Dạ Du Tiên - Chương 13
Cập nhật lúc: 25/06/2026 09:05
31
Ta và sư phụ dựng tạm một mái lều đơn sơ.
Mấy y quán vốn ngày thường luôn cạnh tranh, nhìn nhau không vừa mắt, lúc này cũng bỏ qua hiềm khích, cùng nhau cứu người.
Khắp làng Du Tiên mọc lên vô số lều trại lớn nhỏ.
Những người dân sống sót khóc trời trách đất.
Các lều cứu trợ nhanh ch.óng kín chỗ.
Chỉ còn vài nam nhân còn đủ sức lực tiếp tục đào bới tìm người mắc kẹt.
Hồi Xuân Đường cộng cả ta chỉ có ba học đồ.
Lần này ngay cả Nhứ Nương cũng gia nhập giúp đỡ.
Phát cháo.
Chữa bệnh.
Sắc t.h.u.ố.c.
Ta chỉ có thể lặp đi lặp lại những việc ấy.
Mệt mỏi đến mức gần như không chống đỡ nổi nữa.
Từ chỗ ban đầu nhìn thấy m.á.u thịt be bét là buồn nôn.
Đến khi có thể bình tĩnh xử lý vết thương.
Ta ép bản thân phải mạnh mẽ hơn.
Cũng ngày một thành thạo hơn.
Đường vào làng bị đất đá chặn kín.
Tin tức không thể truyền ra ngoài.
Không ai biết tình cảnh hiện giờ của làng Du Tiên.
Lương thực cũng dần cạn kiệt.
Sau đại địa chấn.
Điều đáng sợ nhất chính là dịch bệnh.
Bởi biết rõ tương lai sẽ càng lúc càng tệ hơn.
Cho nên dù cố gắng thế nào, ta vẫn không thể ngăn được sự lo âu trong lòng.
Câu nói “Đợi ta trở về” của Vệ Hoài Ngọc.
Cũng trở thành niềm hy vọng cuối cùng của ta.
……..
Chưa bao giờ ta mong chàng đột nhiên xuất hiện trước mặt mình đến thế.
Ngay cả Lý Xuân cũng nhận ra sự bất an của ta.
“Tình cô nương, hay là...Người chờ thêm chút nữa đi?”
“Ta có thể chờ. Nhưng người dân làng Du Tiên thì không thể.”
Ta hạ quyết tâm.
Nếu đường bị chặn.
Vậy thì đào thông nó.
Ta lập tức đề nghị với trưởng làng tách ra một nhóm người chuyên khai thông đường vào làng.
Ban ngày.
Ta cùng sư phụ cứu người chữa bệnh.
Ban đêm.
Chợp mắt được một lát liền gia nhập đội đào đường.
Gần như thức trắng hết đêm này sang đêm khác.
Vì thế.
Khi Vệ Hoài Ngọc cưỡi ngựa dẫn theo đại quân cùng lương thực và d.ư.ợ.c liệu xuất hiện trước mắt.
Ta còn tưởng mình vì quá lâu không nghỉ ngơi mà sinh ra ảo giác.
“Là Hoàng thượng.”
“Thật sự là Hoàng thượng.”
“Chúng ta được cứu rồi. Người từ kinh thành tới cứu chúng ta rồi.”
...
Trong nháy mắt.
Tiếng khóc òa lên khắp nơi.
Mọi người đều hô vang:
“Hoàng ân hạo đãng.”
Chỉ có Vệ Hoài Ngọc trong long bào màu vàng sáng.
Giữa biển người đông đúc.
Vừa liếc mắt đã nhận ra ta.
Chàng lập tức tung mình xuống ngựa.
Ngược chiều ánh sáng.
Sải bước chạy thẳng về phía ta.
Trước mắt ta dường như hơi nhòe đi.
Không biết là mồ hôi chảy vào mắt.
Hay là nước mắt.
Ta chỉ biết.
Trái tim luôn treo lơ lửng bấy lâu nay cuối cùng cũng được đặt xuống.
Ngay cả cơn đau nơi đôi tay vì đào đá liên tục.
Dường như cũng không còn nhức buốt đến vậy nữa.
“Vệ Hoài Ngọc...Nếu chàng đến chậm thêm một chút nữa….Ta sẽ không đợi chàng đâu.”
Giọng ta hơi run.
Cố gắng kìm nén nước mắt đang dâng lên.
May mà...
Cuối cùng chàng vẫn tới.
32
Sau khi sắp xếp ổn thỏa cho các nạn dân ở làng Du Tiên, tình hình cuối cùng cũng dần ổn định.
Mãi đến ngày hôm sau, Vệ Hoài Ngọc thức trắng cả đêm mới có thời gian tới tìm ta.
Vừa bước vào phòng, chàng đã đi thẳng tới bên giường, đau lòng nhìn đôi tay được băng kín của ta, trông chẳng khác nào hai củ cải trắng.
“Còn đau lắm không?”
Ta cúi đầu.
Nghe thấy giọng nói đã lâu không gặp, sống mũi lại cay cay.
Mấy ngày nay gắng gượng đến giờ, ta thật sự đã kiệt sức rồi.
Nếu Vệ Hoài Ngọc còn không tới...
Ta cũng không biết mình còn có thể chống đỡ được bao lâu nữa.
Lại càng không dám nghĩ làng Du Tiên sẽ biến thành thế nào.
“Ngày kia hoặc chậm nhất là ngày kế tiếp, con đường dẫn vào làng Du Tiên sẽ được dọn sạch hoàn toàn. Ta đã sai người điều động các đại phu và lang trung từ những thị trấn xung quanh tới hỗ trợ trước.”
“Nàng cố chịu thêm một chút.”
Ta vẫn không nói gì.
Chỉ cúi đầu để mặc nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống tấm chăn gấm.
Vệ Hoài Ngọc càng thêm hoảng hốt.
Chàng nhíu mày, trông chẳng khác nào một ông lão nhỏ tuổi đang cuống cuồng:
“Có phải còn chỗ nào khác không khỏe không?”
“Thập Nhất, đừng dọa ta.”
“Hay là nàng trách ta đến muộn?”
“Sau khi xử lý xong chuyện ở kinh thành, trên đường quay lại ta phát hiện đường vào bị chặn.”
“Ta đoán nơi này xảy ra địa chấn nên lại quay về điều động nhân lực. Bởi vậy mới chậm trễ đôi chút.”
“Xin lỗi.”
“Ta đã nói sẽ sớm trở về, vậy mà lại để nàng một mình gắng gượng lâu như thế.”
Vệ Hoài Ngọc khẽ thở dài.
Chàng kéo ta vào lòng, cẩn thận lau đi từng giọt nước mắt.
“Đừng khóc nữa.”
“Bị thương thế này mà còn khóc, ta đau lòng lắm.”
“Ngàn sai vạn sai đều là lỗi của ta.”
“Hay là nàng giống như trước đây, mắng ta, đ.á.n.h ta vài cái cũng được.”
“Chỉ cần nàng nguôi giận, thế nào cũng được.”
Nghe chàng nói vậy.
Ta lại càng khóc dữ hơn.
Ta vùi mặt vào vạt áo trước n.g.ự.c chàng.
Mở miệng lại nghẹn ngào không thành tiếng.
“Ta mắng chàng làm gì chứ…?”
“Chàng đã làm rất tốt rồi. Ta còn chưa kịp thay người dân làng Du Tiên cảm tạ chàng nữa.”
Cảm nhận được sự đáp lại của ta.
Cơ thể Vệ Hoài Ngọc chợt cứng đờ.
Một lúc sau mới dè dặt đưa tay vuốt nhẹ mái tóc ta.
“Ta cứ nghĩ...Mọi người sẽ c.h.ế.t hết ở nơi này.”
“Vệ Hoài Ngọc...Ta thật sự rất sợ.”
Giọng chàng dịu xuống:
“Sẽ không đâu.”
“Cho dù ta tới muộn một chút. Nhưng làng Du Tiên có Hồi Xuân Đường, có những y sư mang tấm lòng nhân nghĩa như các nàng. Tuyệt đối sẽ không rơi vào kết cục ấy.”
