Cứu Mạng! Bạn Trai Cũ Là Con Trai Thầy Hướng Dẫn - Chương 6
Cập nhật lúc: 22/07/2026 13:03
Không sao! Tôi tự biết cách điều chỉnh tâm trạng vậy.
"Còn em với đàn anh..."
Cửa phòng tắm đột nhiên bị đẩy ra một khe hở hẹp.
Một bàn tay ấm áp và ẩm ướt chộp lấy cổ tay tôi.
Tôi còn chưa kịp thốt lên tiếng kinh hãi nào thì đã bị một lực mạnh kéo lảo đảo vào thẳng bên trong.
Làn hơi nước dày đặc ngay lập tức bao vây lấy tôi.
Chu Tự đang đứng ngay trước mặt, những giọt nước men theo cơ n.g.ự.c cuồn cuộn của anh trượt dài xuống dưới.
Tóc anh vẫn còn sũng nước, vài lọn tóc ướt bết dính trước trán.
Anh trầm giọng nói, thanh âm mang theo vài phần khàn đặc:
"Ở bên ngoài anh nghe không rõ, vào đây nói."
"Hả."
Tôi đang định giải thích thêm vài câu.
Thì dòng nước từ vòi hoa sen phía trên bỗng phun trào xối xả xuống, quần áo của tôi trong nháy mắt bị ướt sũng, dán c.h.ặ.t vào người lộ ra những đường cong rõ mồn một.
Chu Tự dùng lực nhấc bổng tôi lên, đặt hai chân tôi ghì c.h.ặ.t vào hông anh, dường như có một thứ gì đó vô cùng cứng nóng đang chống đỡ lấy tôi.
Tôi còn chưa kịp phản ứng thì một nụ hôn dài và sâu hoắm đã khiến toàn thân tôi nhũn ra như nước.
Đầu ngón tay anh chậm rãi mơn trớn trên tấm lưng trần của tôi, hơi thở nóng rực phả vào bên tai.
Giọng anh khàn khàn, kèm theo tiếng thở dốc không đều đặn mà giải thích:
"Mấy chuyện khác, anh không giận nữa."
"Chuyện anh giận nhất bây giờ chính là em cứ hễ gặp vấn đề là lại dùng việc chia tay để đe dọa anh."
"Minh Họa, có phải em chưa từng nghĩ đến chuyện sẽ đi cùng anh lâu dài đúng không?"
…
Ngày hôm sau khi vừa mở mắt ra, tôi đã bị Chu Tự dọa cho một phen hú vía.
Anh cứ mở trừng trừng mắt nhìn chằm chằm lên trần nhà.
Thấy tôi tỉnh dậy, anh đột nhiên quay đầu sang bảo: "Bé cưng, anh có thể cùng em giấu giếm bố mẹ anh. Nhưng với điều kiện là em không được phép động đến ý nghĩ chia tay nữa!"
"Hả?"
Đầu óc tôi bị ép phải khởi động ngay lập tức.
Nhìn quầng thâm thấy rõ dưới mắt nhưng gương mặt lại vô cùng nghiêm túc của Chu Tự, tôi bỗng thấy anh có chút đáng yêu đến buồn cười.
"Khoan đã, anh thức trắng cả đêm đấy à?"
"Em đừng quản, cứ nói có đồng ý hay không thôi!"
Được chứ, quá được luôn ấy chứ.
Cả việc học lẫn tình yêu đều được bảo toàn rồi.
Vừa hay hôm nay là chủ nhật, không có tiết học.
Tôi đành giở thói lười biếng nằm ườn trên giường, chẳng muốn dậy đ.á.n.h răng rửa mặt hay ăn uống gì cả.
Chu Tự bất lực, đành phải cõng tôi ra bồn rửa mặt để đ.á.n.h răng, lại còn tự tay vắt khăn mặt lau mặt cho tôi nữa.
Hai đứa đang dính lấy nhau ngọt ngào thì tai tôi thoáng nghe thấy tiếng “bíp bíp” truyền đến từ phía cửa ra vào.
"Anh có nghe thấy tiếng bấm mật khẩu cửa không? Hình như có ai đến kìa."
Chu Tự chẳng mảy may để tâm: "Làm gì có ai, sáng sớm tinh mơ ai mà đến chứ."
Nói xong, như sực nhớ ra điều gì, sắc mặt anh đại biến: "Thôi c.h.ế.t! Là mẹ anh."
"Chỉ có mẹ anh mới biết mật khẩu ở đây thôi."
"Cái gì?!"
Tôi “bùm” một cái nhảy tót từ trên lưng Chu Tự xuống, bắt đầu cuống cuồng chân tay đi tìm quần áo để thay.
Do động tác quá mạnh bạo, tôi suýt chút nữa thì mất đà ngã nhào.
"Cẩn thận, từ từ thôi."
Chu Tự nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy tôi.
Lòng tôi như lửa đốt, cuống đến mức bốc khói:
"Làm sao bây giờ? Em trốn ở đâu đây? Giày của em vẫn còn để chình ình ở ngoài kia kìa."
Chu Tự ôm c.h.ặ.t lấy vai tôi dỗ dành: "Bé cưng, bé cưng ơi."
"Bình tĩnh lại nào, em là bạn gái của anh chứ tụi mình có phải đang vụng trộm đâu!"
"Đừng lo, để anh ra ngoài tìm cách đuổi mẹ đi trước, em cứ thong thả thay đồ đi."
Khoảng nửa tiếng sau, bên ngoài không còn tiếng động gì nữa.
Không biết có phải Chu Tự đã đưa mẹ anh về rồi không.
Tôi móc điện thoại ra định nhắn tin hỏi anh một tiếng, thì chợt thấy điện thoại của anh vẫn đang vứt ở đầu giường.
Thế là, tôi rón rén bước ra khỏi phòng ngủ.
Đi quanh phòng khách không thấy bóng dáng hai người đâu, cho đến khi tiến lại gần phía nhà bếp thì nghe thấy rõ mồn một giọng của một người phụ nữ.
"Mẹ mới không đến có nửa tháng mà cái tủ lạnh của con đã trống huơ trống hoác thế này rồi."
"Công việc bận rộn một cái là lại bỏ bữa đúng không?"
"Bình thường tan làm nếu có thời gian thì chịu khó về nhà mà ăn cơm, đừng có ăn uống qua loa đại khái như vậy. Nếu không được thì để mẹ qua đây nấu cho con cũng được."
Chu Tự tựa người vào bàn đảo bếp, uể oải đáp lời: "Con biết rồi, biết rồi mà."
"Mẹ ơi, sao cuối tuần mẹ không ở nhà bầu bạn với bố con đi, chạy qua đây làm gì không biết. Mẹ dọn dẹp cũng hòm hòm rồi đúng không, để con đưa mẹ về."
Thấy hai người chuẩn bị quay người bước ra, lúc này tôi có lao ra ngoài cũng không được, mà chui tọt về phòng trốn tiếp cũng không xong.
Quá cuống quýt, mắt cá chân của tôi đập cái két thật mạnh vào cạnh chân ghế.
Cơn đau thấu trời khiến tôi bật thốt lên một tiếng kêu t.h.ả.m thiết rồi lập tức ngồi thụp xuống đất.
Chu Tự nghe thấy tiếng động liền lao như bay tới: "Có sao không em? Đập vào đâu rồi? Mau ra sofa ngồi đi để anh xem cho nào."
Lời còn chưa dứt, anh đã định đưa tay bế thốc tôi lên.
