Cứu Mạng! Ta Là Phản Diện Dưới Trướng Long Ngạo Thiên - Chương 112

Cập nhật lúc: 23/03/2026 07:08

“Hắn thế là chỉ mỉm cười.”

Hắn trông hòa ái dễ gần, Ôn lão liền lên tiếng mời:

“Hay là cùng ngồi một chút?"

“Ta và tiểu sư muội đều mệt rồi, để lần sau đi."

Chu Hành Vân ôn tồn từ chối.

Ngao Tân đứng bên cạnh nhóc con, cứ liên tục liếc mắt nhìn Ôn lão đang ra vẻ từ bi hiền hậu nhưng chẳng làm chuyện gì tốt kia.

Sự khước từ này khiến Ôn lão vô cùng nuối tiếc, chỉ là vừa định nói thêm gì đó, liền thấy từ khoang thuyền phía sau bước ra một nữ tu với bước chân chậm rãi.

Nữ tu này mặc cung trang cực kỳ xinh đẹp, sắc mặt hồng nhuận, dáng người hơi đẫy đà.

Nàng ta vẻ mặt không vui dìu một nam nhân cực kỳ tuấn tú đi tới bên cạnh Ôn lão, bất mãn nói:

“Bác còn khách khí với bọn họ làm gì!

Bác là bậc trưởng bối tương mời, bọn họ lại chẳng biết điều, thật là không hiểu chuyện."

Nữ tu mới đến này chính là mẫu thân ruột của Ngu U U – Cung Diệu Hoa.

Đã lâu không gặp, gương mặt kiều diễm của nàng ta càng thêm rực rỡ như hoa nở rộ, trạng thái lộ vẻ cực tốt, nàng ta chống tay lên chiếc bụng nhỏ hơi nhô lên, ánh mắt nhìn về phía nhóc con đang ủ rũ hiện tại càng thêm chán ghét.

Nhóc con đã sớm phát giác ra nàng ta.

Khí tức của Cung Diệu Hoa ở trong chiếc phi chu đối diện, nàng có thể cảm nhận được.

Nhưng đối với Ngu U U của hiện tại mà nói, Cung Diệu Hoa chẳng có quan hệ gì với mình, cho nên nàng cũng không để tâm.

Ngược lại, Cung Diệu Hoa cực kỳ chán ghét trưởng nữ này...

Gần đây lời đồn trong giới tu chân thật sự quá tồi tệ.

Đều nói lòng người hiểm ác, nhưng Cung Diệu Hoa không ngờ lòng dạ của những tu giả này lại độc ác đến thế.

Rõ ràng là do tư chất của bản thân Ngu U U không tốt, vậy mà cứ nhất định phải nói nàng – người kế thừa dòng m-áu chính thống của Cung thị này – huyết mạch hủ bại không chịu nổi, dẫn đến việc không thể hạ sinh được những đứa con xuất chúng.

Loại tin đồn này bị đám Ma tộc ở Ma thành vô tình truyền vào tai nàng, Cung Diệu Hoa hiện đang m.a.n.g t.h.a.i mà như ngồi trên bàn chông, cứ cảm thấy đám Ma tộc kia sau lưng đều đang nghi ngờ có phải nàng thật sự chỉ được cái mã ngoài hay không.

Nàng có miệng mà khó lòng thanh minh.

Làm sao để chứng minh bản thân có thể sinh ra những đứa con ưu tú đây?

Chẳng lẽ bây giờ lại m.ổ b.ụ.n.g lấy đứa bé ra cho mọi người xem sao?

Bởi vì duyên cớ từ Ngu U U, nàng phải chịu đựng bao nỗi khổ sở vì lời đồn đại, may mà có Xích Diễm Ma Quân Thường Ôn ngữ lời an ủi, gần đây càng đưa thêm nhiều đồ bồi bổ cho nàng, còn thu thập cho nàng ma mạch tốt nhất chuẩn bị để nàng tiến vào trong đó quán đỉnh ma khí cho hài nhi, nếu không, chuỗi ngày này của nàng quả thực không cách nào sống nổi.

Cộng thêm Ngu tông chủ đáng hận, chẳng buồn hỏi ý kiến của cô nhi Cung thị là nàng đây đã dám đưa một phế vật về Cung thị tế tổ, khiến Cung thị phải chịu thiên lôi oanh đỉnh, Cung Diệu Hoa khi nghe thấy những chuyện này suýt chút nữa thì tức ch-ết.

Tất cả mọi thứ của Cung thị đều là của nàng.

Ngu U U đi Cung thị tế tổ, có phải là muốn tranh giành di sản Cung thị với nàng không?

Hiện giờ gặp mặt, đôi mỹ mâu của Cung Diệu Hoa như đang bốc hỏa.

Người đang dìu nàng ta chính là Xích Diễm Ma Quân đang tươi cười rạng rỡ, hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi việc mất đi một con ma mạch.

Ánh mắt của hắn ngược lại không đặt trên người Ngu U U...

Dù sao cũng chẳng phải giống nòi của hắn, giờ cũng không cần hắn nuôi, càng chẳng còn giá trị lợi dụng, hiện tại hắn không có ý kiến gì với Ngu U U.

Hắn chỉ nói khẽ đầy dịu dàng với Cung Diệu Hoa đang nhất quyết đòi ra ngoài kia:

“Nể mặt hài nhi, đừng cáu giận.

Diệu Hoa nàng đang mang thai, vạn lần đừng động khí."

Dáng vẻ dịu dàng quyến luyến như vậy, nếu không phải biết ngày thường hắn hành sự tàn nhẫn, người ta còn tưởng hắn là một người vô cùng ôn nhu thể thiếp.

Có điều Cung Diệu Hoa khó tránh khỏi thấy ủy khuất.

Mặc dù Xích Diễm Ma Quân đối xử thể thiếp với nàng, nhưng sao lại không hiểu tâm tình của nàng chứ?

Nàng bị Ngu U U liên lụy đến mức mất hết mặt mũi trong giới tu chân, hắn là phu quân của nàng, lẽ ra phải giúp nàng giáo huấn đứa phế vật kia mới đúng.

Xích Diễm Ma Quân coi như không thấy ánh mắt của nàng ta.

Hắn có điên mới đi đắc tội với người họ Ngu của Thái Cổ Tông.

Huống hồ hắn nghi ngờ Cung Diệu Hoa căn bản không có não.

Đối diện còn có một Thiên Ma, lại có thêm một Chu Hành Vân cảnh giới Đại Thừa, nàng ta có từng nghĩ qua cái thân hình nhỏ bé ở đỉnh phong Đại Thừa này của nam nhân nàng có chịu nổi một cái tát của vị Thiên Ma đang có sắc mặt không tốt kia không.

“Sao ngươi lại ở đây, hửm?

Ngươi cũng xứng đến tham gia liên hôn giữa Ôn thị và Tôn thị sao?"

Thấy nam nhân không giúp được gì, Cung Diệu Hoa tự mình mở miệng.

Trước kia khi ở Ma thành nàng ta cũng chẳng ít lần mắng mỏ đứa con gái này, giờ đây cũng quen tay quen miệng, nhìn nàng cười lạnh nói:

“Loại phế vật như ngươi..."

Nàng ta đang định nói Ngu U U là loại đứa trẻ vô dụng ra ngoài chỉ tổ làm xấu mặt, sống trên đời chỉ lãng phí tài nguyên, thì nghe thấy đối diện vang lên một tiếng gầm gừ khiến gan mật muốn vỡ vụn.

Ma khí đột nhiên rít gào, trước mặt một chiếc móng rồng màu đen hung mãnh quất mạnh về phía nàng ta.

Cú này nhanh như chớp giật, tay Chu Hành Vân vừa mới nắm lấy chuôi kiếm thì móng rồng đã chộp tới nơi rồi.

Hắn quay đầu lại, liền thấy Ngao Tân một tay xách nhóc con, diện mạo âm trầm nói:

“Ngươi là cái thứ hạ đẳng gì, mà dám mắng U U của chúng ta!"

Tiểu ma đầu này người nhà mình chê bai chút thì thôi, đến lượt kẻ khác chỉ tay năm ngón sao?

Cung Diệu Hoa là một phụ nhân có thai.

Năm đó Ngu tông chủ hận nàng ta thấu xương, cũng không hề ra tay với phụ nhân mang thai, chỉ đ-ánh Xích Diễm Ma Quân.

Nhưng Ngao Tân đã tu Ma đạo rồi, hắn chẳng có đạo đức đâu.

Cung Diệu Hoa nói xấu nhóc con, hắn trực tiếp tát thẳng vào mặt nàng ta.

Đây chính là một cái vuốt của cường giả Thiên Ma, dưới cú vồ này Cung Diệu Hoa bị chấn nhiếp đến mức run rẩy lẩy bẩy, không thể nhúc nhích, đôi mắt trợn trừng kinh hãi nhìn cái vuốt khổng lồ kia chộp tới trước mặt mình.

Cái này mà trúng thật thì nửa khuôn mặt của nàng ta phải bị quất bay mất, trong khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc, Xích Diễm Ma Quân bước lên phía trước, dùng chính khuôn mặt của mình hứng trọn cú vồ đó.

Chỉ nghe thấy một tiếng rên rỉ đau đớn, móng rồng dùng lực siết c.h.ặ.t, Xích Diễm Ma Quân bị đ-ánh bay thẳng từ trên phi chu ra ngoài, hồi lâu sau, hắn mới lảo đảo che mặt bay trở về.

Bỏ tay xuống, trên mặt đã không còn da thịt, xương trắng lộ ra ghê người.

“Phu quân!"

Thấy vào lúc sinh t.ử là Xích Diễm Ma Quân bảo vệ mình, Cung Diệu Hoa khóc lóc nhào tới, lại căm phẫn quay đầu nhìn nam t.ử áo đen kia.

Thấy diện mạo hắn âm trầm nhìn chằm chằm mình, rõ ràng không phải hạng người sẽ bao dung cho nàng ta, Cung Diệu Hoa run rẩy, thế mà không dám lớn tiếng quát tháo, mà vừa khóc vừa hỏi Xích Diễm Ma Quân:

“Chàng có sao không?!"

Cái bộ dạng bắt nạt kẻ yếu sợ hãi kẻ mạnh này.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.