Cứu Với! Tôi Lỡ Cắn Lên Người Thái Tử Giới Hắc Đạo Rồi! - Chương 1
Cập nhật lúc: 07/07/2026 17:09
Tôi kinh hoàng đối diện với đôi mắt sâu thẳm không đáy của Tống Từ Châu.
Không màng đến cái m.ô.n.g đau điếng vì đập xuống đất, não tôi chạy hết công suất, cố tìm cách sống sót.
Nghĩ đến kết cục bị xé xác thành trăm mảnh, lòng tôi thắt lại, quyết tâm một phen sống mái.
Tôi vớ lấy chiếc gối, giơ cao quá đầu, chiếm thế thượng phong.
Tống Từ Châu lập tức nhắm nghiền mắt, bàn tay đang giữ tôi cũng buông thõng, chìm vào giấc ngủ.
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Thuốc mê tôi mua là loại dành cho mãnh cầm, người bán bảo dùng cho người thì tác dụng gấp đôi.
Chắc vừa rồi anh ta chỉ đang mơ thôi.
Nhớ lại khuôn mặt tuấn tú đầy d.ụ.c vọng ấy, cùng với thứ cứng ngắc mà m.ô.n.g tôi vừa đập phải, mặt tôi lúc thì đỏ, lúc lại tím.
Nếu không phải vì bình luận kia nói anh ta là thiếu gia thật, thì tôi đã tát cho anh ta một cái rồi.
Tôi biết mình là con nuôi từ bé.
Tôi cứ nghĩ bố mẹ chọn mình vì ngoại hình giống đứa con gái đã mất tích của họ.
Thế nên mỗi lần tận hưởng cuộc sống hào môn, tôi đều cảm thấy tội lỗi, cứ như kẻ trộm lấy đi cuộc đời hoàn hảo của người khác vậy.
[Bé cưng vẫn lương thiện quá, trộm cắp gì chứ, tất cả là do em xứng đáng có được thôi.]
[Giờ thấy đứa con thật sự của bố mẹ nuôi, thậm chí người ta còn sống rất tốt ở nhà khác, lại còn là thái t.ử giới hắc đạo, chắc bé cưng sẽ không thấy áy náy nữa đâu nhỉ, ha ha ha.]
[Thực ra bố mẹ nuôi của thiếu gia mới là đáng sợ nhất, họ chiều chuộng anh ấy đến mức vô nguyên tắc. Từ bé đến lớn, cứ ai mắng thiếu gia là người đó bị cắt lưỡi, ai đ.á.n.h thiếu gia là người đó bị phế tay.]
Đứng cạnh giường Tống Từ Châu, tôi run cầm cập.
Vô tình nhìn xuống gương mặt anh ta, tôi nhớ lại lần đầu gặp mặt.
Hồi đó chẳng ai trong nhà giới thiệu thân phận của anh ta cả, thế nên tôi mới nhầm anh ta là đối tượng liên hôn.
Ngay từ đầu, tôi đã chẳng cho Tống Từ Châu sắc mặt tốt lành gì, chỉ muốn anh ta thấy lạnh nhạt mà rút lui.
Nhưng anh ta chẳng những không nản lòng, mà còn mặt dày bám lấy tôi.
Không chút khoảng cách, cứ "em gái, em gái" suốt ngày.
Đến bữa lại thích tranh giành thức ăn trong bát tôi.
Mỗi lần ra ngoài đều hỏi tôi đi đâu.
Chưa hết, anh ta còn thích ăn mặc l.ồ.ng lộn, hết áo bó sát lại đến sơ mi cổ sâu, tóm lại là phải phô diễn vóc dáng nuột nà cho bằng được.
Hồi đó tôi chỉ muốn nhét tên "đào hoa" này vào bao tải rồi dìm xuống hồ!
Nhưng tôi phải giữ vững hình tượng "con gái ngoan".
Ngoài mặt thì thờ ơ, sau lưng thì làm trò quỷ quái.
Tôi hạ t.h.u.ố.c, nhân lúc anh ta ngủ mà đ.ấ.m đá túi bụi, mong để lại vài vết bầm tím, giả làm dấu hiệu của người c.h.ế.t, lừa anh ta rằng căn phòng này có ma để anh ta sợ chạy mất dép.
Tôi thậm chí còn chụp lén ảnh nóng của anh ta để phòng thân nữa.
Ai mà ngờ được, anh ta không chỉ là thiếu gia thật, mà còn là thái t.ử giới hắc đạo...
Tôi tuyệt vọng nhìn cơ thể tơi tả của Tống Từ Châu do chính tay mình gây ra, che mặt than thở, cầu nguyện cho mình sống thêm được vài ngày.
[Bé cưng đừng bi quan thế, chỉ cần em giấu kỹ, không để thiếu gia phát hiện ra tất cả là do em làm thì anh ấy sẽ không gây khó dễ cho em đâu.]
[Đúng đấy! Tuy thiếu gia làm trong giới hắc đạo nhưng cũng là người biết lý lẽ. Nếu anh ấy thấy điểm bất thường, em chỉ cần tìm một cái cớ hợp lý cho những vết thương trên người anh ấy là được.]
[Tôi nghĩ bé cưng có thể đổ tội cho con mèo mướp hay lảng vảng quanh nhà, bảo là do nó cào anh ấy.]
[Nói được câu đó thì ông là người hay là thú đấy?]
[...]
Mấy cái bình luận làm tôi nhức cả mắt.
Tôi mặc kệ, quay về phòng ngủ cho lành.
…
Hôm sau, dưới lầu vọng lên tiếng c.h.ặ.t c.h.é.m dồn dập đầy uy lực.
Tôi vác bộ mặt "quạu" đi xuống, thấy Tống Từ Châu đang c.h.ặ.t sườn.
Lưỡi d.a.o vung xuống, vụn xương b.ắ.n tung tóe lên gương mặt không chút cảm xúc của anh ta.
Mỗi tiếng "bộp" trầm đục như giáng thẳng vào xương cốt tôi vậy.
Thấy tôi xuất hiện, trên mặt Tống Từ Châu từ từ nở một nụ cười, anh ta quay sang nhìn tôi: "Chào buổi sáng, em gái."
Trong chớp mắt, tôi cảm thấy một luồng âm khí thổi từ mặt anh ta ra.
Cây d.a.o trong tay anh ta có khi giây tiếp theo sẽ cắm thẳng vào người tôi mất.
Tôi ôm cánh tay đang đau nhức, rụt rè đáp lại: "Thiếu gia... ngài mạnh khỏe ạ."
Đôi chân tôi không tự chủ được mà lùi lại.
Tống Từ Châu nhìn tôi với ánh mắt kỳ quặc, giọng điệu dịu dàng đến mức như bị ma nhập:
"Lạ thật đấy, đại tiểu thư cao lãnh hôm nay lại chịu nói chuyện với anh à!"
Anh ta như đang muốn lấy lòng, chỉ vào chỗ sườn nát bét trên thớt:
"Trước đây em bảo thích đàn ông biết nấu ăn."
"Xem hôm nay anh trổ tài cho em thấy!"
[Toang rồi! Hôm nay là tiệc Hồng Môn đấy!]
[Sự trả thù của thiếu gia giới hắc đạo kinh khủng lắm đấy!]
