Cứu Rỗi Nhân Vật Phản Diện - Chương 183
Cập nhật lúc: 06/05/2026 03:01
Nghe được cô rất thích chiếc vòng cổ này thật, Quý Cảnh Diệp hờ hững liếc cô, chỉ thấy cô đang chống cằm, chăm chú dán mắt vào vật đấu giá, mắt sáng rực, dường như còn xinh đẹp, sáng ch.ói hơn cả miếng đá sapphire kia.
Vì thế đợi đến sau cùng khi người điều hành đấu giá giới thiệu xong, đợi mọi người bắt đầu cạnh tranh nhau thì trông thấy Quý Cảnh Diệp đằng trước không cảm xúc giơ bảng lần đầu tiên.
Nhớ đến lời dặn dò của chủ bữa tiệc, anh ta lập tức thầm chắc chắn, biết là chắc rồi.
Quả nhiên sau khi tổng giám đốc Quý biết cô gái bên cạnh thích thì quyết định mua bằng được chiếc vòng cổ này, sự vất vả cố gắng của anh ta không uổng phí rồi! Trong lòng người điều hành đấu giá rất cảm động.
Mà mọi người đang kịch liệt cạnh tranh rất muốn mắng ai không hiểu quy củ như vậy, thế mà trực tiếp giơ giá gấp ba.
Cho đến khi ánh mắt bọn họ nhìn về đằng trước, phát hiện là Quý Cảnh Diệp giơ bảng thì từng cánh tay vốn đang giơ cao lại lập tức lo lắng khôn cùng rụt về một cách nhanh ch.óng, như sợ bị phát hiện vậy.
Xì xì xì, gì mà có hiểu quy củ không.
Tổng giám đốc Quý chính là quy củ.
...
Quý Cảnh Diệp thành công mua được vật đấu giá chủ chốt này.
Úc Khả Khả lại không ngờ anh sẽ mua chiếc vòng cổ này, nhưng quay đầu nhìn những người đằng sau, nguyên một đám nếu không phải cúi đầu nhìn mặt đất thì là ngửa đầu ngắm trần nhà, dù sao thì không một có vẻ dám giơ bảng theo.
Cô không nhịn được nở nụ cười, trêu đùa nói: [Rốt cuộc hình tượng Quý Cảnh Diệp trong suy nghĩ của bọn họ là gì thế, có nhất thiết phải sợ đến thế không? Bọn họ sẽ không cho rằng, chỉ cần dám giành giơ bảng với anh ta, hôm sau sẽ táng thân nơi đáy biển đó chứ?]
Hệ thống nhắc nhở: [Có phải cô đã quên rằng anh ta chính là nhân vật phản diện trong truyện ngày xưa hay không?]
Trong truyện xưa, nam chính và nhân vật phản diện đều là kẻ phạm tội đó.
Làm việc này không bất ngờ chút nào.
Úc Khả Khả: [Lúc trước cậu đã từng nhấn mạnh với tôi, hiện giờ anh ta đã là người tốt tuân theo kỷ luật - luật pháp đó kia mà.]
Nói vậy, cô không nhịn được quay đầu, nhìn chăm chú Quý Cảnh Diệp.
Ánh sáng trong phòng đấu giá rất mờ, ánh sáng mờ nhạt chiếu vào sườn mặt anh, giữa sáng tối đan xen, phác họa nên đường nét đẹp đẽ lại thâm trầm của người đàn ông.
Lúc này khoảng cách giữa hai người rất gần, dường như cô chỉ cần hơi nghiêng người là có thể chạm vào mặt anh rồi.
Đường nét lạnh nhạt của anh bị che mờ tựa như mãnh thú ngạo mạn lại nguy hiểm kèm theo tính công kích khiến người ta phát run.
Thật sự càng ngắm càng rung động.
Dù không quay đầu, Quý Cảnh Diệp vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt chăm chú của Úc Khả Khả, giống hệt với cái nhìn vòng cổ ngọc phỉ thúy vừa rồi, ngập tràn yêu thích, thậm chí dần trở nên sáng quắc nhiệt tình.
Độ ấm xung quanh như dần dần tăng lên, trở nên nóng rực.
Anh rũ mắt để che đi ánh mắt quan sát không hề kiêng nể từ cô, người vô thức căng cứng, sau đó anh chợt nghe cô khẽ bình luận: [Không được rồi, hoàn toàn không nhìn ra được gì. Mà trái lại tôi lại phát hiện, Quý Cảnh Diệp thật sự rất đẹp trai.]
Hơn nữa thật sự còn rất ngoan nữa.
Cứ thế ngồi yên ở nơi rộng lớn thế này, cả người căng ra giống như đang cảnh giác gì đó nhưng vẫn không nhúc nhích, lại có phần cậy mạnh đáng yêu.
Nếu như không phải địa điểm không phù hợp, thậm chí Úc Khả Khả còn muốn thò tay chọc thử anh một cái, tò mò lúc đó anh sẽ có phản ứng gì.
Có điều thấy anh khẽ nhếch bờ môi mỏng, đường cong căng ra bên mặt cũng lộ ra vẻ hung dữ sắc bén vô cùng.
Cô nghĩ ngợi, vẫn từ bỏ suy nghĩ nguy hiểm này.
Trước mặt mãnh thú đang cảnh giác, cô vẫn không nên làm hành động gì khiến anh hiểu lầm thì hơn.
Dù gì làm trước mặt mọi người, thật đúng là có hơi ngượng ngùng.
Vì thế cô rất thản nhiên dời mắt, lại lần nữa nhìn về phía người điều hành đấu giá phía đối diện.
Không cảm nhận được ánh mắt nhiệt tình đến mức có cảm giác tồn tại cực kỳ rõ nữa, cơ bắp căng cứng khắp người Quý Cảnh Diệp chợt thả lỏng.
Ngón tay anh siết lan can khẽ nhúc nhích giống như đang kìm nén cảm xúc nào đó.
Cho đến khi không khí xung quanh lại trở nên bình thường lại, người điều hành đấu giá và mọi người ngồi đằng sau vô thức thở ra nhẹ nhõm.
---
Sau khi buổi đấu giá kết thúc.
Bởi vì Quý Cảnh Diệp còn phải trả tiền để lấy vật đấu giá, Úc Khả Khả không muốn cùng đi nên đành đứng bên ngoài chờ anh đi ra.
Vừa ra đến cửa thì cô đột nhiên nghe được giọng nói quen thuộc gọi mình: "Khả Khả."
Cô quay đầu thì thấy thím hai Úc và chú hai Úc đang ra sức kéo Úc Nhiễm tỏ vẻ không tình nguyện trông thấy, đi về phía mình.
Úc Khả Khả dừng bước, lộ ra vẻ bừng tỉnh: [Tôi đã nói quên cái gì ấy mà, thì ra là quên ôn chuyện với bọn họ.]
Đều tại hôm nay nhiều dưa quá khiến cô quên mất chuyện người nhà họ Úc cũng ở đây.
Có điều cô không hề chột dạ, cười híp mắt chào hỏi: "Chú hai, thím hai, đã lâu không gặp."
Tuy trước đó vẫn còn cãi nhau với chú hai Úc nhưng vừa gặp Úc Khả Khả, thím hai Úc đã lập tức thay đổi biểu cảm.
"Đúng là lâu rồi không gặp, Khả Khả à. Cháu nói cháu đấy, dù chuyển đi thì thỉnh thoảng cũng phải về thăm chúng ta chứ." Giọng bà ta oánh trách lại có vẻ thân mật rõ ràng: "Cháu xem, nếu như không phải cháu tình cờ gặp Nhiễm Nhiễm, đến chuyện cháu đóng máy trở về, chúng ta cũng không biết. Chúng ta đều rất nhớ cháu đó."
Mặt Úc Nhiễm lập tức đen lại.
Nhưng lại nghẹn vì ban nãy bố mẹ cãi nhau, rồi Úc Khả Khả nắm được nhược điểm của mình nên cô ta đành nuốt câu "Ai muốn" lại.
Hừ hừ hừ không chào không được sao!
