Cứu Rỗi Nhân Vật Phản Diện - Chương 73
Cập nhật lúc: 17/03/2026 15:17
Quý Cảnh Diệp tỉnh bơ vuốt huyệt thái dương, chìm trong yên lặng.
Tuy đúng là anh biết hôm nay Úc Khả Khả được sắp xếp chụp ảnh đại diện cho sản phẩm mới của thương hiệu D, cũng quả là cố ý chọn ngày hôm nay tới nhưng...
Chẳng qua là vì để tiếp xúc gần, chữa trị tín hiệu sóng điện não mà thôi.
Sở dĩ anh chọn tới lúc cô chụp ảnh chỉ vì mong sau khi chữa trị tín hiệu, để anh có thể lẳng lặng rời đi, chứ không mong bị Úc Khả Khả phát hiện.
Tuy nhiên lúc này xem ra, anh mong hụt rồi, còn hố anh một cú mạnh.
"Thì ra là thế, tôi thấy đã muộn rồi, hay là chúng ta cùng ăn một bữa cơm nhé?" Làm bộ không phát hiện ra vẻ mặt kháng cự rõ ràng của Quý Cảnh Diệp, Úc Khả Khả cười tủm tỉm mời: "Tôi đã tìm trước rồi, gần đây có một nhà hàng khá ngon."
Quý Cảnh Diệp: "Không---"
"Yên tâm, lần này tôi mời." Úc Khả Khả tỏ vẻ cực kỳ hào phòng: "Coi như quà đáp lễ thời gian trước anh đã giúp tôi đặt đồ ăn giao tận nơi, không cần anh mời lại đâu."
Quý Cảnh Diệp lập tức nhíu mày, lạnh lùng nghĩ: Hay lắm, bây giờ cô thật sự càng ngày càng biết chơi xỏ rồi.
Vì để có thể đạt được mục tiêu, chiêu gì cũng nghĩ ra được. Bây giờ thì còn cố ý khiêu khích, nói như thể anh keo kiệt lắm vậy, ngay cả bữa cơm cũng phải để cô chủ động mời, nếu không thì anh sẽ không đi vậy.
Có điều chỉ là phép khích tướng thôi, cô tưởng rằng anh sẽ mắc lừa à?
Anh tỏ vẻ âm u hờ hững lại sắc bén, rũ mắt nhìn Úc Khả Khả, thân hình cao lớn như bọc lấy cô hoàn toàn.
Ánh mắt chăm chú nhìn cô có vẻ sâu thẳm bình tĩnh, lại có sự đè nén nhìn từ cao xuống khiến người ta không dám nhìn thẳng, phảng phất như không khí ngưng lại tới thời khắc này.
Nhưng Úc Khả Khả hoàn toàn không sợ hãi, cô còn ngẩng mặt lên đối mắt với anh một lúc lâu rồi đột nhiên cảm thán nói: [Anh ta đẹp trai thật đó.]
Hệ thống: [... Tôi sắp bị dọa tới mất mạng rồi, mà cô lại đang thưởng thức vẻ đẹp của nhân vật phản diện á?]
Vẻ mặt Quý Cảnh Diệp cũng sững ra, suýt nữa không giữ được vẻ sa sầm trong ánh mắt nguy hiểm.
Úc Khả Khả nghiêng đầu nghĩ, không biết cô chợt nghĩ đến cái gì, đột nhiên có vẻ giật mình chợt quan tâm: "Đương nhiên, nếu như vì lý do anh không biết đối xử với tôi thế nào, ngại ăn cơm với tôi---"
Quý Cảnh Diệp: "Nhà hàng nào?"
Úc Khả Khả lập tức lộ ra vẻ tươi cười, đã chuẩn bị từ trước giơ điện thoại lên cho anh xem: "Nhà hàng này này, có điều cần phải đặt trước, anh có cách nào không?"
Nhìn chữ "Hiện tại nhà hàng đã đầy khách" trên màn hình điện thoại, Quý Cảnh Diệp lập tức hiểu ra.
Thì ra cô quấn quýt như vậy, chẳng qua là vì muốn để anh nghĩ cách, giúp cô có thể được ăn ở nhà hàng này.
Quý Cảnh Diệp lạnh lùng liếc xéo cô, có ý muốn châm biếm thì đã thấy cô hơi ngẩng mặt, lộ ra nụ cười vui vẻ rạng rỡ với mình.
Úc Khả Khả có nói câu khá đúng, hôm nay cô mặc đúng là rất đẹp.
Dù đã đi thay váy nhưng còn chưa kịp tẩy trang, đôi mắt cô được vẽ khá thuần khiết và trong trẻo khiến người ta thương xót, hàng mi dài lại dày khẽ rung tựa như yêu tinh vừa từ rừng rậm đi ra.
Người toát ra khí chất ngây thơ không hay chuyện nhân gian, dường như một bữa cơm cũng có thể dễ dàng bị lừa bắt cóc đi.
Mái tóc dài xõa xuống theo động tác của cô, phần giữa hai lông mày tựa như đá thạch lựu phát ra ánh vàng xanh sáng lấp lánh, cùng với sự vui vẻ nơi đáy mắt càng tôn lên ánh sáng rực rỡ.
Dù biết rằng đây chỉ là biểu hiện giả dối Úc Khả Khả cố ý giả bộ nhưng trong những lần hai người chiến tranh ngầm từ trước đến nay, Quý Cảnh Diệp kinh ngạc còn có vẻ như lần đầu tiên thấy dáng vẻ yên tĩnh, ngoan ngoãn của cô.
Thực tế đôi mắt trông mong xin nhờ này của cô thậm chí còn khiến anh có cảm giác khó tả không nói được thành lời.
Nói đơn giản chút là, có phần hưởng thụ.
Anh khẽ nhếch bờ môi mỏng, đè nén sự ngưa ngứa nơi đầu ngón tay, rũ mắt che giấu cảm xúc, không hề nhìn cô rồi sau đó gửi địa chỉ nhà hàng này cho trợ lý Ôn.
Người phụ trách dù đã nói rời đi nhưng chưa kịp đi, bị ép thành người vô hình: "..."
Ông ta trơ mắt nhìn sau đó Úc Khả Khả lại bảo Quý tổng đợi một lúc, cô phải đi tẩy trang trước, sau đó Quý Cảnh Diệp ở đó đợi thật thì không nhịn được lộ ra vẻ mặt lạ lẫm.
Dù lúc này người anh tỏa ra hơi thở lạnh lùng cực kỳ có cảm giác chèn ép, thoạt nhìn cực kỳ kháng cự không tình nguyện, nhưng...
Bước chân anh không hề di chuyển dù chỉ một chút.
Vì thế đợi đến khi Úc Khả Khả bước chân nhẹ nhàng trở lại, hai người sóng vai rời đi, người phụ trách càng lộ vẻ khó tả: Thì ra khi ở chung với vị hôn thê, Quý tổng như thế này à, đây không phải là bị nắm c.h.ặ.t trong tay rồi sao?
Chậc, thế nào bất ổn quá.
---
Quả nhiên trợ lý Ôn đúng là vạn năng, kiểm soát được thời gian vừa đẹp.
Đợi đến khi hai người tới nhà hàng, thật sự không cần đợi thì đã phát hiện có một phòng riêng trống rồi.
Úc Khả Khả thỏa mãn ngồi xuống, đầu tiên cô khách khí hỏi Quý Cảnh Diệp có muốn gọi đồ ăn hay không, sau khi nhận được lời từ chối như dự đoán, cô cực kỳ vui vẻ cầm lấy menu, chọn một lượt các món đặc sắc được đề cử.
Sau khi phục vụ rời đi, cô giương mắt nhìn Quý Cảnh Diệp ở đối diện.
Dù ngồi trong nhà hàng, Quý Cảnh Diệp vẫn ngồi nghiêm chỉnh như trước, có vẻ bày thế trận sẵn sàng đón quân địch.
Anh cởi áo khoác vest lộ ra áo sơ mi trắng bên trong lại càng tôn lên vai rộng eo hẹp của anh. Cúc được cài cẩn thận tỉ mỉ tới phần cổ, có cảm giác cấm d.ụ.c lạnh lùng trưởng thành.
Có lẽ là do ánh đèn mờ mờ ấm áp vương trên gương mặt anh lại không hề còn tính công kích nữa mà lại có vẻ tuấn tú cao quý khó tả.
