Cứu Rỗi Kẻ Đáng Thương U Uất - Chương 1
Cập nhật lúc: 22/06/2026 13:02
01
"Lách cách…"
Người đàn ông tựa người vào tường, ngậm điếu t.h.u.ố.c hút một cách lơ đãng.
Đôi môi mỏng đỏ thắm, gương mặt anh tuấn thoắt ẩn thoắt hiện trong đốm lửa bập bùng, mang vẻ lười biếng giống hệt như một con ma cà rồng thời Trung cổ.
Tôi trốn sau máy bán hàng tự động, nhìn cảnh tượng đó đến mức có chút ngây dại.
Sau một tiếng chuông thông báo, người đàn ông lấy điện thoại di động ra, mở lên xem một lúc rồi đột nhiên bật cười.
"Chú mèo nhỏ nhút nhát."
Giọng nói trầm thấp, vang lên giữa làn khói mờ ảo lại càng thêm phần gợi cảm khiến tôi bắt đầu sinh lòng ghen ghét với người đã nhắn tin cho anh, cũng ghen tị với chú mèo nhận được sự yêu thương che chở kia.
02
Giống như đã thả lỏng tinh thần đủ rồi, Liêu Kim Tuyết đứng thẳng người dậy.
Hành động đó của anh làm tôi giật mình hoảng hốt vội vàng rụt người lại.
Nào ngờ người đàn ông chỉ đang nhận một cuộc điện thoại: "Ừ, ngày mai gặp ở Linx."
Sau khi cúp điện thoại anh dụi tắt điếu t.h.u.ố.c rồi tiện tay ném vào thùng rác. Sau đó anh lại giống như lúc đến, không một tiếng động mà lặng lẽ rời đi.
Linx sao?
Tôi chậm chạp từ phía sau máy bán hàng tự động bò ra ngoài.
Trong không khí vẫn còn vương lại chút mùi hương bạc hà thoang thoảng trong hơi thở của Liêu Kim Tuyết khiến tôi đắm chìm vào đó, hưng phấn đến mức mặt mũi đỏ bừng lên.
Lén lút nhìn xung quanh một lượt, xác nhận không có người nào khác ở đây thì tôi mới nhặt mẩu t.h.u.ố.c lá từ trong thùng rác ra với nhịp tim đập thình thịch như đ.á.n.h trống.
Đầu lọc t.h.u.ố.c đã bị c.ắ.n nát cả rồi.
Nghe nói những người thích c.ắ.n đầu lọc t.h.u.ố.c lá là đang kìm nén một loại d.ụ.c vọng nào đó của bản thân, vậy còn Liêu Kim Tuyết thì sao?
Một người cầm quyền trẻ tuổi đầy triển vọng của nhà họ Liêu như anh, vẫn còn có d.ụ.c vọng gì mà không thể thỏa mãn chứ?
Không hiểu sao, tôi lại nhớ tới điếu t.h.u.ố.c ban nãy được anh ngậm giữa hai cánh môi làm cho ẩm ướt…
Không dám ở lại phòng nghỉ quá lâu nên tôi vội vã bước ra ngoài, nhưng ngay khoảnh khắc cánh cửa kia khép lại thì lại ngây người ra.
Từ góc độ này nhìn lại, khoảng trống giữa đế máy bán hàng tự động và mặt đất rõ ràng là bị nhìn thấu không sót thứ gì.
Vậy lúc nãy Liêu Kim Tuyết... có nhìn thấy giày của tôi không?
03
Tôi bị ý nghĩ này của mình làm cho sợ đến mức rùng mình một cái. Nhưng nghĩ kỹ lại thì đã hơn nửa năm rồi mà anh cũng chưa từng phát hiện ra tôi dù chỉ là một lần.
Lúc này tôi mới thả lỏng người, đắc ý lắc lắc đầu.
Tất cả những điều này bắt nguồn từ một căn bệnh kỳ lạ. Chỉ cần trong vòng một tuần mà tôi không nhìn thấy anh thì xương cốt toàn thân sẽ ngứa ngáy đến mức phát đau.
Chính vì thế mà trong suốt nửa năm qua, tôi chỉ có thể ẩn nấp ở đủ mọi góc khuất tăm tối mà nhìn trộm bóng lưng anh tuấn và thẳng tắp của Liêu Kim Tuyết một cách đầy bệnh hoạn.
Cơ hội như ngày hôm nay thực sự không nhiều bởi vì anh lớn hơn tôi ba khóa nên đã tốt nghiệp được hơn một năm rồi.
Hôm nay anh đến đây là để đại diện cho tập đoàn nhà họ Liêu tham dự buổi lễ quyên góp. Và đây cũng là lần tôi được ở gần anh nhất, gần đến mức tưởng chừng như có thể ngửi thấy hơi thở trên người anh.
Vận may của tôi tốt thật đấy.
Vì đã làm chuyện mờ ám nên trên suốt chặng đường quay về, tôi cứ nơm nớp lo sợ, đồng thời còn xen lẫn một sự hưng phấn khó mà kìm nén được.
Đến điếu t.h.u.ố.c từng bị c.ắ.n qua tôi còn lấy được, những thứ khác liệu có còn xa vời nữa không?
Suy nghĩ đó khiến bước chân tôi bất giác trở nên nhẹ nhàng hơn đôi chút.
04
"Lâm An!"
Tôi nghe tiếng gọi lập tức ngẩng đầu lên thì bắt gặp Kỳ Việt đang cười một cách đầy ẩn ý, còn vẻ mặt của Sở Diệp đứng bên cạnh cậu ta cũng có chút kỳ lạ.
Tôi vừa định giả vờ như không nghe thấy để chuồn đi hướng khác thì đã bị nam sinh cao lớn kia quàng tay ôm lấy vai.
Vẫn là cái giọng điệu cà lơ phất phơ bất cần đời:”Ôi chao, đây chẳng phải là cô vợ nuôi từ bé của Sở công t.ử sao? Sao dạo này không bám đuôi A Diệp nữa rồi?"
Vừa nói cậu ta vừa đưa tay nhéo nhẹ lên tai tôi một cái: "Nói nghe coi, có chuyện gì mà vui vẻ vậy? Sao vừa thấy bọn này lại không cười nữa rồi?"
Tôi cười lúc nào cơ chứ?
Tôi vùng vẫy cố gắng gỡ tay cậu ta ra.
"Kỳ Việt, buông cậu ta ra."
Sở Diệp nhíu c.h.ặ.t lông mày, sắc mặt thoạt nhìn không được tốt cho lắm.
"Được thôi, không đụng vào cô vợ nhỏ của cậu nữa là được chứ gì."
Nam sinh bày ra vẻ mặt vô tội nhấc cánh tay ra, tôi nhân cơ hội đó mà lập tức lao vụt ra ngoài. Nhưng không ngờ chưa bước được hai bước đã lại bị Sở Diệp túm c.h.ặ.t lấy, cúi người ngửi một cái sau tai tôi, nhíu mày hỏi: "Cậu đi đâu về vậy, sao trên người lại toàn mùi bạc hà thế này?"
