Cửu Thiên Tuế Là Nữ Phẫn Nam Trang Sao? - Chương 6
Cập nhật lúc: 24/08/2026 16:04
Cơ thể ta dần trở nên mềm nhũn, không thể cứ để mặc hắn làm bậy, nên ta mạnh mẽ kéo hắn lại gần, l.i.ế.m vào yết hầu của hắn, rốt cuộc hắn cũng chịu dừng lại, ta nhìn xuống phía dưới bụng hắn, mỉm cười hài lòng: “Mặc dù A Yên không thích ta nhưng lại cứ quyến rũ ta, chuyện tốt thế kia, ai lại hưởng một mình được, cảm giác khó chịu bởi miếng ăn dâng tới tận miệng còn không thể ăn này phải sẻ chia cho nhau mới phải chứ.”
Tạ Yên lườm mắt nhìn ta, hắn kéo trung y của ta xuống, rồi đút canh gà đến miệng ta, ta vừa há miệng vừa nhìn hắn cười: “Là do A Yên nấu sao? Thật là giỏi.”
Tạ Yên không đáp lời, ta tiếp tục đùa giỡn hỏi thêm một câu, thật ra câu này ta đã thắc mắc rất lâu rồi: “
Ngươi tốt với ta như vậy có phải do lương tâm trỗi dậy không? Đêm nay ngươi sẽ cho ta lên giường sao?”
Tạ Yên khựng tay lại, trên tay hắn vẫn đang cầm chiếc thìa nóng, hai tai hắn dần đỏ lên, hắn nhẹ nhàng nói: “Ơn cứu mạng…”. Còn chưa kịp nói hết câu, ta đã giành nói tiếp: “Ta biết rồi.” Hai tai hắn đã đỏ bừng cả lên, ấy vậy mà lúc nãy còn dám quyến rũ ta, đúng là đồ mạnh miệng.
Có khi nào hắn muốn nói, ơn cứu mạng lấy thân báo đáp? Thật là, đáng lẽ ta nên nghe hắn nói hết mới phải.
Tạ Yên chăm sóc ta rất ân cần, cho nên ta không nỡ kết thúc khoảng thời gian ấm áp này, chính vì thế mà một người có da thịt dày béo như ta, đã nửa tháng trôi qua, vết thương vẫn chưa lành lại.
Mặc dù là lừa dối hắn, nhưng nhờ đó mà quan hệ giữa ta và hắn ngày càng thân thiết hơn, chắc chắn là do lương tâm Tạ Yên đã trỗi dậy, hắn đối xử với ta rất tốt, chăm sóc ta cực kỳ chu đáo. Không thể không nói, ta thật sự rất thích.
Chỉ có một chuyện khiến ta tức giận, là có một cung nữ trong cung của ta đã phát hiện ra thân phận của Tạ Yên, ngày nào cũng đến tìm hắn, dù cho ta nằm trên giường, nhưng lỗ tai ta rất thính, bởi thế nên dù ở trong phòng ta vẫn nghe rõ mồn một mấy lời nói lả lơi của cung nữ kia.
Thật là to gan, dám đào góc tường của Giang Yến ta?
Ngày hôm đó, ta cũng chịu bước xuống giường, vừa đẩy cửa đi ra ngoài đã thấy nàng ta đang tặng bánh cho Tạ Yên, ta nheo mắt cười: “Thế nào, phát hiện hắn là nam nhân nên muốn đào góc tường của Cửu Thiên Tuế ta?”
Nghe được lời nói của Giang Yến, cung nữ kia sợ đến mức quỳ sụp xuống đất, khiến bánh ngọt rơi vương vãi khắp nơi, nàng ta không ngừng dập đầu xin tha tội.
Ta chậm rãi bước tới, dùng gót giày giẫm lên bàn tay của cung nữ kia, nghiến qua nghiến lại, nàng ta hét lên đau đớn: “Dù cho Tạ Yên có là nam nhân hay nữ nhân thì đều là người của Cửu Thiên Tuế ta, người là cái thá gì? Bảo bối này là của ta, người khác muốn nhìn ta còn không cho vậy mà ngươi còn muốn chạm vào?”
Cứ nghĩ đến bàn tay nàng ta sắp chạm vào cổ tay của Tạ Yên là ta càng giẫm xuống mạnh thêm.
Tạ Yên định đi tới, ta đặt ngón trỏ lên môi, nghiêng đầu nhìn hắn rồi mỉm cười: “Suỵt, lát nữa sẽ tính sổ với ngươi.” Tạ Yên mím môi, không dám bước tới nữa.
Ta cúi xuống nắm lấy tóc cung nữ, nhấc cả nửa người nàng ta lên, kéo nàng ta lê lết trên mặt đất, lôi ra đến ngoài cửa cung, ta gọi đám Cẩm Y Vệ đến: “Đưa nàng ta đến Tây Xưởng, c.h.ặ.t t.a.y, còn da thì lột làm mặt trống.”
Cung nữ sợ hãi nhìn ta, đang muốn cầu xin tha mạng đã bị ta ném cả người xuống đất, trên móng tay ta vẫn còn dính da đầu và m.á.u của nàng ta.
Ta nhìn nàng ta và lắc đầu: “Đừng có cầu xin, nếu không lại càng thê t.h.ả.m hơn đấy.”
Nàng ta không dám nói gì nữa, chỉ biết che miệng im lặng khóc, ta quay người đi vào trong, Tạ Yên vẫn đang đứng ở nơi đó, bỗng nhiên ta cảm thấy có chút không vui : “Thế nào, Đau lòng?”
Tạ Yên lắc đầu: “Người hiểu lầm.”
Ta liếc mắt nhìn hắn, cười tủm tỉm nói: “Vào phòng rồi nói, mấy chuyện phu thê, nên đóng cửa rồi lên giường giải quyết.” Hai tai nam nhân đỏ bừng, đi theo ta vào trong.
Ta đóng cửa phòng lại, dưới sàn trải một lớp t.h.ả.m mềm mại làm từ lông chồn, vì thế ta chớp thời cơ đẩy Tạ Yên xuống đất, dùng chân ôm lấy eo hắn, còn hai tay đè c.h.ặ.t cổ tay hắn xuống, nhìn hắn một cách chăm chú để xem hắn có nói dối hay không: “Ở với ta, ngươi thấy ấm ức sao?”. Tạ Yên không cần suy nghĩ, nói: “Chưa từng.”
Ta tiến gần đến đôi môi đỏ lạnh buốt của hắn, một đôi môi dày của kẻ bạc tình, thăm dò l.i.ế.m thử: “Vậy sao ngày nào ngươi cũng nói chuyện với nàng ta?”
Tạ Yên tức giận xoay người đè ta xuống, c.ắ.n vào môi dưới của ta: “Mỗi ngày ta đi lấy t.h.u.ố.c cho người đều bị nàng ta chặn lại, cho nên nàng ta bị người phạt là đáng đời. Cửu Thiên Tuế đã hài lòng chưa?”
Lời hắn nói rất hợp ý ta, tâm trạng không vui đã được xoa dịu, ta ôm lấy cổ hắn rồi mỉm cười: “Hài lòng. Cho nên muốn thưởng cho ngươi.”
Vừa nói ta vừa dùng lưỡi cạy hàm răng hắn ra, hai tay ta cũng không rảnh rỗi, đi châm lửa khắp người hắn, ta say mê nhìn chú chim Thanh Loan trên người hắn, cứ mỗi lần hắn cử động, cảm giác nó càng trở nên sống động và đẹp đẽ hơn.
Hắn là của ta, từ trên xuống dưới, từng tấc da thịt kể cả linh hồn của hắn đều thuộc về ta.
