Cứu Rỗi Nhân Vật Phản Diện - Chương 55
Cập nhật lúc: 12/03/2026 13:06
Úc Khả Khả không tình nguyện xoay người, lúc cô cảm thấy Quý Lăng Hàn đang nở nụ cười với mình thì sự không tình nguyện trong lòng càng lên tới đỉnh điểm.
Nhưng ngay lúc cô vừa định tìm cớ từ chối thì lại phát hiện trên mặt đạo diễn Chu vẫn còn sót lại vẻ hoảng hốt, rõ là chưa thoát ra khỏi việc bị người cộng tác đ.â.m sau lưng: "..."
Ngẫm lại thì đúng là đạo diễn Chu t.h.ả.m thật, hơn nữa sự cố cũng do cô khơi ra, Úc Khả Khả hắng giọng rồi vẫn chột dạ đồng ý.
Tuy lúc này đoàn làm phim vẫn người ngã người đổ nhưng đạo diễn Chu đã chấn chỉnh lại tình hình nhanh ch.óng. Ông gọi một nhóm đạo diễn khác, bảo đám người đó tiến hành việc quay hôm nay, còn mình thì tiếp tục xử lý chuyện bên này.
Vì vậy Úc Khả Khả đành vừa tản bộ vừa dẫn Quý Lăng Hàn tới địa điểm quay mới, còn tiện tay dịch cái băng ghế ngồi xuống, hành động tự nhiên khiến người ta không kịp phản ứng.
Chạm phải cái nhìn xuống của Quý Lăng Hàn, cô không hề có chút áy náy cho có lệ với anh ta mà trái lại, vẻ mặt cô rất chân thành, thẳng thắn khảng khái nói: "Anh vốn là nhà đầu tư, tới thăm ban thì chắc chắn là muốn xem tình hình quay của đoàn làm phim nhỉ?"
Thoáng ngừng lại, dường như cuối cùng cô đã nhớ ra trước đó mình đã làm gì, lập tức hắng giọng: "Thật ra chuyện hôm nay chỉ ngoại lệ, bầu không khí ở đoàn làm phim chúng tôi vẫn rất hòa hợp, chưa từng làm chậm trễ tiến độ."
Nhìn cô có vẻ như đang đối diện với nhà đầu tư có khả năng gây phiền phức, muốn nói đỡ cho đoàn làm phim, Quý Lăng Hàn yên lặng cụp mắt, nhìn qua chỗ đang quay phim ở đằng trước: "Anh biết."
Anh ta vừa dứt lời, cũng học theo cô tìm một băng ghế, tỏ vẻ thản nhiên ngồi xuống.
Thật ra hành động này khiến Úc Khả Khả có phần bất ngờ liếc mắt nhìn anh ta.
Chỉ thấy Quý Lăng Hàn với dáng người cao lớn ngồi trên băng ghế nhỏ, đôi chân dài bị buộc phải co lại một góc, có vẻ cực kỳ khó chịu. Nhưng khi chạm phải ánh mắt khác thường xung quanh, gương mặt anh ta vẫn giữ nụ cười thản nhiên như trước, dường như không hề cảm thấy xấu hổ.
Úc Khả Khả: [Thật không hổ là nam chính, da mặt này đủ dày đó.]
Hệ thống: [Nếu không thì anh ta đâu thể chỉ dùng thân phận con riêng đã khiến mấy nữ phụ đều thích mình được.]
Hình như anh ta phát hiện ra ánh mắt cô bèn nghiêng đầu qua, điềm đạm nở nụ cười với cô: "Hình như trước kia anh chưa từng thấy em nói chuyện đỡ cho đoàn làm phim, lúc nào cũng không vui sầu não. Bây giờ nghe em nói vậy, có vẻ lần này chọn đoàn làm phim cho em chắc là đúng rồi."
Quý Lăng Hàn: "Em có thể vui vẻ ở đoàn làm phim, hình như còn kết bạn được nữa, vậy là anh yên tâm rồi."
Quả là lựa chọn đúng đắn, cô ăn dưa cực kỳ vui vẻ luôn.
Không để ý tới lời anh ta lắm, Úc Khả Khả thờ ơ "ờ" một tiếng rồi nghiêng đầu, chống cằm không nói gì nữa.
Vì để giảm bớt nhàm chán, cô tiếp tục buôn chuyện với hệ thống.
Úc Khả Khả: [Cậu nói xem, có phải nhân vật phản diện Quý Cảnh Diệp thua ở chỗ này hay không?]
Hệ thống cẩn thận phụ họa cô: [Ý cô là gì?]
Mặt Úc Khả Khả đầy vẻ cảm thán: [Nếu anh ta có da mặt và khả năng đáp trả co được giãn được như nam chính thì sẽ không đến mức bị tôi chọc tức gần c.h.ế.t đâu? Cậu nhìn lại nam chính mà xem, đúng là thua mà.]
[...]
Với góc nhìn xảo trá này của cô, hệ thống thật sự tâm phục khẩu phục, không có cách nào phản bác.
...
Phòng họp tòa nhà Quân Minh, Quý Cảnh Diệp vừa giãn mày lại vô thức nhíu c.h.ặ.t lại. Rõ ràng trên mặt anh không lộ ra biểu cảm gì nhưng qua hành động này lại khiến người ta cảm giác tâm trạng của anh không tốt.
Vốn gương mặt nặng nề tàn nhẫn của anh đã cực kỳ có tính công kích, vào lúc này đôi mắt đen lại có vẻ lạnh lùng nghiêm nghị trông càng nham hiểm và hung dữ hơn, có cảm giác bị chèn ép khó tả.
Mọi người: "... !"
Bởi vì sợ tổng giám đốc Quý đang tâm trạng không tốt răn dạy, bề ngoài bọn họ nghiêm túc nghe họp, thực tế là đang âm thầm lén lút quan sát, thấy vậy thì trong lòng lại thầm hít mạnh một hơi.
Nhất là người đang thuyết trình PPT trên bục lại càng kinh hồn táng đảm, giọng nói cũng không bình thường được nữa, sợ như thể là một giây sau Quý Cảnh Diệp sẽ mở miệng, lạnh lùng thờ ơ bảo anh ta cút ra ngoài.
Cho nên rốt cuộc là vì sao chứ? Rốt cuộc lúc này tổng giám đốc Quý đang nghĩ gì thế, rõ ràng mới nãy nhìn sắc mặt anh đã tốt hơn chút rồi, sao giờ lại đột nhiên tức giận?
--- Cứu mạng, rốt cuộc là ai chọc đến boss!
Vì vậy trong lúc phòng họp càng ngày càng yên tĩnh này, ngay cả giọng người trên bục cũng vô thức nhỏ đi thì Quý Cảnh Diệp bỗng lấy điện thoại ra.
