Cứu Mạng! Tôi Thành Bệnh Mỹ Nhân Trong Tay Đại Lão Mạt Thế - Chương 68: Sự Chiếm Hữu Tuyệt Đối

Cập nhật lúc: 08/03/2026 15:00

Quả nhiên, giây tiếp theo, tấm chăn trên người bị lật tung lên. Người đàn ông một tay túm cô ra khỏi ổ kén an toàn, ung dung nhìn cô như thú săn mồi nhìn con mồi.

Giang Thời Li tức giận trừng mắt: “Anh muốn làm gì?!”

“Để ta xem em đã khá hơn chưa.”

Giang Thời Li giật mình, hai tay theo phản xạ che trước n.g.ự.c đầy đề phòng: “Em… vẫn chưa khỏe. Cho dù khỏe cũng không cần anh quan tâm.”

“Không khỏe sao còn có sức đi nghiên cứu đồ cho người không liên quan?”

Giang Thời Li c.ắ.n môi, nhất thời cứng họng.

“Hửm?” Lộ Diêm Kinh nâng cằm cô lên, những đốt ngón tay thô ráp lưu luyến vuốt ve làn da non mịn, “Nói đi.”

“Em… đó là t.h.u.ố.c em nghiên cứu từ hồi ở Cảng Thành Mạc Tát Á, không có tốn quá nhiều thời gian ở đây để làm đâu.”

“Phải không?”

Người đàn ông cúi mắt xem xét, vẻ mặt khó đoán.

Giang Thời Li lấy hết can đảm đối diện với tầm mắt của hắn: “Không tin thì hà tất phải hỏi lại?”

“Tin em.” Hắn nhếch mép cười tà, bàn tay đè gáy cô lại, cúi xuống trao thêm một nụ hôn sâu kéo dài hơn mười phút. Hắn hôn đến mức người trên giường thở hổn hển không ra hơi, chỉ có thể yếu ớt dùng đôi mắt ầng ậc nước nhìn hắn đầy ngượng ngùng.

Vốn dĩ không khí đang cực kỳ ám muội, nhưng ánh mắt Lộ Diêm Kinh lại chậm rãi thoát khỏi d.ụ.c vọng, trở nên lạnh băng. Hắn ấn trán mình vào trán cô, bốn mắt nhìn nhau, thấp giọng cảnh cáo: “Bảo bối, có ai đến cũng không cứu được em đâu. Thu lại những ý nghĩ chạy trốn đó đi, nếu không ta thật sự phải dùng một số thủ đoạn tàn nhẫn với em đấy.”

“Anh muốn thế nào?”

“Trông em rất quan tâm đến người bên ngoài kia. Nếu em dám chạy, ta sẽ tự tay c.h.ặ.t đ.ầ.u cô ta mang về cho em. Em không phải thích làm những nghiên cứu này sao? Ta sẽ làm cô ta thành tiêu bản, đặt trên bàn làm việc của em, bầu bạn với em mỗi ngày, được không?”

Giang Thời Li kinh hoàng mở to mắt: “Anh… đồ điên!”

“Đừng nghi ngờ ta.”

Nếu là chuyện hắn đã nói ra, hắn nhất định sẽ làm được, thậm chí còn tàn khốc hơn.

Bên môi hắn treo nụ cười nhàn nhạt, Giang Thời Li không nhịn được mắng: “Đồ vô sỉ.”

“Ta là vô sỉ. Ta, Lộ Diêm Kinh, đối với em là vô sỉ nhất.”

Người đàn ông nói xong, lại đè cô xuống giường, hôn ngấu nghiến, bàn tay to không ngừng vuốt ve dọc theo sống lưng xuống eo cô.

Ý đồ không cần nói cũng biết.

Chỉ vài ánh mắt đơn giản của cô cũng đủ để câu dẫn d.ụ.c vọng trong hắn bùng nổ. Hắn áp sát vào Giang Thời Li, môi di chuyển xuống vành tai nhạy cảm: “Vô sỉ một chút mới tốt.”

Giang Thời Li nắm c.h.ặ.t t.a.y hắn, đôi môi sưng đỏ diễm lệ, nhưng giữa hai hàng lông mày lại hiện lên vẻ bối rối: “Không cần…”

Người đàn ông hơi khựng lại, véo nhẹ khuôn mặt nhỏ nhắn của cô: “Hửm?”

Giang Thời Li rất bối rối, lại có chút khó mở miệng: “Em còn chưa khỏe hẳn, anh đừng làm bậy, cầu xin anh…”

Lộ Diêm Kinh cúi mắt, không hề vì lời cầu xin của cô mà lộ ra chút thương hại nào. Ngược lại, ánh mắt hắn càng thêm sâu thẳm, nhìn chằm chằm cô như muốn nuốt chửng: “Vậy em phải nghĩ cách khác đi.”

Môi Giang Thời Li sắp bị c.ắ.n rách lần nữa. Người đàn ông kịp thời nắm cằm cô, bắt cô hé miệng: “Bảo bối, đừng làm ta thất vọng, được không?”

***

Môi Giang Thời Li cuối cùng vẫn bị rách.

Là do chính cô c.ắ.n rách.

Quá trình ở giữa có chút xấu hổ không muốn hồi tưởng.

Lần trước đã trải nghiệm qua sự va chạm mãnh liệt mà người đàn ông Lộ Diêm Kinh này mang lại. Lần này tuy không làm đến bước cuối cùng, nhưng cô cũng toàn thân đỏ bừng, run rẩy không ngừng. Đã qua một lúc lâu, xe bên ngoài đã lăn bánh hơn hai giờ, mà cô nằm trên giường vẫn chưa hồi phục lại từ trạng thái kích thích vừa rồi.

Cuối cùng khi bước xuống đất, hai chân cô vẫn còn run rẩy.

May mà trong phòng đã không còn ai. Cô lập tức lục tủ lấy một bộ quần áo sạch, vịn tường đi vào phòng tắm.

Xe vẫn đang lao vun v.út về phía trước.

Đến cảng Mã Đa còn cần một khoảng thời gian, ít nhất là một ngày đường.

Lúc này bên ngoài trời lại sắp tối. Cô mở cửa sổ xe, bật một ngọn đèn ngủ nhỏ, một mình ngồi vẽ bản thiết kế trên bàn.

Vốn dĩ sau khi tắm xong cô định đi tìm Angelina, nhưng cửa xe đã bị khóa trái. Cô hỏi Trầm Lan bên ngoài, hắn đối với chuyện của Angelina thì kín như bưng, chỉ nói cô ấy còn sống, lão đại tạm thời không cho cô gặp, những chuyện khác không tiết lộ nửa lời.

Cô còn hỏi Trầm Lan về vấn đề tác dụng của t.h.u.ố.c trên người Angelina. Trầm Lan xác nhận: “Khoảng một giờ thì mất hiệu lực, không khác mấy so với dự đoán của cô.”

Giang Thời Li lúc này mới lấy sổ tay ra, ghi chép lại thời gian tác dụng thực tế của d.ư.ợ.c vật.

Cô cầm b.út một mình vẽ rất lâu, bổ sung đại khái những thiết kế v.ũ k.h.í mà cô đã thấy trong kho của anh trai. Còn một bộ phận khác, vì thiếu linh kiện và vật liệu hiếm, vẫn cần chờ xem nơi nào có thể kiếm được rồi mới tiếp tục nghiên cứu.

Xe vẫn không ngừng tiến về phía trước, hướng đến mục tiêu tiếp theo.

Không ai biết tương lai sẽ xảy ra chuyện gì, họ sẽ c.h.ế.t ở đâu.

Nhưng giữa nền tuyết hoang vắng lạnh lẽo, ngọn đèn ngủ nhỏ trong tầm tay cô dường như trở thành tia sáng ấm áp duy nhất trong thế giới mạt thế không còn hy vọng này.

Xe chạy ròng rã bảy tám tiếng đồng hồ, lại đến thời gian dựng trại nghỉ ngơi. Giang Thời Li cuối cùng cũng được phép xuống xe hít thở không khí.

Trầm Lan và Mạnh Kiêu đã nhóm xong lửa trại để nấu ăn và sưởi ấm. Cô cầm mấy chai nước có ga xuống xe, phát cho mỗi người một chai, thuận tiện hỏi thăm: “Angelina đâu rồi?”

Trầm Lan và Mạnh Kiêu liếc nhìn nhau: “Ở trên chiếc xe việt dã phía sau, rất an toàn, cô không cần lo lắng.”

“Vậy thì tốt rồi, phiền các anh lát nữa mang cho chị ấy chút đồ ăn.”

“Được.”

Trầm Lan còn nói thêm: “Lão đại và Vưu Túy đã đến một ngôi làng nhỏ bên cạnh thám thính. Nơi này rất gần ngôi làng đó, vừa rồi có nghe thấy tiếng kêu cứu vọng lại.”

“Không phải là sẽ có người sống sót chứ?”

Hắn gật đầu: “Có khả năng.”

Mạnh Kiêu bổ sung: “Cứ đến ngày tuyết rơi dày, hành động của tang thi sẽ trở nên chậm chạp hơn. Xung quanh đây bốn mùa đều có tuyết, nên số lượng con người còn sống sót và các đội hộ vệ dị năng giả tự phát sẽ tương đối nhiều.”

“Vậy thì tốt. Rất nhiều người bình thường ở quá xa quân đội, nước xa không cứu được lửa gần, vẫn là nên có năng lực tự bảo vệ mình thì tốt hơn.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.