Cứu Mạng, Bạn Trai Tôi Là Đại Phản Diện - Chương 3

Cập nhật lúc: 20/06/2026 15:01

Trong đôi mắt đen láy của Lục Tu hiện lên ý cười.

"Em nói nhiều như vậy, chẳng lẽ em không có ưu điểm nào sao?"

Mễ Tửu suy nghĩ rất lâu.

Cuối cùng cô nghiêm túc hỏi:

"Xinh đẹp có tính là ưu điểm không?"

"Tất nhiên là tính."

Nghe vậy, cô lập tức vui vẻ cười tươi.

Khi xe dừng trước cổng trường, Lục Tu đợi cô mặc áo khoác xong rồi mới tháo khăn quàng cổ của mình ra quấn lên cổ cô.

Mễ Tửu nắm lấy chiếc khăn, khẽ ngửi mùi hương còn vương lại trên đó.

Nhìn dáng vẻ ấy của cô, Lục Tu suýt nữa không nhịn được muốn kéo cô vào lòng mà ôm lấy một trận.

Tài xế ngồi phía trước đã quá quen với cảnh này.

Ngày nào cậu chủ nhà mình cũng chăm sóc vị thiên kim nhà họ Tô đến từng chi tiết.

Ông không khỏi cảm thán.

Vị đại tiểu thư được nuông chiều này có thể gặp được người như cậu chủ nhà họ, đúng là rất may mắn.

Hai người cùng xuống xe.

Tài xế vừa chuẩn bị lái xe rời đi thì Mễ Tửu đột nhiên quay lại.

Cô gọi lớn:

"Chú Lý!"

Tài xế họ Lý tưởng cô bỏ quên đồ nên vội vàng đạp phanh.

"Mễ tiểu thư, có chuyện gì sao?"

Mễ Tửu theo họ mẹ. Cho nên dù là thiên kim nhà họ Tô, cô vẫn không mang họ Tô.

Cô mở cặp sách, lấy ra một con b.úp bê vải đáng yêu.

"Cháu nghe nói chú vừa có em bé thứ hai. Lại còn là một cô bé rất xinh xắn. Cái này tặng cho em ấy chơi nhé."

Đó là một con b.úp bê hoàn toàn mới, thậm chí còn chưa bóc hộp.

Tài xế họ Lý không ngờ chuyện mình có thêm con gái cũng được vị đại tiểu thư này ghi nhớ. Ông nhận lấy món quà rồi liên tục cảm ơn.

Mễ Tửu lúc này mới vui vẻ quay người rời đi. Đi được vài bước, bàn tay cô đã được nam sinh đứng chờ phía xa nắm lấy.

Tài xế nhìn bóng lưng hai người sóng vai rời đi. Lại nhìn con b.úp bê trong tay.

Ông dường như hiểu được vì sao cậu chủ nhà mình, người vốn chẳng hề hứng thú với con gái, lại muốn yêu đương sớm như vậy.

Dù sao thì... Vị đại tiểu thư xinh đẹp kia cũng thật sự rất đáng yêu.

Mễ Tửu và Lục Tu không chỉ học cùng lớp. Hai người còn là bạn cùng bàn.

Ở một ngôi trường quý tộc như thế này, chuyện yêu đương vốn được xem như ngầm chấp nhận.

Huống chi Mễ Tửu và Lục Tu còn có hôn ước.

Chỉ cần không làm chuyện gì quá đáng trong trường thì mối quan hệ của họ cũng chẳng khác gì những cặp đôi khác.

Mễ Tửu ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ.

Lục Tu ngồi bên ngoài.

Anh lấy từ trong cặp ra một hộp sữa chua đưa cho cô. Sau đó xoa đầu cô vài cái. Dặn dò mấy câu rồi rời khỏi lớp học.

Ngoài việc học, anh còn là hội trưởng hội học sinh. Cho nên sau khi đưa cô vào lớp, anh thường phải đến phòng hội học sinh xử lý công việc.

"Tửu Tửu."

Nghe thấy có người gọi mình từ phía sau.

Mễ Tửu quay đầu lại.

Cô mỉm cười hỏi:

"Tịnh Tịnh, có chuyện gì sao?"

Ngồi phía sau cô là một cô gái xinh đẹp. Cô gái ấy trang điểm rất chỉn chu.

Dù vẫn còn là học sinh nhưng đã uốn mái tóc dài gợn sóng lớn.

Vẻ đẹp sắc sảo đến mức mang theo cảm giác áp đảo người khác.

Cô ấy tên là Tần Tịnh. Là đại tiểu thư nhà họ Tần. Từ lúc học mẫu giáo đến tận bây giờ, cô và Mễ Tửu luôn học cùng trường.

Cũng có thể xem là một loại duyên phận.

Tần Tịnh liếc nhìn hộp sữa chua vị dâu trong tay Mễ Tửu. Sau đó mỉm cười đầy thiện ý.

"Mình nghe nói cuối tuần trước nhà cậu và nhà họ Lục đã chính thức đính hôn rồi phải không?"

"Đúng vậy."

"Ai nha."

Tần Tịnh tiếc nuối nói:

"Sao cậu lại đính hôn nhanh như thế chứ? Hai ngày đó mình vừa đúng lúc sang Pháp mua quần áo. Nên không kịp trở về tham dự tiệc đính hôn của cậu."

Trên mặt Mễ Tửu lập tức nở nụ cười rạng rỡ.

"Không sao đâu. Chỉ cần quà đến là được rồi."

Nghe những lời bóng gió của Mễ Tửu, cổ họng Tần Tịnh nghẹn lại.

Nhưng rất nhanh, cô ta đã khôi phục vẻ bình tĩnh.

Tần Tịnh thở dài như đang thật lòng lo lắng.

"Tửu Tửu, cậu thật sự đã nhận định Lục Tu rồi sao?"

Mễ Tửu gật đầu.

"Ừm. Mình thích anh ấy."

"Tửu Tửu, cậu biết mình không phải kiểu người thích nhiều chuyện. Nhưng chúng ta quen biết nhau nhiều năm như vậy. Mình thật sự không đành lòng nhìn cậu nhảy vào hố lửa."

Giọng Tần Tịnh đầy vẻ quan tâm. Cô ta hạ thấp giọng.

"Mình nghe bố mình nói. Hình như nhà họ Lục còn có một đứa con riêng. Bố của Lục Tu rất coi trọng người con riêng đó. Lục Tu đột nhiên đính hôn với cậu vào lúc này... Rất khó để không nghĩ rằng anh ta có mục đích khác."

Mễ Tửu nghiêng đầu.

"Con riêng?"

"Cậu không biết sao?"

Tần Tịnh ngạc nhiên hỏi.

"Lục Tu chưa từng nói với cậu à?"

Mễ Tửu lắc đầu.

"Chưa."

Tần Tịnh lập tức nói:

"Chuyện này rất nhiều người đều biết. Còn có không ít người nói bố Lục Tu định đón đứa con riêng đó về nhà, bồi dưỡng thành người thừa kế."

"Cậu thử nghĩ kỹ xem. Chuyện con riêng bị lộ ra cũng khoảng nửa năm trước. Mà nếu tính thời gian... Hình như cũng chính là lúc Lục Tu bắt đầu theo đuổi cậu."

Nói đến đây, cô ta cẩn thận quan sát biểu cảm của Mễ Tửu. Thấy đối phương có vẻ đang suy nghĩ.

Tần Tịnh lại lập tức đổi giọng. Giống như sợ làm tổn thương bạn thân.

"Đương nhiên, mình không nói Lục Tu tiếp cận cậu vì gia thế nhà họ Tô đâu. Biết đâu anh ta thật sự thích cậu thì sao."

"Ừ."

Mễ Tửu cắm ống hút vào hộp sữa chua.

"Những gì cậu nói rất đúng."

Tần Tịnh lập tức sáng mắt. Nhưng câu tiếp theo của Mễ Tửu khiến nụ cười của cô ta cứng lại.

"Mình xinh đẹp như vậy. Lục Tu đương nhiên thích mình rồi."

Nói xong, cô c.ắ.n ống hút, nở nụ cười ngọt ngào. Ngây thơ chẳng khác nào một đứa trẻ.

Tần Tịnh lập tức có cảm giác như vừa tung một cú đ.ấ.m vào bông. Toàn bộ sức lực đều rơi vào khoảng không. Nhưng cô ta vẫn miễn cưỡng nở nụ cười.

"Tửu Tửu. Mình nói nhiều như vậy, cậu đừng hiểu lầm nhé. Là chị em tốt của cậu. Đương nhiên mình mong cậu được hạnh phúc."

"Mình biết mà."

Mễ Tửu nắm lấy tay cô ta. Nụ cười vẫn ngọt ngào như cũ.

"Chúng ta là chị em tốt mà. Giống như cậu mong mình hạnh phúc. Mình cũng hy vọng cậu có thể tìm được một người bạn trai tốt. Sau đó sống thật hạnh phúc."

Tần Tịnh xúc động nắm ngược lại tay cô.

"Chỉ cần có cậu là chị em tốt là đủ rồi. Mình chẳng hứng thú tìm bạn trai đâu. Chỉ cần nhìn cậu và Lục Tu hạnh phúc. Mình cũng thấy vui rồi."

Thực ra là vì mắt nhìn người của đại tiểu thư nhà họ Tần quá cao. Lại còn quá kén chọn. Đến giờ vẫn chưa tìm được người thích hợp.

Mễ Tửu cười vô tư.

"Vậy cậu định tặng quà đính hôn gì cho mình đây?"

Nụ cười trên mặt Tần Tịnh hơi khựng lại. Cô ta lập tức rút tay về. Sau đó lấy điện thoại ra, mở album ảnh.

"Cậu xem đi. Lần này mình chụp được rất nhiều ảnh đẹp ở Paris."

Mễ Tửu cũng xem như không nhận ra cô ta đang cố tình đổi chủ đề. Cô nhìn những bức ảnh rồi khen:

"Đẹp thật đó. Tịnh Tịnh, cậu dùng ứng dụng nào để chụp vậy? Giới thiệu cho mình đi, hiệu ứng làm gọn mặt này trông ổn ghê."

Khóe mắt Tần Tịnh giật mạnh. Nhưng đôi môi tô son đỏ vẫn cố giữ nụ cười.

"Tửu Tửu. Mình không dùng hiệu ứng làm gọn mặt."

"Thật à?"

Mễ Tửu hút một ngụm sữa chua. Sau đó ngây thơ nhìn cô ta.

"Vậy chắc hai ngày nay cậu tăng cân rồi."

Tần Tịnh suýt nữa bóp nát chiếc điện thoại trong tay.

Mặc dù từ nhỏ đến lớn, Mễ Tửu và Tần Tịnh luôn được xem là bạn bè.

Nhưng vì gia thế tương đương.

Tuổi tác tương đương.

Lại đều xinh đẹp.

Cho nên từ nhỏ hai người đã thường xuyên bị đem ra so sánh.

Mễ Tửu học piano.

Tần Tịnh sẽ học violin.

Tần Tịnh đăng ký lớp Latin.

Hôm sau Mễ Tửu liền học múa ballet.

Giữa hai người chưa bao giờ thiếu những màn âm thầm cạnh tranh.

Nhưng ở bên ngoài, họ vẫn luôn là "chị em tốt nhất".

Đúng vậy, trên đời này chẳng có cặp "chị em nhựa" nào thân thiết hơn hai người họ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.