Cứu Mạng! Tôi Thành Bệnh Mỹ Nhân Trong Tay Đại Lão Mạt Thế - Chương 598: Sự Cố Gắng Của Đại Thiếu Gia

Cập nhật lúc: 09/03/2026 06:13

Mô hình mới kết hợp giữa điện lực và thuật toán sẽ mang lại lợi nhuận khổng lồ cho Lục Năng. Việc phát triển sản phẩm và ý tưởng đều không có vấn đề gì, khung sườn cơ bản của các bộ phận cũng đã được chốt hạ. Quý Dã dứt khoát ký tên vào bản kế hoạch.

Hội nghị kết thúc, đại thiếu gia khéo léo từ chối lời mời tham quan nhà máy của Giám đốc Đỗ. Vương Vận đẩy xe lăn đưa hắn ra ngoài trước. Mới đi được vài bước, phía sau vang lên một giọng nói.

"Quý tổng."

Giọng nói quen thuộc khiến Quý Dã quay đầu lại, quả nhiên bắt gặp khuôn mặt của Tiết Chiêu Đình.

Tiết Chiêu Đình hỏi: "Tại sao hôm nay Tô tổng không đến?"

Vợ mang thai, bận quá nên quên khuấy mất. Không ngờ tên tình địch lớn như vậy cũng ngồi trong phòng họp nãy giờ.

"Cô ấy không được khỏe." Quý Dã không giấu giếm, "Cô ấy m.a.n.g t.h.a.i rồi, nghén khá nặng. Thời gian tới, mọi việc hằng ngày của công ty sẽ do tôi xử lý."

Mang thai? Nghe rõ lời Quý Dã nói, đáy mắt Tiết Chiêu Đình đầu tiên là hiện lên vẻ kinh ngạc, sau đó nhanh ch.óng trầm xuống. Đứng trước mặt Quý Dã, Tiết Chiêu Đình lấy lại bình tĩnh, chậm rãi lên tiếng: "Chúc mừng."

"Quý Dã..." Giọng anh có chút khó khăn, "Hãy chăm sóc cô ấy cho tốt."

Chẳng phải nói thừa sao? Đại thiếu gia lườm một cái, ra hiệu cho Vương Vận mau ch.óng đẩy mình đi.

*

Thời gian sau đó, việc cải tổ nhà máy Lục Năng vẫn diễn ra tuần tự. Phòng thí nghiệm của bộ phận thuật toán cũng liên tục đạt được những tiến triển mới. Mọi thứ đều đang chuyển biến tốt đẹp.

Quý Dã dạo này hầu như ngày nào cũng có mặt tại trung tâm phục hồi chức năng.

Hôm nay, huấn luyện viên phục hồi chức năng đột nhiên thốt lên một tiếng kinh ngạc!

"Oa, thiếu gia, ngài thực sự có thể đứng lên được rồi!"

Vương Vận lấy điện thoại ra chụp Quý Dã lia lịa: "Thiếu gia, ngài đỉnh quá! Bác sĩ Thẩm lúc đầu còn đoán ngài ít nhất phải mất một tháng nữa mới có thể đứng dậy được..."

Dựa theo tiến độ hiện tại, Quý Dã phục hồi thần tốc. Lúc này, hai tay hắn chống lên khung tập, cánh tay vì dùng lực mà nổi rõ gân xanh. Cảm giác lòng bàn chân thực sự chạm xuống mặt đất vẫn còn chút gì đó không chân thực, cứ như đang dẫm lên bông vậy. Nhưng dù sao cũng đã chạm đất được rồi, dù cảm giác ở lòng bàn chân vẫn còn hơi lạ lẫm, chưa tìm được điểm tựa vững chắc.

Quý Dã thử nhích chân về phía trước. Chi dưới vẫn chưa nghe theo sự điều khiển, nỗ lực hồi lâu mà bước chân vẫn không có ý định nhấc lên. Trên trán hắn bắt đầu rịn ra những hạt mồ hôi li ti. Đại thiếu gia có chút không cam lòng, c.ắ.n môi, trừng mắt nhìn chằm chằm vào khoảng cách ngắn ngủi ngay phía trước.

Vẫn còn quá chậm. Cứ đà này, e là tháng này vẫn phải ngồi xe lăn.

Đang suy nghĩ, phía sau vang lên giọng nói của Thẩm Phương Trác: "Được rồi, cường độ tập luyện hôm nay đã rất lớn rồi."

Thẩm Phương Trác chậm rãi nói: "Quý tiên sinh, buổi tập hôm nay đã đạt đến giới hạn chịu đựng của anh, tiếp tục luyện tập cũng sẽ không mang lại hiệu quả tốt hơn đâu."

Vương Vận nghe vậy vội vàng tiến lên đỡ thiếu gia ngồi lại vào xe lăn. Chạm vào người Quý Dã, Vương Vận thấy ướt đẫm, liền cảm thán: "Ôi, thiếu gia, thật không dễ dàng gì, lưng ngài ướt sũng rồi. Để lát nữa tôi thay áo cho ngài."

Thẩm Phương Trác cũng nhìn Quý Dã một cái. Một mảng lớn sau lưng áo sơ mi dính bết vào da thịt. Nói đi cũng phải nói lại, dạo này Quý Dã thực sự rất nỗ lực, ngày nào cũng đến, còn chủ động tăng cường độ tập luyện. Không kêu khổ, không kêu mệt. Trong việc tập luyện này, Quý Dã như hoàn toàn lột xác.

Trong mắt Thẩm Phương Trác thoáng qua một tia suy tư, anh chậm rãi hỏi: "Dạo này anh tập luyện tích cực thật đấy."

"Không có gì." Quý Dã tỏ vẻ không muốn nói nhiều.

Nhưng Vương Vận lại nhanh mồm nhanh miệng: "Hì hì, bác sĩ Thẩm, thiếu gia nhà chúng tôi thực ra là vì Tô tiểu thư đấy. Tô tiểu thư mang thai, dạo này ốm nghén rất vất vả. Thiếu gia chắc là muốn nhanh ch.óng đứng lên được để còn chăm sóc cô ấy."

Mang thai? Thẩm Phương Trác nhìn về phía Quý Dã một lần nữa.

Quý Dã lập tức nhe răng trợn mắt mắng lại: "Nhìn cái gì mà nhìn? Lạ lắm sao? Chúng tôi kết hôn rồi, m.a.n.g t.h.a.i chẳng lẽ không phải chuyện đương nhiên à?"

Đối với tình địch, đại thiếu gia chưa bao giờ có thái độ tốt. Hắn quan tâm hơn đến kết quả phục hồi của mình: "Bác sĩ Thẩm, hôm nay tôi đã có thể đứng lên được rồi, dựa theo tiến độ này thì bao giờ tôi mới có thể hoàn toàn bình phục?"

Thẩm Phương Trác: "Ít nhất là nửa năm nữa."

Nghe thấy đáp án này, đại thiếu gia bắt đầu nhíu mày. Nửa năm là quá dài. Nửa năm nữa, bụng Tô Uyển đã to vượt mặt rồi. Nghĩ đến cảnh Tô Uyển vác cái bụng lớn đi lại khó khăn, còn mình thì chỉ có thể ngồi xe lăn, chẳng giúp được gì, thậm chí đôi khi còn cần cô giúp đỡ, đại thiếu gia lại thấy ghét bỏ bản thân.

"Mẹ kiếp, mình đúng là đồ phế vật."

Dường như nhìn ra đại thiếu gia đang nghĩ gì, Thẩm Phương Trác suy nghĩ một chút, rồi đưa tay ra.

"Đây là huyệt Nội Quan, nằm ở vị trí cách lằn chỉ cổ tay khoảng hai thốn (ba ngón tay), ấn nhẹ từ 2 đến 3 phút." Thẩm Phương Trác nói, "Có tác dụng chống nôn rất tốt."

Có thể chống nôn? Nghe thấy từ khóa quan trọng, Quý Dã lập tức ngồi thẳng lưng: "Huyệt Nội Quan?"

Bắt chước điệu bộ của Thẩm Phương Trác, đại thiếu gia cũng đưa tay mình ra: "Là chỗ này sao? Tôi tìm đúng chưa?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.