Cứu Mạng! Ta Là Phản Diện Dưới Trướng Long Ngạo Thiên - Chương 116
Cập nhật lúc: 23/03/2026 07:08
“Ông ta nghĩ đến Chu Hành Vân tuổi còn trẻ mà đã là tu sĩ Đại Thừa, khí thế còn ngạo mạn hơn trước, lại nghĩ đến sự yếu thế không đáng nhìn của mình trước mặt Chu Hành Vân, hít sâu một hơi, cố gắng nặn ra nụ cười trên mặt, bước nhanh lên thêu lâu.”
Nam nhân trung niên biết điều, tự nhiên lúc này sẽ không đi theo lên đó.
Ôn Thế một mình bước lên thêu lâu, đi thẳng về phía căn phòng nằm sâu nhất.
Căn phòng lặng lẽ yên tĩnh, ông ta nhẹ nhàng đẩy ra, liền thấy trong phòng đang có một bóng lưng thanh mảnh đơn độc ngồi quay lưng về phía mình.
Bóng lưng này mặc một chiếc áo dài sặc sỡ, b.úi một kiểu tóc đơn giản, trông có vẻ chưa dụng tâm trang điểm, nhưng chỉ nhìn bóng lưng thanh mảnh cao ráo, là biết đây là một mỹ nhân.
Nhìn thấy bóng lưng mỹ nhân này, lòng Ôn Thế nóng lên, bước tới cười nói:
“A Nghi, là ta.
Ta đích thân tới thăm nàng, nàng đừng giận ta nữa."
Tay ông ta nhẹ nhàng đặt lên vai mỹ nhân này.
Chính là vào khoảng thời gian đó, Chu Hành Vân cũng ôm nhóc con đang hớn hở hôm nay hạ xuống, cười nói với những người Tôn gia đang vội vàng chạy ra đón:
“Nghe nói sắp có hỷ sự.
Vì tình phận với Tôn đạo quân, ta muốn gặp Thanh Nghi đạo hữu, không biết có tiện không."
Hắn nhắc đến Tôn đạo quân, người Tôn gia chạy ra đón kia liền sắc mặt trắng bệch, ấp úng vội nói:
“Tự nhiên, sao dám chậm trễ đạo quân."
Gã không dám chậm trễ Chu Hành Vân.
Ôn lão ở bên cạnh nghe thấy, không khỏi lộ ra vài phần hài lòng.
Người Tôn gia kia vẫn cúi đầu tạ lỗi, nhỏ giọng nói:
“Mong tông chủ và đạo quân hải hàm, vãn bối không phải cố ý chậm trễ lão tổ, chỉ là hiện giờ trong nhà đang có hỷ sự, thực sự không phải là thời điểm tốt để đón lão tổ trở về gia tộc.
Sợ ồn ào, làm phiền lão tổ tĩnh dưỡng."
Gã nói lời này, Ngu U U nằm trên vai Chu Hành Vân khinh bỉ nhìn gã, chỉ trỏ nói:
“Lòng đen."
Nàng phê bình Tôn gia lang tâm cẩu phế, dù sao dựa vào cha nàng cùng Ngao Tân và Chu Hành Vân trước mặt, nàng chẳng sợ hãi gì cả.
Chẳng qua là một cục b-éo mầm nhỏ bé, thế mà lại chỉ tay năm ngón với một gia tộc vốn có chút danh tiếng như vậy, thật là vô lễ.
Người Tôn gia đưa mắt nhìn nhau, nhưng cũng không dám phản bác.
Nhóc con ngẩng cái đầu nhỏ lên.
Nàng thay Tôn tổ tổ mắng đám con cháu bất hiếu rồi.
Kiêu ngạo!
Đứa nhỏ vểnh cổ lên, ra vẻ kiêu ngạo hống hách, nếu đổi địa điểm không biết chừng người ta còn tưởng đây là đứa trẻ kiêu căng tùy tiện dựa vào xuất thân cao của mình mà bắt nạt người khác.
Chu Hành Vân ôm nàng, khẽ gật đầu, cảm thấy tiểu sư muội nói đúng.
Đến cả tổ tông cũng chẳng màng tới, đúng là mất hết lương tâm.
Ôn lão vốn cảm thấy không bao lâu mà Ngu U U dường như đã biến thành một người khác, đang định giảng hòa, bất chợt nghĩ thông suốt lời này, lại đột nhiên kinh ngạc, nắm lấy cánh tay người Tôn gia kia gấp gáp hỏi:
“Ngươi nói gì?
Trở về gia tộc?
Các ngươi tìm thấy ông ấy rồi?"
Gần đây ông vì chuyện Ôn Thế phô trương nạp thiếp mà sứt đầu mẻ trán, thế mà không biết Tôn gia đã tìm thấy người, nhất thời chấn kinh không thôi.
Thấy ông ta gấp gáp quan tâm như vậy, người Tôn gia kia giật mình, thấy Chu Hành Vân không ngăn cản, bất an đáp:
“Là Ngao Thanh đại trưởng lão Thái Cổ Tông tìm được gia tổ về, còn có cả tiền tông chủ nữa."
Ôn lão đã run rẩy không thôi.
Ông chậm rãi quay đầu, nhìn về phía Chu Hành Vân, đôi môi khẽ run, hồi lâu sau mới khàn giọng hỏi:
“Bọn họ trở về, sao không ai báo cho ta biết?
Bọn họ..."
Ông khựng lại, dường như đang bình phục sự xúc động trong lòng, hồi lâu sau mới chậm rãi nói:
“Có tiện cho ta đi gặp bọn họ không?"
Cả giới tu chân vẫn chưa truyền ra tin tức tiền tông chủ và Tôn đạo quân trở về, tuy nhiên Ngao Thanh cũng đã nói không cần cố ý che giấu chuyện này, Chu Hành Vân vốn cũng chẳng định giấu giếm, chẳng qua là không cố ý thông báo mà thôi.
Nay thấy Ôn lão lộ ra vài phần cầu khẩn gấp gáp, xem ra chẳng màng đến hôn sự mà muốn đến Thái Cổ Tông ngay, hắn liền nói:
“Tạm thời không tiện."
“Không tiện?"
Ôn lão căng thẳng hỏi.
Người Tôn gia kia đã đứng một bên vội nói:
“Lão tổ gặp đại nạn, không biết đắc tội với ai mà thần hồn bị phong cấm, hiện giờ không biết gì về nhân sự, cho dù ngài có đến ông ấy cũng không thể để ý đến ngài."
Tôn gia bọn họ đã sớm biết lão tổ đã trở về, nhưng không dám báo cho Ôn gia, chính là vì sợ Ôn gia cũng sợ hãi kẻ thù mạnh mẽ không tên kia mà hủy bỏ cuộc hôn sự này, khiến Tôn gia mất đi chỗ dựa.
Nay đã bị Ôn lão nghe thấy, gã tự hối hận vì mình lỡ lời, tuy nhiên Ôn lão lại thẫn thờ nói:
“Chỉ là... bị phong cấm thần hồn rồi sao?"
Thấy mọi người nhìn mình, ông ta xúc động lạ kỳ, gắng gượng tinh thần nói:
“Chỉ phong cấm thần hồn cũng còn tốt, ít nhất người vẫn còn sống, thế là tốt rồi."
Trong mắt ông không kìm được rơi xuống những giọt nước mắt mừng rỡ, vội xua tay nói:
“Dù vậy, ta cũng phải đi gặp bọn họ, cũng không biết bọn họ gặp ta, còn có thể nhận ra ta không."
Thật là cấp bách, Chu Hành Vân khẽ nhướng mày, muốn nói có mặt mũi nào mà đi gặp Tôn đạo quân chứ?
Chân trước Tôn đạo quân mất tích mới vài năm, chân sau đã muốn cưỡng ép cưới tộc nữ của người ta.
Cô gái không đồng ý, liền lấy người đệ đệ vẫn đang bế t.ử quan, tuyệt đối không được làm phiền ra uy h.i.ế.p.
Trong lòng hắn nghĩ những chuyện này, nên không lên tiếng, nhóc con nằm trên vai hắn, cố gắng lộ ra vẻ khinh bỉ sống động trên khuôn mặt múp míp của mình, giống như con sâu sán nhỏ trong lòng đại sư huynh nhà nàng.
Người Tôn gia cười xòa, an ủi Ôn lão, đang muốn khuyên ông ta không cần xúc động như vậy, đột nhiên nhìn thấy nơi sâu nhất trong tộc địa Tôn gia, một luồng kiếm quang v.út thẳng lên trời.
Lại là một tiếng kêu t.h.ả.m thiết vì căm hận giao nhau.
Chỉ thấy một luồng độn quang mang theo một tia huyết sắc chật vật từ nơi sâu thẳm đó bay tới, rơi xuống đất trước mặt mọi người, hiện ra một nam t.ử áo gấm anh tuấn nhưng đầy giận dữ, chính là Ôn Thế.
Lúc này ông ta không còn vẻ tiêu sái cởi mở như thường lệ, một cánh tay chỉ còn lại chút da thịt, gần như bị cắt đứt hoàn toàn.
Thấy ông ta bị thương thành thế này, gần như bị c.h.é.m đứt một tay, Ôn lão chẳng màng tới việc xúc động vì lão hữu còn sống, kinh ngạc hỏi:
“Con bị làm sao thế này?"
“Phụ thân, hắn không phải..."
Ôn Thế gần như tức đến phát điên, muốn nói gì đó, nhưng lại hổ thẹn pha lẫn phẫn nộ.
