Cứu Rỗi Nhân Vật Phản Diện - Chương 101
Cập nhật lúc: 27/03/2026 15:08
Thế bây giờ... hình như đã đạt được mục đích rồi?
Lư Tương Cầm cẩn thận ngẫm nghĩ, không cảm thấy có gì khác thường, bèn đè cảm giác khó chịu trong lòng xuống, cất điện thoại đi rồi quay về phòng mình.
Sau đó cô ta thấy nhà đầu tư đưa mắt tới thì lẳng lặng gật đầu.
Thấy vẻ mặt cô ta tự tin như vậy, nụ cười trên mặt bên đầu tư lại càng trở nên sâu hơn.
Ôn Tuyết ngồi bên cạnh anh ta, nhìn có vẻ lạnh lùng kiêu ngạo, không quan tâm nhưng ánh mắt lại thoáng liếc tới bắt được cảnh này, rũ mắt.
...
Bởi vì giữa chừng có một việc nhỏ xen ngang, đợi đến khi Úc Khả Khả tìm được phòng riêng, quả nhiên mọi người đã có mặt, chỉ còn mình cô.
Cô đưa mắt nhìn lướt qua vị trí.
Chỉ thấy Lộ Sùng và Trữ Tuyết ngồi cùng một chỗ, đạo diễn Chu ngồi bên cạnh Quý Lăng Hàn.
Mà giữa Quý Lăng Hàn và Lê Hinh Nhụy còn cách nhau một vị trí, rõ ràng là cố ý để trống lại cho cô.
Úc Khả Khả: [Chậc chậc chậc, kiểu sắp xếp vị trí này, đúng là hay thật đấy.]
Hệ thống rất có kinh nghiệm bình luận: [Không chỉ là vị trí, bầu không khí giữa nam chính và nữ chính lại cùng để trống vị trí này giống nhau, hay lắm đó.]
Bởi vì câu này, Úc Khả Khả không khỏi nhìn thoáng qua.
Quả nhiên, cô phát hiện Quý Lăng Hàn nhìn có vẻ như đang nói chuyện với đạo diễn Chu, thỉnh thoảng gật đầu nhưng ánh mắt vẫn như có như không nhìn chăm chú Lê Hinh Nhụy ở bên cạnh.
Mà lúc này Lê Hinh Nhụy hơi cau mày, cả người cứng còng không ngừng lướt điện thoại, hoàn toàn không chú ý đến ánh mắt của Quý Lăng Hàn.
Hoặc nói đúng hơn là, cô ta đang tức giận, không muốn đối mặt với Quý Lăng Hàn.
Nhếch môi không nói một lời trên gương mặt thanh thuần kia lại có chút khí thế.
Mà bầu không khí xa nhau giữa hai người họ, nhìn như gần như xa, thật ra lại có vẻ xa xôi nghiêm trọng như thiên sơn vạn thủy.
Đúng là hay thật.
Lúc Úc Khả Khả đang cẩn thận thưởng thực thì thấy Lê Hinh Nhụy có vẻ đã phát hiện được ánh mắt từ phía cửa ra vào, bỗng ngẩng đầu lên.
Đến khi bốn mắt hai người chạm nhau, Lê Hinh Nhụy vốn còn đang mím môi thành một đường thẳng đột nhiên bật cười, còn vẫy tay với cô: "Chị Khả Khả, bên này, bên này."
Vì hành động này của cô ta mà ánh mắt của mọi người đều bị hấp dẫn tới.
Quý Lăng Hàn cũng liếc mắt tới, có vẻ hơi phức tạp.
Úc Khả Khả khẽ nhướng hàng mày xinh đẹp, chậm chạp đi tới, làm như không thấy vị trí bên cạnh Quý Lăng Hàn mà lại đi tới bên khác cạnh Lê Hinh Nhụy: "Chắc chỗ này không có người nhỉ?"
Lê Hinh Nhụy thoáng sững ra, không những không lộ vẻ khó xử mà lại càng vui vẻ.
Cô ta vội vàng lắc đầu: "Không có, là chỗ em cố ý giữ cho chị Khả Khả mà."
"Quả nhiên vẫn là cô hiểu tôi, cảm ơn."
Úc Khả Khả lập tức yên tâm ngồi xuống, giương mắt lên đúng lúc chạm phải Trữ Tuyết ở đối diện thì lập tức nháy mắt ngọt ngào với cô ấy.
Trữ Tuyết không nhịn được nhếch miệng, gương mặt người đẹp trong trẻo lạnh lùng lại chín chắn trở nên dịu dàng hơn khiến Lộ Sùng suýt chút nữa không thể dời mắt. Sau đó không biết nghĩ đến điều gì, anh ấy lại đưa cái nhìn có vẻ trách móc với Úc Khả Khả.
Kể từ sau khi biết bí mật của mình bị Úc Khả Khả phát hiện, không rõ là do Lộ Sùng kìm nén đã lâu hay là vò đã mẻ không ngại sứt nên đã không thèm che giấu tình cảm trước mặt cô rồi.
Úc Khả Khả không khỏi chỉ trỏ: [Anh ta sợ không dám thể hiện, sao không biết xấu hổ giận ch.ó đ.á.n.h mèo tới tôi thế?]
Hệ thống: [Thì anh ta chỉ dám làm vậy thôi.]
Thấy Lê Hinh Nhụy chỉ vì câu "hiểu tôi" kia mà không nhịn được thoáng đỏ tai gục đầu xuống, tay Quý Lăng Hàn đặt trên bàn thoáng siết lại, cảm giác khó tả trong lòng càng lúc càng nặng nề.
Anh ta yên lặng hít một hơi thật sâu, lộ ra vẻ tươi cười nhẹ nhàng: "Khả Khả vẫn giận anh à, sao cố ý ngồi bên đó thế?"
Úc Khả Khả không hề quay đầu lại: "Vì tôi tức giận."
Quý Lăng Hàn đã quen cách cô khiến người khác nghẹn lời nên không tức giận, chỉ lần nữa xin lỗi với cô: "Xin lỗi, Khả Khả, là do anh liên lụy đến em."
Bởi vì ở giữa còn cách Lê Hinh Nhụy, lời anh ta vốn muốn nói không khỏi trở nên mập mờ: "Anh vốn định sau ngày đó tới thăm em nhưng không ngờ anh cả... bọn anh xích mích, cuối cùng đến tận bây giờ mới có thời gian đến xin lỗi em."
Lê Hinh Nhụy chợt giật mình.
Anh cả của Quý Lăng Hàn, chắc là người thường xuyên chèn ép anh ấy---
Không đợi cô ta sắp xếp lại suy nghĩ thì chợt nghe được Úc Khả Khả ngồi bên trái, chậm rãi nói: "Hả? Anh cũng thấy Quý Cảnh Diệp giúp tôi à?"
Gương mặt đẹp đẽ của cô lộ ra chút vui vẻ, chống cằm nhẹ nhàng nói: "Có điều tôi thật sự không ngờ anh ấy lại có thể ra tay nhanh như vậy, còn cho đoàn luật sư hành động nữa, lúc đó tôi đã kinh ngạc lắm."
Lê Hinh Nhụy: "... Khụ."
Cô ta không nhịn được xấu hổ ho khẽ, lập tức bỏ ngay phỏng đoán không tốt đi.
Nếu người ta giúp chị Khả Khả vậy thì chắc chắn là người tốt rồi.
Quý Lăng Hàn: "..."
