Cửu Cô Nương Mang Một Thân Phản Cốt, Tính Tình Ngông Cuồng - Chương 607: Giúp Đỡ Chính Đạo, Không Phải Chỉ Nói Mồm**
Cập nhật lúc: 08/04/2026 08:10
Phủ đầu ra oai, trước nay đều là Bát Phương đạo trưởng thi triển với kẻ khác, nhưng hiện tại, lão lại đang phải nếm mùi bị người ngoài ra oai phủ đầu. Chỉ một lần chạm mặt đã mang đến cảm giác áp bách nặng nề!
Tuy rằng đạo chính khí mà Lưu Hưu đ.á.n.h ra không rơi xuống người lão, mà là vị đạo trưởng đi bên cạnh, nhưng đã là người đi theo lão thì chẳng phải cũng là người cùng một phe hay sao, có khác gì nhau đâu?
Đặc biệt là kẻ nọ còn bị đ.á.n.h bật ra thứ uế oán chi khí, hứng chịu phản phệ, chứng tỏ hắn đã tu tập những thuật pháp tà môn ngoại đạo.
Chỉ một chiêu như thế, ai chính ai tà, người sáng suốt nhìn qua là hiểu rõ trong lòng.
Dẫn theo kẻ tu tập tà thuật đi lùng bắt một vị 'yêu đạo' mang đầy đại công đức, chuyện này mà truyền ra ngoài quả thực là trò cười cho thiên hạ.
Sát thương không lớn, nhưng sự nhục nhã thì cực kỳ cao!
Cung gia chủ đ.á.n.h lão, Lưu Hưu thì đ.á.n.h người của lão. Hai kẻ này ngông cuồng như vậy, chẳng khác nào đang công khai vả mặt Bệ hạ, sỉ nhục tột cùng.
Mà Cung gia chủ lại chẳng hề e sợ chuyện sau này bị thanh trừng hay phản phệ. Lẽ nào vì Vinh gia đã sụp đổ, Phong gia quá phế vật, còn vận số của Đạm Đài hoàng tộc bắt đầu suy tàn, nên ông ta cảm thấy cơ hội của Cung gia đã tới, mới dám ra mặt cường thế như vậy? Hay là... bọn họ thực sự đã biết được bí mật gì đó?
Bát Phương đạo trưởng không dám nghĩ sâu thêm, cũng không hạ lệnh cho người xông vào nữa, nhưng tuyệt đối không để Cấm quân rút lui, chỉ phân phó bọn họ bao vây c.h.ặ.t chẽ Lãng gia không rời nửa bước.
Tình thế hiện tại địch mạnh ta yếu. Bên kia có Cung gia chủ và tên Lưu Hưu không rõ lai lịch tu hành, chẳng nhìn thấu được tu vi; lại thêm một con linh thú Bạch Hổ thi thoảng lại gầm gừ uy h.i.ế.p trong cổ họng, cùng với kẻ mang hơi thở Quỷ Vương đang như hổ rình mồi kia. Nếu bọn họ cứ cố chấp cường công, e rằng kẻ bỏ mạng sẽ là phe mình.
Lại nói đến tên Lưu Hưu kia, khuôn mặt bình phàm, nhưng khí tức quanh thân lại vô cùng mờ mịt hư ảo. Tu vi của lão chắc chắn không hề thấp hơn Cung gia chủ. Bát Phương đạo trưởng cũng biết trên thế gian này có những vị đại năng chân chính lánh đời tu hành, không màng thế sự, không vướng bụi trần, chỉ một lòng chuyên chú tu đạo. Chỉ là không rõ lai lịch của bọn họ ra sao mà thôi.
Bát Phương đạo trưởng cụp mắt xuống, thực lực của hai người này tuyệt đối không thể xem thường.
Nhưng cái đòn phủ đầu ngày hôm nay, lão xin ghi tạc trong lòng.
Cung gia chủ nhìn đám Cấm quân bao vây Lãng gia kín như thùng sắt, cũng không nói thêm gì, chỉ dặn Phục Kỳ và Lãng Chính Bình tạm thời đừng manh động, mọi chuyện cứ đợi Lãng Cửu Xuyên trở về rồi hãy quyết định.
Đợi Bát Phương đạo trưởng mang theo người rút lui, Phục Kỳ mới thu liễm quỷ khí quanh thân, chắp tay nói với Cung gia chủ: "Đa tạ."
Cung gia chủ nhìn tồn tại 'phi nhân loại' trước mặt, trong lòng dấy lên vẻ nghiêm nghị. Có thể lấy thân phận tà túy để đi lại giữa ban ngày ban mặt, cho dù có giấy nộm làm nơi cư trú đi chăng nữa, cũng đòi hỏi phải có tu vi cực kỳ cường đại. Vị này, chắc chắn có tư chất để trở thành Quỷ Vương!
Bởi vậy, ông đáp lời rất khách khí: "Không cần cảm tạ. Lãng đạo hữu rõ ràng là người trong chính đạo, vậy mà lại bị vu khống là yêu đạo, quả thực là lời lẽ vô căn cứ. Chuyện này không chỉ nhắm vào một mình nàng ấy, mà là kẻ kia đang muốn đả kích chính đạo, hắn đang muốn hủy diệt Đạo! Nếu chúng ta khoanh tay đứng nhìn, Đạo ắt sẽ diệt vong. Cho nên, chúng ta chỉ đang làm những việc nên làm mà thôi."
Giúp đỡ chính đạo, không phải chỉ nói suông ngoài miệng!
Hôm nay kẻ đó nhắm vào Lãng Cửu Xuyên, ngày mai liệu có nhắm vào ông, hay thậm chí là những môn phái chính đạo khác không?
Việc họ đứng ra lên tiếng và bảo vệ lúc này, không chỉ vì bất bình và phẫn nộ thay cho nàng, mà cao cả hơn, đó là hành động Hộ Đạo.
Nhất là khi ông biết rõ đương kim Thánh thượng có đến tám chín phần mười khả năng đã bị đoạt xá, thì lại càng phải đích thân đến tận nơi dò xét.
"Lần này đã công nhiên đối đầu, sau này e là sóng gió sẽ không ngừng. Các vị nên nâng cao cảnh giác, đề phòng ch.ó cùng rứt giậu. Tuy nhiên, Cung gia chắc chắn sẽ cùng tiến cùng thoái với Lãng đạo hữu. Trận ác chiến này, là cuộc chiến thuộc về tất cả mọi người trong thiên hạ." Cung gia chủ nói một câu đầy ẩn ý sâu xa.
Ánh mắt Phục Kỳ lập lòe, giọng nói lạnh lẽo vang lên: "Tôn giá cứ yên tâm. Nơi này, không một kẻ nào được phép xâm phạm. Chúng ta sẽ thay Tiểu Cửu bảo vệ vững chắc hậu phương của nàng."
Đây là ân nghĩa, cũng là tình cảm, và càng là thiện ý.
Tương Xế gầm nhẹ một tiếng, dáng vẻ oai phong lẫm liệt, như để phụ họa cho lời tuyên bố ấy.
Lưu Hưu đứng bên cạnh, hai mắt lóe lên kim quang, cứ chằm chằm nhìn Phục Kỳ. Phục Kỳ nháy mắt căng thẳng, như lâm đại địch. Nào ngờ, đối phương lại tỏ vẻ vô cùng thích thú, hỏi han: "Cái thân người giấy vẽ rồng điểm mắt này của ngươi, cũng là do Lãng Cửu Nương kia làm cho à? Nét điểm nhãn này còn đẹp hơn cả ta làm đấy. Cô ta dùng vật liệu gì thế? Dùng loại bùa chú nào? Có chống được lửa đốt nước xối không?"
Phục Kỳ: "..."
Lại đi hỏi han về cái thân xác người giấy, chứ không thèm vạch trần hay chỉ trích việc hắn thân là quỷ hồn lại mượn xác giấy đi lại trên dương gian.
Quả là một người có cá tính.
Cung gia chủ cũng hết sức bất đắc dĩ, lên tiếng: "Lưu Hưu đạo hữu, chúng ta nên vào cung một chuyến."
"Không đi. Nếu những gì ông nói đều là sự thật, thì cái kẻ đó đâu có ngu. Chắc chắn hắn sẽ trốn tránh không ra mặt đâu, đi cũng bằng thừa. Ta cứ ở đây đợi!" Lưu Hưu làm bộ như muốn xông thẳng vào trong Hầu phủ. Lãng Cửu Xuyên khiến ông thấy hứng thú, tên Phục Kỳ này cũng thế, à, còn cả con Bạch Hổ kia nữa. Những người và vật xoay quanh cô nương đó, đều thú vị cực kỳ!
Sắc mặt Cung gia chủ tối sầm lại: "Vậy thì khỏi cho công đức hương nữa!" Dù chỉ là nửa nén hương thì cũng là hương, ông phải xót xa đứt từng khúc ruột mới dám lôi ra đấy.
"Ông vốn dĩ cũng chỉ là mượn hoa hiến Phật thôi!" Lưu Hưu nổi giận, nhưng tròng mắt đảo một vòng, ông vỗ bộp lên b.úi tóc trên đỉnh đầu, nói: "Không đúng. Ta đã đến được địa bàn của Lãng đạo hữu rồi, ta hoàn toàn có thể bỏ một số tiền lớn ra tìm cô ấy mua cơ mà. Nửa nén hương của ông thì tính cái rắm gì chứ?"
Thế là ông dứt khoát giở trò chí phèo, nhất quyết bám rễ ở đây không chịu đi!
Cung gia chủ: "..."
Thất sách rồi!
"Nếu trong hoàng cung thực sự có vấn đề, mưa gió bão bùng không dứt thế này, nàng lấy đâu ra thời gian rảnh rỗi mà vắt óc đi làm cái thứ hương đó cho ông?" Cung gia chủ vội vàng đổi góc độ thuyết phục: "Chỉ khi thiên hạ thái bình, nàng ấy mới có tâm trí thảnh thơi được."
Lưu Hưu nhíu mày, chép miệng: "Đúng là phiền phức. Vậy thì đi nhanh về nhanh, nhưng ta cá là kẻ đó chắc chắn sẽ trốn biệt tăm không chịu lộ diện đâu."
Cung gia chủ nhìn về hướng hoàng cung, hàng chân mày nhuốm vẻ âu lo. Gió bão sắp ập đến, bầy ong vò vẽ một khi nổi điên lên, chắc chắn sẽ có người phải bỏ mạng!
Phủ họ Lãng, tạm thời được giữ an toàn. Nhưng khắp cõi Đại Đan này lại hoàn toàn không hề yên ả. Đám mây đen kịt vần vũ trên đỉnh đầu Lãng phủ càng khiến lòng người thêm muôn phần bất an.
Phục Kỳ và Tương Xế rút về trong phủ. Hắn quay sang nói với hai cha con Lãng Chính Bình đang cố tỏ ra trấn định: "Mọi người cứ về viện đi, trước kia làm gì thì giờ cứ làm nấy, không cần phải hoảng sợ. Trong phủ vốn đã có sẵn trận pháp, bọn chúng không xông vào được đâu. Chúng tôi cũng sẽ thay nhau canh gác."
Lãng Chính Bình chắp tay vái chào hai người, mang theo tâm trạng nặng trĩu rời đi.
Tương Xế biến trở lại thành hình dáng một chú mèo trắng nhỏ, ngoe nguẩy đuôi nói: "Ta còn tưởng sẽ được đại khai sát giới một phen cơ đấy!"
Phục Kỳ trầm ngâm: "Nếu thực sự đại khai sát giới, kết cục cũng chỉ là lưỡng bại câu thương, để kẻ khác làm ngư ông đắc lợi mà thôi."
"Chính xác!" A Phiêu tay mân mê chiếc bàn tính đen ngòm, tiếp lời: "Những kẻ đứng bên ngoài kia tính là cái thá gì? Chẳng qua cũng chỉ là những quân cờ, là những người trần mắt thịt mà thôi. Đứng trước thuật pháp, bọn chúng chẳng có lấy nửa phần sức lực phản kháng. Nếu thực sự động thủ, có thắng cũng chẳng phải vẻ vang gì. Hơn nữa, dùng thuật pháp để đả thương phàm nhân, chúng ta sẽ rước lấy nhân quả. Nhưng đó chỉ là chuyện phụ. Quan trọng nhất là, nếu thực sự khai chiến, ắt sẽ gây ra náo loạn lớn, đến lúc đó sẽ tạo cơ hội cho kẻ khác đục nước béo cò."
"Có lẽ, đây chính là toan tính của cái lão quái vật kia." Phục Kỳ nhíu c.h.ặ.t mày: "Lão ta muốn dùng sinh mạng của thương sinh trên thế gian này để kìm chân Tiểu Cửu, khiến nàng mệt mỏi chạy vạy đối phó. Nàng vừa phải lo gánh vác chuyện an bang định quốc, lại vừa phải vắt óc tìm cách đối phó với lão. Bên này suy thì bên kia thịnh, thực lực của nàng ắt sẽ bị tổn hao đáng kể."
Bàn tay A Phiêu thoăn thoắt gảy những hạt bàn tính, lách cách vang lên: "Không chỉ có vậy đâu. Nếu thiên hạ đại loạn, t.ử thương vô số, thế gian chìm trong tăm tối mịt mờ. Đến lúc đó, quốc gia diệt vong, bách tính lầm than không nơi nương tựa, đồng nghĩa với việc trời đất này cũng tiêu vong, thế đạo sụp đổ hoàn toàn. Có lẽ, đó mới chính là cảnh tượng mà lão ta mong muốn nhìn thấy nhất!"
Mấy người nhìn nhau, trong mắt đều ánh lên sự nghiêm trọng tột độ.
"Cũng không biết Lãng Tiểu Cửu đã khôi phục đến mức nào rồi. Ta thế mà hoàn toàn không kết nối được chút cảm ứng nào với nàng ấy!" Tương Xế bực dọc càu nhàu.
Lời vừa dứt, sống lưng nó bỗng nhiên cong lên, nó cảm nhận được rõ ràng tia linh thức vốn luôn lưu lại trong thức hải của Lãng Cửu Xuyên nay đã hoàn toàn quay về bản thể. Cặp mắt hổ trừng lớn, nó thất thanh kêu lên: "Mất rồi! Khế ước giữa ta và nàng ấy... bị giải trừ rồi!"
