Cứu Rỗi Kẻ Đáng Thương U Uất - Chương 13
Cập nhật lúc: 22/06/2026 13:04
02
Tháo chiếc đồng hồ trên tay xuống, bước ra khỏi phòng vệ sinh, mọi chuyện diễn ra sau đó đều thuận nước đẩy thuyền.
Tôi bất động thanh sắc chầm chậm tiến sát lại gần Lâm An, nhìn em ấy hệt như một chú thỏ con ôm c.h.ặ.t mặt liều mạng rụt người về phía sau, không hiểu sao răng tôi lại thấy ngứa ngáy.
Đáng yêu quá, vòng eo cũng thật thon nhỏ.
Bế bổng em ấy đặt lên bồn rửa tay, cả người em ấy thế mà lại run bần bật. Trông đáng thương làm sao, cục cưng bé bỏng.
Cứ như một bé thỏ con vừa mới lọt lòng vậy, vừa nhút nhát, lại vừa xinh đẹp.
Tôi nâng cằm em ấy lên. Viền mắt em ấy đã đỏ hoe, tròng mắt đảo liên hồi mà chẳng dám nhìn thẳng vào tôi, trên khuôn mặt trắng trẻo ngập tràn vẻ hoang mang và luống cuống.
Đôi môi ửng hồng mềm mại và ướt át, môi nhỏ xinh đang bị răng c.ắ.n c.h.ặ.t, thật thích hợp để trao một nụ hôn ướt át và...
Chậc, nghĩ hơi xa vời rồi.
Dù sao thì hiện tại, dường như chú mèo nhỏ xinh đẹp đã ngoan ngoãn nằm gọn trong tay tôi rồi.
Tôi cảm thấy một sự thỏa mãn trọn vẹn chưa từng có.
03
Cái lúc bắt gặp Lâm An lén hôn bức ảnh của mình, tôi thực sự rất chấn động.
Nhìn thấy ánh mắt chất chứa đầy hoảng loạn của Lâm An ngay lúc đó, tôi đã linh cảm được chuyện xảy ra tiếp theo sẽ là thứ mà mình không thể nào giải quyết ổn thỏa trong một sớm một chiều được.
Chính vì thế nên tôi đã trốn tới nhà Kỳ Việt.
Tôi đã hỏi cậu ta rằng, dường như tôi đã làm tổn thương Lâm An mất rồi, tôi nên làm gì bây giờ.
Kỳ Việt tỏ ra hơi ngạc nhiên một chút, nhưng cũng rất nhanh ch.óng lấy lại vẻ bình tĩnh.
"Cậu xử lý như vậy là đúng rồi." Cậu ta khuyên nhủ: "Chắc hẳn cậu vẫn muốn duy trì cách thức gắn bó như trước đây đúng chứ? Vậy thì phải dập tắt cái suy nghĩ đó của cậu ta đi, tôi biết cậu đâu phải là gay."
Tôi loáng thoáng cảm thấy có điều gì đó không đúng, nhưng vì sự tin tưởng dành cho thằng bạn thân chín chắn từ nhỏ, tôi đã nghe theo lời khuyên của cậu ta.
Thế là tôi bắt đầu lạnh nhạt với Lâm An, cố gắng để cậu ấy nhận ra rằng, người yêu mãi mãi chẳng thể nào đáng tin cậy bằng bạn bè, chỉ có bạn bè mới là người đi cùng ta cả một đời.
Nhưng hình như ở đâu đó đã xảy ra sai sót.
Lâm An dọn ra khỏi nhà họ Sở, làm thủ tục ở nội trú.
Đáng sợ hơn nữa là, cậu ấy đã bắt đầu cố ý trốn tránh tôi.
Tôi chẳng thể nhịn được khao khát đi tìm cậu ấy, nhưng Kỳ Việt lại bảo rằng, phải để cho cậu ấy tự vượt qua cái giai đoạn ngượng ngùng này, đợi khi cậu ấy thông suốt, tự nhiên sẽ quay lại bên cạnh tôi.
Cậu ta nói tôi biết thừa cậu chẳng hề thích Lâm An, vậy thì đừng trao cho người ta ảo tưởng, nhỡ đâu sau này chia tay rồi lại chẳng thể làm nổi bạn bè nữa thì sao.
Thế nhưng tôi thực sự không thích Lâm An sao?
Tôi bắt đầu trầm ngâm suy nghĩ.
Cậu ấy không khéo ăn khéo nói, cũng chẳng mấy khi cười. Nhưng tôi vẫn luôn cảm thấy cậu ấy rất đáng yêu.
Dáng vẻ cậu ấy lấy tay dụi mắt gọi tôi thức dậy mỗi sáng rất đáng yêu, lúc cất tiếng gọi tên tôi rất đáng yêu, đến cả lúc lén ngủ gật trong lớp cũng đáng yêu vô cùng.
Và cái dáng vẻ chẳng màng đến ai khác mà chỉ lẽo đẽo theo sau lưng một mình tôi là đáng yêu nhất.
Vậy mà cứ nghĩ đến khoảnh khắc bản thân buông lời cay độc "Thật tởm lợm", khuôn mặt thảng thốt sững sờ ấy của cậu ấy lại hiện lên.
Khiến l.ồ.ng n.g.ự.c tôi bỗng nhói lên khó chịu.
Thấy tôi bắt đầu bối rối và lung lay, Kỳ Việt bèn tung ra một liều t.h.u.ố.c mạnh.
Cậu ta cho tôi xem một bộ phim, khiến tôi tởm lợm đến mức nôn mửa suốt ba ngày ròng.
"Cậu thấy chưa, cậu chuẩn xác là một thẳng nam 100% rồi còn gì. Đừng vì thương hại Lâm An mà lầm tưởng rằng mình cũng thích cậu ta, như vậy chỉ càng làm cậu ta tổn thương sâu sắc hơn mà thôi."
03
Thẩm Vi rỉ tai tôi: "Lâm An tới kìa, đi chung với Kỳ Việt."
Tôi răm rắp làm theo những gì Kỳ Việt đã bày cho, thốt ra cái câu nói khiến tôi phải ôm hận cả một đời: "Mình sẽ không bao giờ thích Lâm An, vĩnh viễn không."
Thẩm Vi trừng mắt nhìn tôi: "Sao lại bắt mình diễn cái trò này hả, thật ấu trĩ. Lâm An nhất định sẽ buồn lắm."
Nhìn theo bóng lưng quay đi đầy chật vật của Lâm An, tôi cứ luôn có cảm giác, bản thân dường như đã đ.á.n.h mất một thứ gì đó rồi.
Nhưng Kỳ Việt đã giữ rịt tôi lại, cười hềnh hệch bảo: "Đừng đuổi theo, Lâm An sẽ nhanh ch.óng quay lại bên chúng ta thôi."
……Thế nhưng Lâm An đã không hề trở về bên cạnh tôi.
Cậu ấy vẫn lảng tránh tôi hệt như trước đây, nhưng tôi có thể cảm nhận rõ ràng được sự khác biệt.
Ánh mắt của cậu ấy không còn đặt lên người tôi nữa.
Cái ánh nhìn chất chứa bao nhiêu luyến lưu, ấm áp của ngày xưa, đã biến mất sạch rồi.
Tôi không nên giữ cái vẻ kiêu ngạo đến thế, cúi đầu một lần rồi thốt ra dăm ba câu dỗ ngọt thì đã sao cơ chứ?
Tôi lại chìm vào giấc mơ đó.
Trong giấc mơ, Lâm An ngẩng mặt nhìn tôi, ngượng ngùng mỉm cười: "Anh Sở Diệp, em thích anh."
Trái tim tôi bỗng chốc đong đầy cảm xúc, tôi muốn ngay lập tức hồi đáp lại rằng "Tôi cũng thích em."
Nhưng Sở Diệp trong mơ lại giữ một khuôn mặt lạnh tanh, rành rọt thốt ra từng chữ: "Thật tởm lợm."
Gương mặt trắng trẻo của Lâm An thoắt cái đã giàn giụa nước mắt.
Tôi giật mình bừng tỉnh, khi phát hiện đó chỉ là một giấc mơ, tôi đã cảm thấy vô cùng may mắn.
Thế nhưng khi tôi đẩy tung cánh cửa phòng Lâm An, định gọi cậu ấy đừng có lười biếng nữa mà mau ch.óng rời giường đi, thì lại phát hiện trên giường trống huơ trống hoác.
Hơi thở quen thuộc thuộc về Lâm An đã tản mác không còn tung tích từ thuở nào.
Lúc này tôi mới chợt tỉnh ngộ, bản thân đã đ.á.n.h mất cậu ấy từ rất lâu, rất lâu rồi.
05
Sở Diệp đổ lỗi rằng tôi đã toan tính hãm hại cậu ta. Sau đó vung một cú đ.ấ.m khiến cả tôi và chiếc ghế sô pha lật nhào xuống đất.
Nực cười thật đấy, anh em với nhau, tôi có chút tâm tư mờ ám thì đã làm sao?
Tôi vung nắm đ.ấ.m giáng trả lại.
Cậu ta không biết cách yêu thương người khác, vậy thì để tôi làm thay đi, mắc mớ gì cứ phải khư khư chiếm lấy mà chẳng biết trân trọng.
Có trời mới biết, cái lúc nghe cậu ta kể chuyện An An lén hôn bức ảnh của mình, tôi đã ghen tị đến phát điên lên được.
Dựa vào cái gì chứ?!
Rõ ràng khi còn bé An An thích tôi hơn nhiều cơ mà, em ấy cứ luôn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tôi rồi chảy cả nước dãi.
Cái điệu bộ ngoan ngoãn tò tò đi theo sau lưng tôi gọi "Anh Kỳ Việt", đáng yêu muốn xỉu.
Nếu như không phải lần nào cũng có Sở Diệp xen vào phá đám, thì làm sao có thể đến lượt cậu ta cơ chứ?
An An mọi điểm đều tốt cả, cơ cớ sao lại mù quáng đ.â.m đầu vào một cái tên thẳng tuột từ trên xuống dưới thế này.
Đúng là cái thứ vô gu.
Cũng may mà cậu ta ngu ngốc, rõ ràng là thích Lâm An mà chẳng chịu nhận ra, lại còn cứ nằng nặc chạy đến trước mặt tôi để khoe khoang, vậy thì đừng có trách tôi độc ác nhé.
06
Thế nhưng tôi cứ chờ đợi mãi, đợi đến tận khi Lâm An hoàn toàn dứt tình với Sở Diệp.
Thế mà cuối cùng vẫn chẳng đến lượt tôi.
Chậc, đúng là ngu ngốc mà.
