Cứu Mạng! Ta Là Phản Diện Dưới Trướng Long Ngạo Thiên - Chương 29

Cập nhật lúc: 23/03/2026 05:04

Ông đã ở trên tầng mây, từ trên cao nhìn xuống đứa trẻ vẫn đang ngẩng đầu mong chờ dõi theo bóng dáng mình, thấp giọng hừ nói:

“Ấu tể... cũng có chút thú vị."

Bởi vì cảm thấy tiểu gia hỏa Ngu U U này có chút thú vị, hiếm khi nghĩ nhiều hơn về ấu tể, Ngạo Thanh mới từ tốn nhớ ra Thanh Long nhất tộc dường như cũng còn có ấu tể vẫn chưa phá vỏ.

Vì có mấy phần hứng thú với ấu tể, ông quyết định đợi sau khi trở về từ việc tìm người này, chẳng thà trở về Thanh Long nhất tộc xem thử những con rồng nhỏ trong tộc mình.

Nhưng lại hồi tưởng lại dư vị hương sữa của bánh sữa còn sót lại trong miệng mình, trưởng lão Thanh Long trầm mặc quyết định, lúc nào trên người mình không còn hương sữa nữa mới trở về Long tộc.

Không thể làm con rồng đầu tiên mang hương sữa trong lịch sử Thanh Long nhất tộc được.

Nếu không e là ông sẽ lưu danh trong lịch sử Thanh Long nhất tộc mất.

Vì trong lòng nghĩ đến những chuyện khá là mong đợi này, tốc độ độn của Ngạo Thanh cực nhanh, chớp mắt thanh quang vừa chuyển đã không thấy bóng dáng đâu nữa.

Ngu U U kiễng chân đứng ở rìa đạo trường vẫy bàn tay nhỏ làm một ấu tể lễ phép, đợi đến khi không thấy bóng dáng trưởng bối nữa, nàng mới từ từ quay đầu lại, vừa thèm đến chảy nước miếng, vừa đem bánh sữa trong tay chi-a s-ẻ cho mọi người.

Dáng vẻ thích ăn đến không chịu được nhưng vẫn nỗ lực làm một ấu tể hào phóng này khiến mọi người nhịn không được cười rộ lên.

Bánh sữa cũng chẳng phải gan rồng mật phượng... quỳnh tương ngọc dịch, bình thường vô cùng, những người ở vị trí cao hằng ngày nhìn cũng chẳng thèm nhìn một cái.

Hôm nay lại đều nhận lấy sự hiếu kính của Ngu U U, dáng vẻ rất nể mặt.

Số bánh sữa nhỏ còn lại đều thuộc về chính nàng.

Ngu U U vui vẻ tựa bên chân phụ thân, ăn rất ngon lành.

Nàng nũng nịu bên cạnh Ngu tông chủ, thân thiết không gì bằng, Ngu tông chủ cúi người bế nàng trong lòng, thấy nàng không bị nghẹn, liền cũng không quản thúc nàng nhiều.

Ông còn phải bàn bạc một phen chuyện tông môn với các vị trưởng lão, liền giao ái nữ cho Sở Hành Vân, bản thân lại đi bận rộn.

Đợi Sở Hành Vân bế cái đứa nhỏ mềm nhũn trở về Chưởng Giáo đại điện, thấy nàng ăn đến mức khóe miệng toàn là vụn bánh sữa, vừa lấy khăn sạch lau mặt cho nàng, vừa mỉm cười hỏi:

“Thật sự ngon đến thế sao?"

Khăn trắng muốt, không thêu thùa gì cả, chỉ sợ sợi chỉ thêu làm tiểu sư muội của huynh ấy đau mặt.

“Ăn."

Ngu U U giới thiệu bằng cách đút bánh sữa cho huynh ấy.

Sở Hành Vân mỉm cười lắc đầu nói:

“Tiểu sư muội cứ ăn nhiều một chút là được."

Huynh ấy nghĩ đến hôm nay ấu tể hào phóng như vậy, nhịn không được ôn tồn nói với nàng:

“Thích bánh sữa như vậy, tiểu sư muội còn sẵn lòng chi-a s-ẻ với mọi người sao?"

Dáng vẻ hào phóng vô cùng này khiến người ta sinh lòng thương mến, hèn chi ngay cả đại trưởng lão cũng đối với nàng thêm vài phần ôn hòa.

Ngu U U nghiêng đầu nhỏ gặm bánh sữa, thành thật hồi đáp:

“Ngoan...

Yêu."

Nàng là một ấu tể ngoan ngoãn, hiểu chuyện vâng lời, cho nên các bậc trưởng bối đều sẽ thích U U hơn đúng không.

Đây coi như là câu trả lời bản năng nhất của một đứa trẻ.

Câu trả lời này cũng ngoan ngoãn đáng yêu không gì bằng.

Nhưng Sở Hành Vân lại ngẩn người, nghiêng đầu, nhìn tiểu sư muội đang thỏa mãn nép vào cổ mình nằm hưởng.

Sự ngoan ngoãn như vậy có lẽ sẽ khiến các bậc trưởng bối cảm thấy an lòng, trong lòng càng thêm yêu thích, nhưng huynh ấy...

Huynh ấy và Chúc Trường Thú nhìn nhau một cái, Chúc Trường Thú sầm mặt mắng:

“Xích Diễm Ma Quân đáng đ-âm nghìn nhát."

Mặc dù Ngu U U hào phóng ngoan ngoãn, không giấu riêng, không tự tư là phẩm chất tốt đẹp bẩm sinh.

Nhưng cái suy nghĩ muốn mọi người đều thích nàng hơn, nàng phải làm một đứa trẻ ngoan...

Loại suy nghĩ này e rằng cũng là do từ nhỏ đã được người ta dạy dỗ như vậy.

Chỉ có càng ngoan, càng hiểu chuyện mới nhận được sự khẳng định và yêu thương của trưởng bối, không ngoan thì mọi người sẽ không thích nàng nữa.

Sự dạy dỗ như vậy nhất định không thể tách rời quan hệ với phu thê Xích Diễm Ma Quân.

Mặc dù đứa trẻ như vậy nhất định sẽ đáng yêu lương thiện, cũng khiến trưởng bối yên tâm, nhưng Sở Hành Vân hoàn toàn tán thành với lời mắng c.h.ử.i Xích Diễm Ma Quân của Chúc Trường Thú.

Trên mặt huynh ấy lại không lộ chút sơ hở, vẫn ôn hòa nói với ấu tể đang thỏa mãn phơi cái bụng nhỏ:

“Tiểu sư muội chân thành đáng yêu, mọi người tự nhiên là yêu muội.

Vậy để có thể nhận được nhiều tình yêu của tiểu sư muội hơn, chúng ta cũng càng nên yêu quý muội, lấy lòng muội, đúng không nào?"

Đạo lý trong lời này Ngu U U chưa từng nghe qua, tò mò nhìn sang, liền thấy đại sư huynh tuấn mỹ thanh ngạo đang khẽ nhíu mày, dường như có phần phiền não nói:

“Người thích tiểu sư muội nhiều như vậy, chúng ta phải lấy lòng thế nào, mới có thể để tiểu sư muội thích chúng ta hơn một chút đây?"

Huynh ấy có vẻ rất phiền não, cư nhiên là vì muốn có thể chiếm được nhiều vị trí và sự thiên vị hơn trong lòng nàng.

Mắt ấu tể trợn tròn, lúng túng lại mờ mịt nhìn quanh, vội vàng khua tay nhỏ:

“Tim!"

Đại sư huynh vốn dĩ đã ở trong tim nàng rồi.

Trong lòng nàng vẫn luôn rất thích đại sư huynh và nhị sư tỷ.

“Xem ra phải lấy lòng tiểu sư muội nhiều hơn mới được."

Sở Hành Vân thực ra cũng không hy vọng tiểu sư muội nhà mình làm một đứa trẻ ngoan hoàn mỹ không khuyết điểm.

Sự hiểu chuyện ngoan ngoãn như vậy cho dù là bẩm sinh thuần khiết, nhưng nhìn cũng thấy đau lòng.

Huynh ấy càng hy vọng nàng có thể yêu bản thân mình hơn.

Còn về tình yêu của người khác dành cho nàng... bất kể nàng ngoan hay không ngoan, huynh ấy cũng đều sẽ thích nàng.

Huynh ấy liền mỉm cười nói:

“Bánh sữa hôm nay tiểu sư muội dùng có hài lòng không?"

Đây giống như là đến lấy lòng tiểu sư muội trước vậy, Ngu U U nhìn huynh ấy, lại quay đầu nhìn nhị sư tỷ mỹ nhân của mình.

Lại thấy Chúc Trường Thú cũng khẽ gật đầu với mình nói:

“Hãy đưa ra nhiều yêu cầu hơn, chúng ta đều..."

Chúc Trường Thú không giỏi nói những lời đường mật, nhưng đón nhận đôi mắt chứa đầy hình bóng mình của ấu tể, trái tim cũng trở nên mềm mại, những lời mềm mỏng ngày thường không nói ra được lúc này liền nói:

“Chúng ta đều rất yêu muội.

Tiểu sư muội à, vốn dĩ nên là chúng ta làm nhiều hơn, nỗ lực lấy lòng muội, để muội yêu chúng ta hơn, hy vọng muội có thể thích chúng ta mới đúng."

Điều này nghe có vẻ như là sự nỗ lực từ hai phía với việc Ngu U U hy vọng mọi người đều thích nàng, nhưng ấu tể lại cảm thấy trong đó có những thứ rất khác biệt, trái tim nhỏ bé của mình đều “thình thịch thình thịch" nhảy loạn.

Tâm tình mềm mại lại vui vẻ ấy là điều nàng lúc này khó có thể dùng ngôn ngữ để diễn tả.

Ngôn ngữ nói không rõ, vậy thì dùng hành động thực tế.

Nàng “chụt" một cái, cái miệng nhỏ còn dính vụn bánh sữa hôn lên má Sở Hành Vân, lại muốn đi hôn nhị sư tỷ.

Chúc Trường Thú lại ho khan hai tiếng.

“Để dành đến ngày mai hãy hôn."

Nàng muốn làm người duy nhất của ngày mai, chứ không phải là một phần hai sau đại sư huynh của ngày hôm nay.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Cứu Mạng! Ta Là Phản Diện Dưới Trướng Long Ngạo Thiên - Chương 29: Chương 29 | MonkeyD