Cứu Mạng! Ta Là Phản Diện Dưới Trướng Long Ngạo Thiên - Chương 34
Cập nhật lúc: 23/03/2026 05:05
“Cũng đâu phải chỉ có con đường liên hôn.”
Cho dù liên hôn, người tộc Ôn thị đông đảo như vậy, cũng đâu phải chỉ có mình Ôn Thế là có thể liên hôn.
Ông vui buồn không lộ ra mặt, chẳng ai nhìn ra được trong lòng ông đang suy nghĩ gì.
Ôn lão nhìn đứa con trai với vẻ mặt hớn hở, khẽ thở dài, lộ ra vài phần không đồng tình.
Nhưng có lẽ vì đây là con ruột, cũng không tiện mắng hắn trước mặt người ngoài, chỉ dặn dò Ngu tông chủ hết lần này đến lần khác:
“Nếu sau này có tin tức của sư tôn ngươi, nhất định phải báo cho ta biết một tiếng, đừng để ta phải lo lắng.”
Ông đầy lòng quan tâm, Ngu tông chủ liền đáp:
“Lời của Ôn lão ta đều hiểu rõ.”
Ôn lão lúc này mới yên tâm gật đầu, lại lườm đứa con trai một cái đầy vẻ rèn sắt không thành thép, không muốn hắn ở đây tiếp tục làm mất mặt, liền nhanh ch.óng đứng dậy cáo từ.
Ngu tông chủ đứng dậy tiễn ông.
“Đừng để U U phải bôn ba nữa.”
Lẽ ra Ngu U U cũng phải ra tiễn bậc tiền bối, dù sao ông cũng là vì con bé mà đến.
Nhưng Ôn lão thương con bé mỏng manh yếu ớt, liền xua tay không để Ngu tông chủ gọi Ngu U U qua.
Ông đi vội vàng, rõ ràng là chuyên程 đến xem Ngu U U bình an thì yên tâm rời đi, còn phải bận rộn chuyện khác.
Đợi đến khi Ngu U U biết Ôn lão đã đi như vậy, vội vàng đuổi theo sau lưng cha mình, xòe bàn tay nhỏ hỏi:
“...
Một (Mất)?”
Chỉ vậy thôi sao?
Không đề cập đến chuyện gì khác ư?
Ví dụ như gửi gắm một đứa cháu yêu chẳng hạn?
“Nếu không thì sao?
Con nghĩ Ôn lão còn nên nói gì với con nữa?”
Thấy nhóc con xòe tay bi bô, Ngu tông chủ bế bổng con gái lên, cười hỏi.
Được đỡ dưới nách nhấc bổng giữa không trung, ấu tẩu vui sướng kêu lên hai tiếng, vui vẻ lắc đầu.
Hôm nay đúng là một ngày may mắn.
Ngay cả cháu trai mà Ôn lão cũng quên gửi gắm luôn rồi.
Vì không bị cầu thân, ấu tẩu đại hỷ.
Con bé hì hì ha ha cười một hồi.
Ngu tông chủ thấy con bé không vì mấy câu Ôn lão nhắc đến Cung Diệu Hoa mà buồn phiền, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Bế con gái trở lại lòng mình, thấy con bé ngon miệng, tâm trạng đặc biệt tốt bắt đầu lôi đồ ăn ngon từ trong nhẫn trữ vật ra, Ngu tông chủ định truyền âm cho Sở Hành Vân.
Nhưng cúi đầu nhìn con gái một cái, Ngu tông chủ không truyền âm nữa.
Truyền âm cũng vô ích.
Ông nói với Sở Hành Vân:
“Cung Diệu Hoa còn dám ngậm m-áu phun người!
Năm xưa đúng là đ-ánh Xích Diễm quá nhẹ tay rồi!”
Bàn tay to lớn của ông bóp kêu rắc rắc.
Sở Hành Vân đã vừa nghe Ngu tông chủ nhắc đến chuyện liên hôn giữa hai tộc Ôn và Tôn.
Tộc Tôn thị kia cũng là một thế tộc trong tu chân giới, nhưng khác với các đại thị tộc khác nhân tài lớp lớp, con em Tôn thị trong mấy trăm năm gần đây không có nhiều người xuất sắc.
Có thể có một chỗ đứng trong tu chân giới, đều là nhờ có một vị trưởng bối cực kỳ kinh tài tuyệt diễm tọa trấn, tu vi cực cao, lại là kiếm tu, chiến lực phi thường.
Năm xưa Chúc Trường Thù trên con đường tu kiếm đã nhận được sự chỉ điểm của vị tiền bối Tôn thị đó.
Nhờ những chỉ điểm không hề giấu giếm đó, nàng mới càng thấu hiểu kiếm đạo, sau khi siêng năng tu luyện, với cảnh giới Nguyên Anh đã một người một kiếm tạo dựng danh tiếng lẫy lừng trong tu chân giới.
Vì ơn chỉ điểm năm xưa, kể từ khi Tôn đạo quân đó bặt vô âm tín, Chúc Trường Thù vẫn thường xuyên gửi nhiều linh đan tới cho tộc Tôn thị, để việc tu luyện của họ không đến mức gian nan.
Đây là một chút ý nghĩa của ơn nhỏ giọt báo đáp suối nguồn.
Nhưng với tính cách của Chúc Trường Thù, đây quả thực là việc nàng sẽ làm.
“Không ngờ Tôn thị lại đồng ý chuyện liên hôn này.
Nay phong ba bão táp, lựa chọn như vậy thật khiến người ta cảm thán.
Tôn đạo quân vốn nổi tiếng thanh cao, khí tiết cứng cỏi, nếu nguyên thần có biết...
Haizz.”
Ngu tông chủ khẽ thở dài.
Vì tiền bối nhà họ Tôn mất tích trên đường đi tìm sư tôn của mình, Thái Cổ Tông không thể bỏ mặc nhà họ Tôn được, năm xưa đã thông cáo bốn phương rằng Tôn thị sau này sẽ được Thái Cổ Tông che chở.
Lại còn để Tôn thị tuyển chọn hậu bối trong tộc đưa vào Thái Cổ Tông bồi dưỡng.
Chỉ là mấy năm nay nhà họ Tôn không đưa người tới thì thôi, lại còn vì cái gọi là sự che chở của nhà họ Ôn mà gả con gái trong nhà liên hôn với Ôn Thế...
Ngu tông chủ cố nén cơn giận nãy giờ không nói những lời khó nghe.
Nhà họ Ôn dù lợi hại đến đâu có thể sánh ngang với Thái Cổ Tông sao?
Đã được Thái Cổ Tông che chở, lại cần gì đến chuyện của nhà họ Ôn.
Nhưng đây đều là lựa chọn của chính người tộc Tôn thị, Chúc Trường Thù vẫn đang bế quan luyện đan, Ngu tông chủ không vội để nàng biết chuyện này, lại nói với Sở Hành Vân:
“Ta cũng phải dặn dò các đệ t.ử ở bên ngoài để ý nghe ngóng nhiều hơn, tránh để Cung Diệu Hoa ở ngoài nói xấu U U nhà chúng ta.”
Tất nhiên, giờ đây trong tu chân giới cũng lan truyền một số tin tức kiểu như con gái độc nhất của tông chủ Thái Cổ Tông là một con bé ngốc nghếch gì đó, nếu chuyện này không phải từ Ma thành lan truyền ra thì Ngu tông chủ chẳng tin.
Ông biết những kẻ lan truyền những lời này chứa đựng ác ý như thế nào, cũng biết cho dù mình có đích thân giải thích thì cũng chẳng ai quan tâm.
Kẻ truyền bá những điều này vốn không phải vì chân tướng gì.
Ngu U U rốt cuộc là thông minh hay ngu ngốc đối với họ cũng chẳng có quan hệ gì.
Họ chỉ muốn châm chọc người khác mà thôi.
“Chi bằng cũng nghi ngờ về huyết mạch của cô ta một chút.”
Sở Hành Vân xuất thân hoàng tộc, bình thường lười sử dụng âm mưu quỷ kế, nhưng nếu luận về tâm cơ, chẳng ai bì kịp hắn.
Hắn vừa mang theo nụ cười, vừa nhìn nhóc con vô tâm vô tính đang gặm bánh sữa nhỏ, nói ôn hòa với Ngu tông chủ:
“Lại sinh ra một đứa trẻ ngốc nghếch như vậy, huyết mạch của tộc Cung thị này lẽ nào đã bị cô ta sinh hỏng rồi, là do huyết mạch của chính cô ta có vấn đề, liên lụy đến đứa trẻ?”
Cung Diệu Hoa chẳng phải sợ nhất có người nghi ngờ liệu ả có thể sinh ra đứa con tốt hay không sao?
Vì điều này, ả còn hận không thể để Ngu U U lập tức biến mất khỏi thế giới của ả, rất sợ có người ở Ma thành nói lời ra tiếng vào về ả, nghi ngờ sự ưu tú của ả.
Người ta làm mùng một, hắn làm mười rằm.
Sở Hành Vân vốn quang minh lỗi lạc, khinh thường việc dùng chuyện sinh đẻ để gây khó dễ sỉ nhục một nữ tu.
Nhưng vì Cung Diệu Hoa cứ muốn cả tu chân giới biết Ngu U U ngốc, vậy Sở Hành Vân chỉ có thể để tu chân giới đều biết rằng, xét cho cùng, là do ả không được.
Ả mà được, thì đứa trẻ sao lại không thông minh cơ chứ?
Ngu tông chủ nhìn người đệ t.ử đang mỉm cười đưa ra một chiêu này, gật đầu nói:
“Cứ làm như vậy đi.”
Đến lúc đó dù có bàn tán, cũng có thể khiến tiêu điểm của cuộc thảo luận chuyển từ Ngu U U sang Cung Diệu Hoa, con gái ông sẽ bớt đi nhiều sự chú ý.
