Cứu Rỗi Nhân Vật Phản Diện - Chương 119

Cập nhật lúc: 04/04/2026 07:03

Đồ rác rưởi chỉ dám che giấu người mình muốn bảo vệ đi, vô dụng đến nỗi phải lấy người khác ra làm lá chắn mà cũng xứng làm người nhà họ Quý ư?

Có phần vũ nhục anh quá rồi.

Có điều, trên phương diện này, Quý Viễn Giang lại thật sự giống với đứa con riêng ông ta sinh ra đấy, đều là đồ rác rưởi vô dụng.

Quý Cảnh Diệp khẽ nhếch bờ môi mỏng trào phúng, ánh mắt tàn nhẫn.

Mà đúng lúc tâm trạng anh không vui, Úc Khả Khả lại gọi điện thoại tới.

Anh rũ mắt nhìn màn hình điện thoại, thoáng khựng lại trong chốc lát rồi mới nghe máy.

Vừa nghe máy, giọng của Úc Khả Khả ở bên kia từ loa truyền tới: "Quý Cảnh Diệp, anh đang bận à?"

Phảng phất như bất cứ khi nào, dù ở kênh nói chuyện trong đầu, giọng nói của Úc Khả Khả vẫn luôn nhẹ nhàng hoạt bát, dường như anh chưa từng thấy cô ũ rũ không vui.

Quý Cảnh Diệp: "Ừ."

Có lẽ là đã dần quen thuộc, rõ ràng anh chỉ lạnh nhạt đáp lại một tiếng đơn giản, Úc Khả Khả vẫn nghe ra sự khác thường.

Nhưng cô không biết điều ngậm miệng lại hay tỏ vẻ thân thiết an ủi, mà trái lại tò mò niềm nở hỏi: "Ồ, Quý Cảnh Diệp, anh không vui à? Có phải có ai chọc đến anh không, chuyện làm ăn hay chuyện khác, nói thử nghe xem?"

Quý Cảnh Diệp: "..." Nói ra để thỏa mãn sự tò mò ngập tràn của cô hả?

Bị cô hỏi không ngừng khiến tâm trạng u ám và muộn phiền lúc này của anh tan đi sạch sẽ trong thoáng chốc, sự chú ý hoàn toàn bị kéo đi.

Anh tỉnh bơ nhéo ấn đường, lạnh lùng từ chối: "Không."

"Thế cũng được, không muốn nói thì thôi."

Úc Khả Khả đã quen với sự kháng cự của anh, không dông dài, lập tức sảng khoái nói mục đích gọi đến: "Thật ra tôi tìm anh là vì muốn hỏi, gần đây anh có rảnh không?"

Tuy cô không nói chuyện gì nhưng rõ ràng là muốn hẹn anh.

Quý Cảnh Diệp lập tức nhớ đến tin nhắn cảm ơn anh của cô lần trước, trong lúc tỏ ý biết ơn đồng thời vẫn không quên chen ý đồ khác vào, tận dụng triệt để tỏ ý mình thiếu nợ anh một bữa cơm.

Anh thoáng dừng lại: "Không có."

Không biết có phải vì gần đây số lần tiếp xúc với Úc Khả Khả trở lên nhiều hơn hay không mà tiếng dòng điện rắc rối kia không hề thường xuyên như trước đó nữa.

Nếu tạm thời không cần thiết phải tiếp xúc với cô vậy thì đương nhiên Quý Cảnh Diệp không có ý định lãng phí thời gian.

Úc Khả Khả: "Thế nhưng hai hôm nữa tôi đóng máy rồi, sau khi tiệc đóng máy kết thúc thì sẽ trở về."

Phảng phất như biết cô muốn nói điều gì, Quý Cảnh Diệp nhướng mắt: "Không liên quan đến tôi."

Anh không cần đặc biệt qua tham gia tiệc đóng máy của cô.

"Thế à? Được rồi." Úc Khả Khả rõ ràng có chút tiếc nuối nhưng vẫn sảng khoái nói: "Vậy đến lúc đó tôi tự về là được."

Cô vừa dứt lời thì chợt phát hiện tiếng thở ở đầu dây bên kia thoáng chậm lại.

Một lát sau, cô mới nghe anh thờ ơ nói: "Về đâu?"

Giọng Úc Khả Khả vẫn nhẹ nhàng như trước, không hề bị ảnh hưởng chút nào: "Đương nhiên là về khu nhà ở Vân Vực, anh quên rồi à? Tôi đã chuyển đồ sang bên đó, chỉ chờ quay phim xong là qua đó ở."

Quý Cảnh Diệp: "..."

Đầu dây bên kia chợt không có tiếng nữa.

Úc Khả Khả chớp mắt, nghi ngờ gọi anh: "Quý Cảnh Diệp, anh còn nghe không?"

Một lúc lâu sau, Quý Cảnh Diệp mới hờ hững đáp lại.

"Không phải anh nói khi nào tôi chuyển qua thì báo với anh một tiếng sao?"

Không nghe được ra bên kia có cảm xúc ra sao, giọng Úc Khả Khả lộ vẻ mong chờ rõ ràng: "Cho nên tôi vốn tính đợi sau khi đóng máy kết thúc thì nhờ anh qua đón tôi, chúng ta vừa tiện về cùng nhau."

Tuy những ngày ăn dưa ở đoàn làm phim đúng là rất vui nhưng quay phim mệt cũng là thật.

Bây giờ cô đã không thể chờ đợi muốn hưởng thụ đại bình tầng* thoải mái dễ chịu lại xa hoa rồi!

(*) Đại bình tầng: Chỉ những căn hộ có diện tích lớn (từ 130 mét vuông trở lên và có đầy đủ chức năng) còn được gọi là biệt thự dẹt hóa hay bình thự.

Quý Cảnh Diệp: "..."

"Có điều nếu anh đã bận như vậy thì tôi sẽ không quấy rầy anh nữa. Dù sao chúng ta ngay tầng trên tầng dưới, gặp mặt rất tiện." Cô nhiệt tình lại hào phóng nói: "Đến lúc đó tôi mời anh ăn cơm nhé."

Đầu dây bên kia vẫn giữ yên lặng.

Nếu như không phải vẫn nghe được tiếng hít thở rất khẽ thì Úc Khả Khả đã cho rằng anh cúp máy rồi.

Đúng là hơi kỳ lạ.

Úc Khả Khả: [Giờ anh ta đang làm gì thế? Không phải gặp phải chuyện gì không vui thật đó chứ?]

Hệ thống: [Trước khi cô gọi điện thoại, anh ta vẫn luôn làm việc, chắc là không gặp chuyện gì đặc biệt đâu.]

"... Quý Cảnh Diệp?" Cô sờ cằm, hỏi dò: "Nếu giờ anh đang bận thì tôi cúp máy nhé?"

Rốt cuộc bên kia đã có động tĩnh.

Ngón tay thon dài của Quý Cánh Diệp gõ lên đầu gối, anh rũ mắt chậm rãi nói: "Thời gian."

Úc Khả Khả: "... Hả?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.