Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - Thương Liệt Duệ + Ôn Nhiễm + Phó Cảnh Thành - Chương 101: Anh Muốn Cô Giúp Anh Cởi Quần
Cập nhật lúc: 13/04/2026 15:46
Cánh tay rắn rỏi của Thương Liệt Duệ choàng qua vai Ôn Nhiễm.
Cô đưa mắt nhìn quanh.
May mà ban nãy Giang Hạo đã nhanh ch.óng giải tán đám đông.
Nhân lúc không có ai chú ý, cô vội vàng dìu Thương Liệt Duệ vào phòng làm việc của anh.
"Phòng ngài có hộp cứu thương không?"
Đỡ anh ngồi xuống ghế sofa xong, Ôn Nhiễm cuống quýt đảo mắt tìm kiếm khắp phòng.
"Ở trong ngăn kéo dưới cái tủ kia kìa!" Thương Liệt Duệ đưa tay chỉ.
Ôn Nhiễm vội chạy lại lấy hộp cứu thương ra, bắt đầu sát trùng và bôi t.h.u.ố.c cho anh.
Thương Liệt Duệ ngồi yên như tượng tạc.
Đôi mắt sâu thẳm không rời khỏi cô nửa bước.
Ôn Nhiễm dùng tăm bông thấm cồn đỏ, nhẹ nhàng chấm lên những vết xước trên gò má và vành tai anh.
Vẻ mặt cô vô cùng chăm chú, nghiêm túc.
Động tác cẩn thận, nhẹ nhàng hết mức có thể. "Xong rồi ạ!"
Ôn Nhiễm ném chiếc tăm bông vừa dùng vào thùng rác.
Đứng dậy chuẩn bị rời đi.
Cô vẫn đang vội đến chỗ hẹn. Không thể chần chừ thêm được nữa.
"Vết thương ở chân, cô không định xử lý luôn cho tôi sao?" Thương Liệt Duệ đột nhiên ngẩng đầu lên hỏi.
Ôn Nhiễm sững người: "Chân ngài cũng bị thương sao?"
Lúc nãy bị bình hoa đập trúng, rõ ràng anh đang mặc quần âu cơ mà, làm sao mảnh vỡ có thể cứa qua lớp vải dày dặn đó để làm rách da được?
Thương Liệt Duệ lại nhướng mày trêu chọc: "Cô cởi quần tôi ra kiểm tra thử chẳng phải sẽ biết ngay sao?"
Ôn Nhiễm trừng lớn hai mắt.
Không dám tin vào những gì mình vừa nghe thấy. Anh... vậy mà lại bảo cô giúp anh cởi quần?
Cô bực bội đáp trả: "Ngài không tự cởi được sao?" Tay anh có bị thương đâu chứ.
Mắc mớ gì phải sai cô cởi hộ.
Thương Liệt Duệ nhìn cô bằng ánh mắt đầy ẩn ý: "Cô giúp tôi cởi, và tôi tự cởi, cảm giác mang lại có thể giống nhau sao?"
Ôn Nhiễm chớp mắt khó hiểu: "Khác nhau chỗ nào cơ?"
Vừa dứt lời, cô mới bàng hoàng nhận ra mình vừa sập bẫy của anh.
Người đàn ông này rõ ràng là đang trêu ghẹo cô!
Khuôn mặt xinh đẹp của Ôn Nhiễm phút chốc đỏ bừng như gấc chín.
Đồ lưu manh!
Cô quay ngoắt người định bỏ đi, nhưng lại bị Thương Liệt Duệ nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay, kéo tuột vào lòng, ép cô ngồi gọn trên đùi anh.
"Ngài làm cái gì vậy? Buông tôi ra!" Ôn Nhiễm vùng vẫy phản kháng.
Khuôn mặt điển trai của Thương Liệt Duệ kề sát lại, tựa trán vào trán cô, phả từng luồng hơi thở nóng ấm, mờ ám lên mặt cô.
"Tại sao lại bôi t.h.u.ố.c cho tôi?"
Thấy cô đích thân bôi t.h.u.ố.c cho mình, anh thực sự rất vui.
Điều này có chứng minh được rằng, trong lòng cô cũng có một vị trí dành cho anh không?
Chỉ là tại sao sắc mặt cô lại lạnh nhạt đến vậy.
Từ đầu đến cuối, ánh mắt cô chưa một lần dừng lại trên khuôn mặt anh.
Trong lòng Thương Liệt Duệ lại dâng lên một tia bất an.
Cảm giác thấp thỏm, lo âu không thôi.
Anh nhận ra rằng, tâm trạng của mình ngày càng bị Ôn Nhiễm chi phối mạnh mẽ.
"Chẳng phải ban nãy ngài vừa cứu tôi sao?" Ôn Nhiễm đáp không chút do dự.
Anh có ơn cứu mạng cô trước, cô giúp anh bôi t.h.u.ố.c cũng là chuyện đương nhiên.
Giọng Thương Liệt Duệ trở nên dịu dàng, anh hứa hẹn: "Từ nay về sau, tôi sẽ không để bất kỳ người nào của nhà họ Lương bước chân vào công ty nửa bước."
Anh cũng không ngờ mẹ của Lương Thiên Long lại dám mò đến tận công ty để gây sự với cô.
"Có phải Lương Thiên Long đã tỉnh rồi không?" Như sực nhớ ra điều gì, Ôn Nhiễm quay sang hỏi.
Thương Liệt Duệ khẽ "ừ" một tiếng.
"Luật sư Hoàng vừa báo cáo với tôi, phía cảnh sát đã kết luận hành vi của em là phòng vệ chính đáng, hắn ta có tỉnh lại cũng chẳng thay đổi được cục diện đâu." Anh lên tiếng trấn an cô.
Ôn Nhiễm gật đầu, nhưng trong lòng vẫn không khỏi bồn chồn: "Vậy tại sao những tin tức tiêu cực về Lương Thiên Long lại bất ngờ bùng nổ trên mạng như vậy?"
Thương Liệt Duệ không có ý định giấu giếm cô: "Đúng là do tôi sai người làm đấy! Tôi muốn cảnh
cáo nhà họ Lương, dập tắt mọi ý định lật lại bản án cho Lương Thiên Long của bọn họ."
Anh hiểu rõ với thế lực của nhà họ Lương, việc vớt Lương Thiên Long ra khỏi đồn cảnh sát, rồi dùng tiền bạc, quyền lực để đổi trắng thay đen, gán tội cho Ôn Nhiễm là chuyện dễ như trở bàn tay.
Nhưng anh tuyệt đối sẽ không để chuyện đó xảy ra.
Có anh ở đây chống lưng, Lương Thiên Long nhất định phải trả giá đắt cho những gì hắn đã gây ra.
Nhà họ Lương có ba đầu sáu tay cũng đừng hòng bảo vệ được hắn.
Nghe anh nói vậy, Ôn Nhiễm mới thực sự thở phào nhẹ nhõm.
Cô biết Lương Thiên Long không phải dạng vừa.
Thế lực của nhà họ Lương lại càng không thể coi thường.
Nếu không có sự can thiệp, bảo vệ của Thương Liệt Duệ.
Thì dù Lương Thiên Long có thực sự định cưỡng bức cô đi chăng nữa, việc truy cứu trách nhiệm của hắn cũng khó hơn lên trời.
Cùng lắm cảnh sát cũng chỉ gọi hắn lên phường uống tách trà, rồi lại thả ra.
Chuyện này mười phần thì tám chín phần sẽ chìm xuồng.
Đến lúc đó, Lương Thiên Long rất có thể sẽ càng thêm cay cú, tìm mọi cách để quấy rối và trả thù cô.
"Cảm ơn ngài!"
Ôn Nhiễm nhìn anh, nói lời cảm ơn từ tận đáy lòng.
"Cởi quần ra đi!" Thương Liệt Duệ nhìn cô, khóe môi nhếch lên một nụ cười mờ ám.
"Dạ?" Ôn Nhiễm sững người, hai má lại ửng hồng.
Chẳng lẽ cách báo đáp anh là phải giúp anh cởi quần sao?
Thương Liệt Duệ nhướng mày: "Không cởi quần, thì em bôi t.h.u.ố.c cho tôi kiểu gì?"
Ôn Nhiễm nhắm c.h.ặ.t mắt lại: "Thôi... được rồi..."
Cứ coi như đây là sự báo đáp cho việc anh đã giúp cô xử lý nhà họ Lương, đòi lại công bằng cho cô vậy.
Cô dò dẫm đưa tay về phía thắt lưng của anh.
Nhưng vì nhắm tịt mắt, nên mò mẫm mãi mà vẫn không tìm thấy khóa thắt lưng nằm ở đâu.
Thay vào đó, bàn tay cô lại vô tình chạm phải vùng cơ bụng săn chắc, nổi cộm múi của anh.
Cảm nhận được sự khác thường dưới đầu ngón tay.
Đầu óc Ôn Nhiễm "ong" lên một tiếng, cô vội vàng mở choàng mắt ra.
Khi nhìn thấy tay mình đang đặt chình ình trên cơ bụng của anh, mặt mũi cô lập tức đỏ lựng lên đến tận mang tai.
Cô hoảng hốt rụt tay lại theo phản xạ.
Nhưng Thương Liệt Duệ đã nhanh tay hơn, giữ c.h.ặ.t lấy tay cô, không cho cô trốn thoát.
"Cố tình đúng không?"
Anh ghé sát tai cô thì thầm, giọng nói khàn đặc, đầy mê hoặc.
Ôn Nhiễm vội vàng lắc đầu quầy quậy: "Tôi không có!"
Nếu không phải tại anh cứ nằng nặc đòi cô cởi quần cho, thì cô đâu có sờ nhầm chỗ như vậy chứ.
Thương Liệt Duệ: "Vậy thì tiếp tục đi!"
Trán Ôn Nhiễm xuất hiện mấy vạch hắc tuyến: "..." Tiếp tục cái gì cơ?
Tiếp tục sờ múi bụng của anh á?
Khi ánh mắt Ôn Nhiễm chạm phải đôi mắt đen sâu thẳm của Thương Liệt Duệ.
Cô mới chợt nhận ra mình đã suy nghĩ quá xa xôi rồi.
Anh chỉ bảo cô tiếp tục cởi quần bôi t.h.u.ố.c cho anh thôi mà.
Chứ không phải là bảo cô sờ bụng anh. Trời ạ!
Đầu óc cô đang chứa cái thứ suy nghĩ đen tối gì thế này?
Ôn Nhiễm thầm mắng bản thân ngốc nghếch. Sao cô lại có thể hiểu sai ý anh cơ chứ?
Lẽ nào trong thâm tâm cô cũng muốn sờ anh? Không không không.
Cô tuyệt đối không bao giờ có ý định đó. "Ngài buông tay tôi ra trước đã!"
Cô lí nhí lên tiếng.
Ánh mắt chột dạ, không dám nhìn thẳng vào Thương Liệt Duệ.
Thương Liệt Duệ cũng không cố chấp giữ tay cô nữa. Nhưng vẫn kiên nhẫn chờ cô cởi quần giúp mình.
Lần này Ôn Nhiễm không dám nhắm mắt nữa.
Nhắm mắt rất dễ sờ nhầm chỗ.
Lỡ mà sờ nhầm thêm lần nữa thì có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa không sạch.
Tốt nhất là nên đ.á.n.h nhanh thắng nhanh.
Phó Cảnh Thành vẫn đang đợi cô ở cục dân chính. Cô phải tranh thủ thời gian để đến đó.
Ôn Nhiễm c.ắ.n răng, dứt khoát đưa tay về phía thắt lưng của anh.
Chỉ nghe một tiếng "cạch" nhỏ vang lên. Khóa thắt lưng đã được mở ra.
Khuôn mặt Ôn Nhiễm lại một lần nữa đỏ bừng lên thấy rõ.
Cô ngượng ngùng cởi chiếc quần âu của anh ra.
Nhưng tìm kiếm cẩn thận một lúc lâu, cô vẫn không thấy bất kỳ vết xước nào trên chân anh.
Chưa kịp lên tiếng thắc mắc.
Ánh mắt cô vô tình lướt qua thân hình vạm vỡ của anh...
Tai cô bỗng nóng ran lên.
Khuôn mặt Ôn Nhiễm đỏ rực như quả cà chua chín: "Ngài!"
"Tôi làm sao?"
Yết hầu Thương Liệt Duệ chuyển động, vẻ mặt vô tội: "Tôi là một người đàn ông trưởng thành, em cứ nhìn chằm chằm vào chỗ đó của tôi, bảo tôi không có phản ứng gì thì hơi khó đấy?"
"Tôi nhìn chằm chằm vào chỗ đó của ngài bao giờ?" Ôn Nhiễm ấm ức phản bác.
Cảm thấy mình bị oan uổng vô cùng!
Thương Liệt Duệ lên tiếng nhắc nhở: "Ban nãy em đâu chỉ nhìn một lần, rõ ràng là em đã nhìn chằm chằm rất nhiều lần!"
Ôn Nhiễm: "..."
Cô đang định mở miệng giải thích, rằng cô chỉ đang cố tìm xem vết thương của anh ở đâu để bôi t.h.u.ố.c thôi.
Chứ tuyệt đối không có ý định nhìn lén thân thể anh.
Nhưng đúng lúc đó, điện thoại của cô đột nhiên đổ chuông.
Là cuộc gọi từ Phó Cảnh Thành.
