Cứu Mạng! Tôi Thành Bệnh Mỹ Nhân Trong Tay Đại Lão Mạt Thế - Chương 66: Bí Mật Về Ak11 Và Sự Thức Tỉnh
Cập nhật lúc: 08/03/2026 14:08
“AK11?”
Trầm Lan bình tĩnh giải thích: “AK11 là số hiệu của tiểu đội đặc nhiệm. Lão đại là đội trưởng. Trong đội tạm thời tổng cộng chỉ có năm người. Vưu Túy và Trình Diên Triết - hai vị trưởng quan kia - đều là thành viên cốt cán. Trong toàn bộ Đế Quốc, thành viên của AK11 có quyền điều động bất kỳ kho v.ũ k.h.í nào của quân đội và các căn cứ. Năm người họ là đội ngũ mạnh nhất trong hơn một ngàn đội dị năng giả của Đế Quốc.”
Giang Thời Li lục lọi ký ức, nhớ lại một số chi tiết về tiểu đội dị năng huyền thoại của Lộ Diêm Kinh trong nguyên tác.
Không ngờ số hiệu lại là AK11.
Lộ Diêm Kinh ngoài việc chỉ huy quân đội trong các chiến dịch lớn, thời gian còn lại đều hoạt động cùng các thành viên tiểu đội của mình. Và quả thật, tiểu đội của họ là mạnh nhất mạt thế, tố chất các phương diện đều đạt đến đỉnh cao.
Giang Thời Li thở dài, tiếc nuối: “Trước khi đi anh trai có đưa cho tôi một cái số hiệu, đáng tiếc đến bây giờ tôi cũng không biết mình rốt cuộc thuộc đội nào.”
Còn nói muốn nhận nhiệm vụ nữa chứ. Lộ Diêm Kinh sắp đ.á.n.h gãy chân cô đến nơi rồi. Xem ra trước khi hắn chán cô, cô đừng hòng bén mảng đến chuyện làm nhiệm vụ.
Cô theo bản năng vuốt ve tấm huy chương mà anh trai đưa cho đang nằm trong túi áo.
Trên đó có một hàng số được mạ vàng tinh xảo, càng làm cô thêm tiếc nuối.
Trầm Lan nhìn thấy hành động của cô, bèn nói: “Cô còn chưa thức tỉnh dị năng, cho dù có tiểu đội của riêng mình, một mình đi theo đội ngũ ra ngoài làm nhiệm vụ sẽ rất nguy hiểm.”
“Dị năng của anh là gì?”
“… Liên quan đến hệ Thủy.”
Giang Thời Li cười rộ lên: “Vậy thì lợi hại quá, không lo thiếu nước sạch.”
“… Ừm.” Hắn chỉ khẽ gật đầu, kiệm lời.
Giang Thời Li không khỏi bắt đầu suy nghĩ về dị năng của chính mình.
Nguyên chủ có dị năng, nhưng chưa thức tỉnh.
“Thức tỉnh cần phương pháp gì không?”
“Cô đã bỏ lỡ nghi thức thức tỉnh dị năng tập trung, giờ chỉ có thể chờ đợt sau.”
“Phải đợi bao lâu?”
“5 năm.”
“…” Cô không đợi được lâu như vậy. Nếu thật sự phải đợi thêm 5 năm nữa, cô đã sớm thành xương khô rồi.
“Thường thì người ta thức tỉnh dị năng như thế nào? Quy trình cụ thể là gì?”
Trầm Lan lắc đầu: “Mỗi người đều không giống nhau. Có người cần mượn công cụ bên ngoài kích thích, có người có thể tự mình thức tỉnh trong lúc nguy cấp, nhưng đại đa số cần mượn d.ư.ợ.c vật và máy móc hỗ trợ. Dược vật cho mỗi người cũng khác nhau. Còn máy móc thức tỉnh dị năng thì sau này ở tổng bộ mới có.”
“Tôi bây giờ còn chưa thức tỉnh, chứng tỏ là cần dựa vào ngoại lực rồi?”
“Thông thường độ tuổi vàng để thức tỉnh dị năng là từ mười lăm đến hai mươi tuổi.”
Giang Thời Li chán nản: “Tôi đã 23 rồi.”
Cô hỏi ngược lại: “Anh bao nhiêu tuổi thì thức tỉnh?”
“Mười lăm tuổi.”
“Vưu Túy thì sao?”
“Mười bốn.”
“…”
Giang Thời Li lại tò mò: “Vậy… Lộ Diêm Kinh thì sao?”
“Lão đại sinh ra đã có dị năng. Mấy năm nay năng lực của ngài ấy còn không ngừng tiến hóa.”
…
Thôi xong, kết quả kẻ phế vật nhất vẫn là chính mình.
Giang Thời Li đúng là không nên tự rước lấy nhục, lại đi so sánh với Lộ Diêm Kinh.
Cô thở dài thườn thượt.
Phải nghĩ cách tự thức tỉnh dị năng của mình thôi. Không biết tại sao, cô có một trực giác mãnh liệt rằng dị năng của mình không nhất định sẽ kém hơn bọn họ.
Một lát sau, Vưu Túy và Lộ Diêm Kinh đều đã trở lại. Trong tay Vưu Túy lôi theo một cái xác tang thi.
Cô đứng dậy hỏi: “Đây là?”
“Đây không phải là tang thi thường, mà là một dị năng giả bị người ta g.i.ế.c c.h.ế.t, sau đó cái xác mới bị c.ắ.n xé đến biến dạng.”
“Bị người g.i.ế.c c.h.ế.t?”
Vưu Túy hừ cười: “Cô nói xem có trùng hợp không? Kẻ g.i.ế.c hắn có thể đang ở ngay hiện trường của chúng ta đấy.”
Giang Thời Li liếc mắt một cái liền thấy lỗ đạn trên t.h.i t.h.ể: “Anh không phải muốn nói đây là tôi g.i.ế.c chứ?”
“Đoán đúng rồi.” Vưu Túy kéo cái xác đến trước mặt cô, lột phanh áo n.g.ự.c nạn nhân ra, “Vết thương giống hệt nhau, cô có thấy quen mắt không?”
“Đúng vậy.” Cô cụp mắt, nhìn vết thương chí mạng giống hệt trên người Vạn Hàn, biểu cảm trở nên ngưng trọng, “Các anh phát hiện ở phía trước sao? Hắn c.h.ế.t khi nào?”
“Một ngày trước, khi chúng ta còn chưa đến đây.”
“Ngay cả viên đạn cũng là được nhét vào sau đó để ngụy tạo.” Cô vừa định đưa tay chạm vào t.ử thi, Lộ Diêm Kinh đã nhanh như chớp nắm lấy cổ tay cô. Hắn nhướng mày, vẻ mặt cà lơ phất phơ: “Đừng có chạm lung tung.”
“Anh sợ tôi phá hoại hiện trường sao?” Giang Thời Li hỏi, ánh mắt nhìn về phía người đàn ông mang theo vài phần bất mãn.
“Trên đó có virus bám vào.” Hắn ra hiệu, Mạnh Kiêu lập tức lấy găng tay y tế từ trong túi ra đưa tới. Lộ Diêm Kinh đeo găng tay vào cho cô, chậm rãi nói: “Bây giờ có thể chạm vào.”
Giang Thời Li sờ nắn trên người t.ử thi, không có vết thương nào khác, chỉ có viên đạn ở n.g.ự.c. Sau khi lấy viên đạn ra, vết thương bên trong giống hệt của Vạn Hàn, có lưu lại một lớp năng lượng dị năng rất nhạt, nếu không nhìn kỹ thì căn bản không thể phát hiện.
“Hắn là dị năng giả của Cảng Thành Mạc Tát Á, đúng không?”
Vưu Túy b.úng tay một cái: “Cô lại đoán đúng rồi. Nhưng làm sao cô biết?”
Giang Thời Li hồi tưởng lại: “Trước đây khi tôi ở căn cứ Cảng Thành Mạc Tát Á, tuy bên cạnh luôn có người bảo vệ, nhưng tôi có thể cảm nhận được luôn có kẻ nhìn chằm chằm mình trong bóng tối. Không phải Trầm Lan cũng không phải ai khác, mà là một ánh mắt mang theo sát ý nồng đậm.”
Vưu Túy ngồi xổm xuống: “Không giấu gì cô, đây không phải là nạn nhân đầu tiên. Cách đây không lâu, lão đại và anh trai cô - tướng quân Lancelot - đã từng cùng nhau đến một căn cứ khác. Bên đó cũng đã c.h.ế.t một lượng lớn dị năng giả. Tình trạng t.ử vong tương tự như người này, nhưng t.h.ả.m khốc hơn nhiều. Về cơ bản đều là bị con người g.i.ế.c c.h.ế.t, sau đó t.h.i t.h.ể bị tang thi gặm nhấm để phi tang.”
“Có manh mối nào khác không?”
Giang Thời Li còn muốn hỏi thêm, nhưng cánh tay đã bị người đàn ông túm lấy, cả cơ thể bị kéo ngã vào lòng hắn.
Lộ Diêm Kinh ôm eo cô, lười biếng tháo găng tay cho cô, giọng trầm thấp: “Đến mục tiêu lần này của chúng ta, có lẽ một số nghi vấn sẽ được giải đáp.”
“Hung thủ chạy về phía đó?”
