Cứu Rỗi Nhân Vật Phản Diện - Chương 46
Cập nhật lúc: 07/03/2026 10:09
Cứu mạng, thảo nào mí mắt phải của cô ta cứ giật mãi, thì ra là chuyện ứng ở đây!
Người phụ trách quay phim là phó đạo diễn thì cũng thôi, sao người tới đưa trang phục mới cũng là nhân vật chính của sự kiện hôm đó?
Đợi đến khi em họ phó đạo diễn lộ vẻ mặt khinh thường cười nhạo rời đi xong, Lê Hinh Nhụy nắm c.h.ặ.t trang phục, mặt không nhịn được đỏ bừng lên---
A a a, rốt cuộc là tại sao phải biến thành vậy!
Mặt cô ta hoàn toàn như muốn nứt ra, hận không thể đập đầu vào tường, không nhịn được nghĩ: Nếu như là chị Khả Khả thì tuyệt đối sẽ không ngu ngốc như cô ta, không chỉ không dám hé răng câu nào mà còn đắc tội người khác khiến sự việc càng lúc càng hỏng bét đâu?
Lê Hinh Nhụy vừa ủ rũ thở dài, vừa cầm trang phục định tiến vào phòng thay đồ. Không ngờ đúng lúc này, cửa phòng trang điểm đột nhiên bị gõ, cô ta đi qua mở thì thấy người tới lại là Úc Khả Khả ban nãy cô ta còn đang thầm xin giúp đỡ.
Không ngờ sẽ trùng hợp thế này, Lê Hinh Nhụy nhất thời ngây ra, kinh ngạc hỏi: "Chị Khả Khả, sao chị lại ở đây? Không phải sáng nay chị không có cảnh quay---"
Có điều không đợi cô ta hỏi xong, Úc Khả Khả lại đột nhiên vươn tay, lấy bộ trang phục màu đỏ thẫm kia trong tay cô ta tới.
Nét mặt và hành động của cô đều cực kỳ tự nhiên khiến Lê Hinh Nhụy dù bị giành trang phục diễn cũng không kịp phản ứng, chỉ mờ mịt nhìn cô: "... Sao chị lại ở đây?"
Úc Khả Khả không trả lời, chỉ cúi đầu quan sát trang phục trên tay này.
Nhìn bên ngoài thì đúng là không có vấn đề gì nhưng cô dựa theo lời nhắc nhở của hệ thống, lúc lật lại trang phục thì có thể phát hiện ra phần bên trong đã bị cố ý chơi xấu rồi.
Có lẽ lúc này mặc vào thì không nhìn ra cái gì nhưng hôm nay Lê Hinh Nhụy lại có cảnh đ.á.n.h nhau. Hoàn toàn có thể tưởng tượng ra, lúc cô ta treo trên dây thép, chỉ cần hơi động mạnh cái là sẽ bị lộ, lại khiến người ta không cẩn thận thấy được gì.
Úc Khả Khả: [Thủ đoạn này thật sự là đủ bỉ ổi, buồn nôn ghê.]
Tuy Úc Khả Khả vẫn duy trì khoảng cách với Lê Hinh Nhụy như trước nhưng trải qua thời gian tiếp xúc này, thật sự rất khó ghét một người luôn gần gũi với cô, nhìn thấy cô là sẽ lộ ra nụ cười rạng rỡ.
Cho dù bỏ những yếu tố này, cho dù Úc Khả Khả thật sự có ghét Lê Hinh Nhụy đi chăng nữa thì cũng không thể thật sự để mặc cho phó đạo diễn và em họ ông ta tính kế một cô gái vậy được.
Hệ thống: [Đúng là ban đầu em họ phó đạo diễn rất kiêng dè nữ chính, nhưng lại vô thức dần dần thích cô ta. Bởi vì cảm thấy cô ta vô cùng thuần khiết, tốt đẹp, chắc chắn sẽ không đồng ý ở bên ông ta, cho nên nghĩ ra cách này.]
Chỉ cần trên người cô gái này có vết bẩn, bị tất cả mọi người chán ghét vứt bỏ thì ông ta sẽ có cơ hội tiếp cận.
Ông ta lại thừa cơ chụp được ảnh, dù không khiến Lê Hinh Nhụy động lòng thì cũng có thể nắm cái chuôi này, nhân cơ hội ép cô ta đi theo mình.
[Có điều tôi cảm thấy, thật ra cô không cần phải xen vào, đây là sức hút của cốt truyện.] Hệ thống nói: [Không phải trước kia chúng ta từng thảo luận, có lẽ nam chính không nhịn được đến thăm ban đó sao?]
[Ban nãy tôi vừa đi xem thử, đúng là anh ta có ý định tới hôm nay, mượn danh nghĩa là tới thăm cô để xem nữ chính, có lẽ chuyện này dùng để làm nền cho sự xuất hiện của nam chính.]
Hệ thống suy đoán có căn cứ, lý lẽ, nói: [Nếu như tiếp đó cô ta có phiền toái thật thì chắc chắn nam chính sẽ ra tay giải quyết thôi.]
Úc Khả Khả chăm chú nhìn Lê Hinh Nhụy dù trang phục có bị cướp đi, cũng không biết có chuyện gì mà vẫn tin tưởng mình thì đột nhiên cười lên: [Cậu nói đúng.]
Sau đó cô vẫn không nói gì, chỉ khẽ chớp mắt, một tay cầm trang phục, tay kia thì kéo tay cô ta.
"... Chị Khả Khả?"
Đầu Lê Hinh Nhụy toàn sương mù bị cô kéo đi một đoạn ra ngoài, Lê Hinh Nhụy vui vẻ vì sự gần gũi hiếm khi thể hiện ra của cô, lại có phần bối rối: "Ấy, em còn chưa thay trang phục, cảnh quay hôm nay của em rất quan trọng---"
Vừa nói đến đây, cô ta chạm phải ánh mắt Úc Khả Khả quay đầu lại lườm tới.
Gương mặt cô tinh xảo đẹp đẽ, nhất là đôi mắt hạnh xinh đẹp kia tựa như rải đầy ánh sao, sáng lấp lánh. Lúc cô yên lặng nhìn người khác ngập tràn sự quyến rũ, phảng phất dù có là ai cũng không có cách nào buông lời từ chối được.
Vì thế, như lẽ đương nhiên, Lê Hinh Nhụy quên mất chính mình muốn nói gì, lắp bắp: "Em, ý em là, nếu như chị Khả Khả có chuyện gì cần em giúp đỡ thì em nhất định sẽ làm."
Úc Khả Khả lại cười với cô ta.
Sau đó Lê Hinh Nhụy cứ thế choáng váng, tiếp tục bị cô kéo đi ra ngoài.
[Dù Lê Hinh Nhụy có vầng hào quang của nữ chính sẽ không xảy ra chuyện thật, nhưng đó cũng chỉ là suy đoán của chúng ta, chỉ có thể nói là có khả năng.]
