu sót. Trẫm đã phụ lòng kỳ vọng của Quốc sư đại nhân. Hay là... ngài lột long bào của trẫm đi, cho trẫm về nhà được không? Đừng g.i.ế.c người nhà của trẫm, bọn họ cũng chỉ là đóng góp ý kiến thôi. Là do trẫm ngu dốt, ngài tha cho chúng ta đi, cái chức Hoàng đế này trẫm không làm nữa, trẫm thoái vị!"

Nói rồi, nước mắt hắn bắt đầu lã chã rơi.

Làm Hoàng đế gì mà phải đ.á.n.h đổi cả mạng sống của người thân, lại còn ôm lấy một mớ hỗn độn thế này. Không làm thì thôi, ai thích làm thì cứ nhường cho người đó.

Đạm Đài Đế cơ nhìn bộ dạng hoảng loạn khóc lóc như một đứa trẻ của hắn, trong lòng không khỏi tức giận. Đây là Tân đế sao? Quá yếu đuối, không thể đảm đương trọng trách. Rốt cuộc Quốc sư dựa vào cái gì mà lại chọn một kẻ như hắn làm bậc Đế vương chứ?

Một ngọn lửa vô danh bùng lên trong lòng, nàng phải dùng sức véo c.h.ặ.t lòng bàn tay mới miễn cưỡng áp chế được cơn giận.

"Đứng lên đi, truyền lệnh xuống: Công bố toàn bộ triệu chứng của thi độc ôn dịch đi khắp mọi nơi, yêu cầu tất cả bách tính phải nâng cao cảnh giác. Nếu phát hiện người thân xung quanh có biểu hiện bất thường hoặc xuất hiện triệu chứng, phải tự giác báo cáo và thực hiện cách ly để tránh làm liên lụy người bên cạnh. Hãy thông báo rằng chúng ta đang dốc sức nghiên cứu t.h.u.ố.c giải, mọi người không cần quá hoang mang. Lệnh cho Ngũ Thành Binh Mã Ti tuần tra nghiêm ngặt ngày đêm. Nếu kẻ nào có triệu chứng do bị c.ắ.n mà cố tình che giấu, tất cả đều phải bị bắt giữ cách ly. Kẻ tố giác sẽ được thưởng một lạng bạc. Họa thi mị này là kiếp nạn và nguy cơ chung của toàn Đại Đan, để ngăn chặn ôn dịch lây lan, nhất định phải huy động mọi người cùng hợp sức." Đạm Đài Đế cơ lạnh lùng hạ lệnh: "Ngoài ra, cử người thu mua toàn bộ d.ư.ợ.c liệu và lương thực từ các thương gia lớn trong thành. Nếu có kẻ nào nhân cơ hội này tự ý đẩy giá cao hơn hai phần, trảm lập quyết (chém đầu ngay lập tức)."

Đạm Đài Diễn run rẩy đứng dậy, đáp: "Trẫm hiểu rồi."

Đạm Đài Đế cơ quay người định bước đi, nhưng được vài bước lại hơi nghiêng đầu, nói thêm: "Một vị Đế vương đủ tiêu chuẩn phải học được cách nhìn người, dụng người, trí tuệ phải sâu rộng và mang tấm lòng nhân từ. Không cầu bệ hạ phải là bậc hùng tài vĩ lược, chỉ cần ngài lấy dân làm gốc, vì hạnh phúc của bách tính mà hành động, ngài sẽ nhận được sự tôn kính từ mọi người. Đạm Đài Diễn, dẫu không thể trở thành minh quân, thì cũng đừng để bản thân biến thành bạo quân."

Đạm Đài Diễn dạ vâng lí nhí. Chờ khi nàng rời đi, hắn mới rũ người ngã bệt xuống nền đất, bấy giờ mới nhận ra sau lưng áo đã ướt đẫm mồ hôi hột, lạnh toát cả sống lưng.

Đạm Đài Đế cơ đi một vòng qua Giám sát ti, đến Trấn Ngục. Khắp nơi loạn cào cào, bởi thông qua việc điều tra truy xuất nguồn gốc, số lượng người phát hiện trúng thi độc ngày một tăng lên. Có người bị nhẹ, cũng có người đã trở nặng, cả Trấn Ngục đã sắp không còn chỗ chứa nữa rồi.

Sắc mặt nàng tái nhợt. Tình hình đã lây lan đến mức này, Ô Kinh cũng mới chỉ vừa phát hiện, vậy Quan Giang thôn - nơi khởi nguồn của dịch bệnh e là còn t.h.ả.m thiết hơn gấp bội.

Hạo kiếp của thương sinh, nào có nói ngoa.

Nếu không thể khống chế, liệu con người trên khắp Đại Đan này có vì thế mà diệt vong, thế giới này rồi sẽ sụp đổ sao?

Đạm Đài Đế cơ đi tới chỗ Cung Tứ. Hắn vừa thực hiện xong châm cứu tiêu độc, do vận dụng quá nhiều linh lực nên sắc mặt hơi tái nhợt. Nhìn thấy Thánh nữ, hắn chỉ nhàn nhạt chắp tay hành lễ, nói: "Thánh nữ, trong lúc thương sinh lâm vào hoạn nạn, kính thưa Thánh nữ hãy nói rõ tình hình với Quốc sư. Thỉnh Quốc sư ra mặt, ban linh phù trừ uế cho bách tính, cùng tham gia vào việc nghiên cứu t.h.u.ố.c giải thi độc ôn dịch, cứu rớt vạn vật sinh linh."

Lời này...

Đạm Đài Đế cơ bỗng ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt hắn, hỏi: "Ý này là của ai?"

Cung Tứ nhíu mày: "Ngài và Quốc sư, một người là Thánh nữ hộ quốc, một người là Quốc sư hộ quốc. Hiện tại Đại Đan bùng phát dịch bệnh, hơn nữa thứ ôn dịch này không phải loại thông thường, mà do thi mị gây nên. Cần tất cả những người tu đạo đồng lòng hợp sức mới mong trừ uế giải nạn, chẳng phải sao? Ta tưởng Lãng đạo hữu đã trao đổi rõ chuyện này với ngài rồi chứ?"

Những đại phu bình thường, dẫu có nghĩ ra được phương t.h.u.ố.c thảo d.ư.ợ.c để đào thải thi độc, thì sao có thể xua tan phần âm khí do thi độc này mang lại? Chuyện này cần phải nhờ cậy đến các tu sĩ của cả hai môn phái Phật, Đạo mới có thể giải quyết được.

Khóe miệng Đạm Đài Đế cơ lộ ra một nét chua xót. Lãng Cửu Xuyên không nói thẳng, nhưng nàng ấy lại dự đoán được rất nhiều chuyện. Tỷ như việc Tân đế nhát gan không dám bố cáo thiên hạ, còn hạ chỉ tàn sát thôn dân trúng độc, liền nhờ nàng ra mặt chủ trì đại cục. Vậy đối với tên Quốc sư được nàng coi là t.ử địch kia, liệu nàng ấy cũng đã lường trước được hành động của hắn sao?

"Ta sẽ chuyển cáo lại với Quốc sư." Nàng xoay người bước đi.

Cung Tứ nhìn theo bóng lưng nàng, ánh mắt hơi lóe lên tia suy tư.

Bước ra khỏi Giám sát ti, nàng ngẩng đầu nhìn trời. Mây đen giăng kín mịt mù, áp khí nặng nề, ngột ngạt đến mức khiến người ta nghẹt thở. Nhìn xuống phố xá, rõ ràng đang vào dịp năm mới, vậy mà chẳng có lấy một chút sinh khí tươi vui nào.

Đạm Đài Đế cơ thu lại ánh nhìn, hít sâu một hơi. Nàng lệnh cho Bát Phương đạo trưởng bên cạnh đi thỉnh Quốc sư xuống núi độ thương sinh. Còn nàng thì quay trở lại Giám sát ti. Nếu Lãng Cửu Xuyên đang ở Quan Giang thôn, thì nàng sẽ ở lại trấn thủ Ô Kinh.

Bát Phương đạo trưởng chau mày, đôi mắt hẹp dài nhìn đăm đăm về hướng Đạm Đài Đế cơ vừa khuất bóng, môi khẽ mím lại. Từ sau khi người kia xuất hiện, tâm của Thánh nữ đã bị rối bời mất rồi.

Lãng Cửu Xuyên nhận được mật tin từ Cung Tứ. Nàng ngẩng đầu nhìn vào hư không, ánh mắt lạnh lẽo, sắc bén. Ván bài có vẻ như đang bức bách hắn phải lộ diện này, liệu tên lão quái vật kia có dám nhận lấy không?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.