Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - Thương Liệt Duệ + Ôn Nhiễm + Phó Cảnh Thành - Chương 109: Bọn Họ Thế Này Có Được Tính Là Vụng Trộm Không?
Cập nhật lúc: 13/04/2026 15:52
"Xoẹt..."
Chiếc váy trên người cô đã bị anh x.é to.ạc một đường. Ôn Nhiễm cũng vì thế mà giật mình bừng tỉnh. "Không..."
Cô đột nhiên bắt đầu vặn vẹo vùng vẫy. Bọn họ không thể như thế này được.
Nhưng bây giờ cô đâu còn t.h.u.ố.c để kiềm chế căn bệnh của mình nữa chứ.
Nụ hôn của Thương Liệt Duệ lại một lần nữa phủ xuống.
Cảm nhận được sự ngầm đồng ý và phối hợp của cô. Trong lòng Thương Liệt Duệ hưng phấn tột độ.
Máu huyết toàn thân gần như sôi sục cả lên.
...
Khi Ôn Nhiễm tỉnh lại, đập vào mắt cô là khuôn mặt quá đỗi tuấn tú của một người đàn ông.
Thương Liệt Duệ?
Sao anh lại ở trên giường cô?
Nhất là anh lại đang trần như nhộng. Mà cô cũng chẳng mảnh vải che thân.
Trái tim bé nhỏ của Ôn Nhiễm suýt thì nhảy vọt ra khỏi cổ họng.
Sau phút khiếp sợ, cô cố gắng nhớ lại những chuyện đã xảy ra đêm qua.
Cô và Thương Liệt Duệ hình như đã làm chuyện đó rồi!
Hơn nữa còn không chỉ một lần!
Tối qua cô đi tiếp khách cùng anh xong, bị anh đưa thẳng về nhà, rồi vừa hôn vừa sờ soạng.
Trêu ghẹo đến mức chứng cuồng loạn của cô phát tác.
Cô chỉ hơi mất kiên định một chút, thế là bị anh đắc thủ.
Trời ơi!
Nhưng mà tối qua cô quả thực đã được thỏa mãn no nê.
Sếp lớn Thương Liệt Duệ không những có khuôn mặt điển trai, dáng người cực chuẩn, mà thể lực cũng vô
cùng sung mãn.
Làm với anh một lần, cô không thiệt! Chỉ là hậu quả về sau hơi phiền phức.
Sau này cô và Thương Liệt Duệ không còn là quan hệ
cấp trên cấp dưới đơn thuần nữa rồi.
Cô thế này là thực sự bị anh "quy tắc ngầm" rồi sao? Ôn Nhiễm lại phiền não vò rối mái tóc.
Cô vẫn chưa nghĩ thông suốt, rốt cuộc sau này quan hệ giữa cô và Thương Liệt Duệ sẽ phát triển thế nào đây.
Tốt nhất là cứ chuồn trước cho an toàn.
Lúc này Thương Liệt Duệ vẫn đang nhắm nghiền hai mắt, ngủ rất say.
Nhân lúc anh chưa tỉnh, Ôn Nhiễm cẩn thận vén chăn, chuẩn bị bước xuống giường.
Ai ngờ chân vừa chạm đất, cả người cô đã trượt oạch xuống sàn.
May mà trên sàn có trải t.h.ả.m, cô mới không bị ngã quá đau.
Tiêu rồi!
Trông cô bây giờ hoàn toàn là bộ dạng của một kẻ phóng túng quá độ.
Cắn răng một cái, Ôn Nhiễm cố nhịn cơn đau nhức ê ẩm khắp toàn thân, bò từ dưới đất lên.
Đôi tay run rẩy mặc quần áo vào.
Nhưng váy áo của cô đã bị Thương Liệt Duệ xé rách bươm từ đêm qua, căn bản không thể mặc được nữa.
Ôn Nhiễm đành phải đi vào phòng thay đồ, tìm tạm một bộ đồ nữ khác thay vào.
May mà ở đây vẫn còn giữ lại mấy bộ đồ nữ Thương Liệt Duệ sai người mua cho cô dạo cô ở nhờ.
Ôn Nhiễm mặc thần tốc xong xuôi, quay người lao nhanh ra cửa.
Vốn định lặng lẽ chuồn êm, ai ngờ vừa xuống lầu đã đụng ngay Dì Dung.
"Cô Ôn?"
Dì Dung kinh ngạc nhìn cô. Nhưng giây tiếp theo dì liền vỡ lẽ.
Dì còn đang thắc mắc sao ngoài huyền quan lại có mấy món đồ của phụ nữ.
Cậu chủ xưa nay luôn cấm d.ụ.c, gần như chưa bao giờ dẫn phụ nữ về nhà.
Khi nhìn thấy người đó là Ôn Nhiễm, dì không còn thấy kỳ lạ chút nào nữa.
Dì đã sớm nhìn ra cậu chủ đối xử với cô ấy rất đặc biệt.
"Dì Dung... cháu chào dì..." Ôn Nhiễm ngượng ngùng lên tiếng chào hỏi.
"Cô Ôn, cô vẫn chưa ăn sáng phải không?" Dì Dung lập tức ân cần hỏi han: "Có muốn..."
Ôn Nhiễm vội vàng ngắt lời: "Dạ thôi ạ, cháu có việc bận, cháu đi trước đây..."
Cô nói liến thoắng rồi vội vã đi thẳng ra cổng biệt thự.
Dì Dung nhìn theo bóng lưng rời đi của cô, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười.
Cậu chủ nhà bọn họ, cuối cùng cũng giống một người đàn ông bình thường rồi.
...
Ôn Nhiễm vội vã chạy về ngôi nhà mới ở "Hải Nhuận Quốc Tế".
Việc đầu tiên cô làm là lao vào phòng tắm tắm gội sạch sẽ.
Tắm rửa xong xuôi bước ra, cô thay một bộ váy công sở.
Vừa định ra khỏi cửa thì điện thoại đột nhiên đổ chuông.
Ôn Nhiễm liếc nhìn màn hình, không khỏi có chút kỳ lạ.
Lại là cuộc gọi từ Mạc Thần - trợ lý của bố cô, ông Ôn Quý Lễ.
"Alo, chú Mạc ạ?"
"Nhị tiểu thư, Chủ tịch Ôn muốn gặp cô, phiền cô đến tập đoàn Ôn thị một chuyến."
Trong lòng Ôn Nhiễm khẽ giật mình. Ôn Quý Lễ vậy mà lại muốn gặp cô?
Chuyện này đúng là mặt trời mọc đằng Tây rồi!
Từ bé đến lớn, ông ta đối với đứa con gái út là cô luôn bỏ mặc, không thèm ngó ngàng tới.
Giống như thể trên đời này chưa từng tồn tại một người như cô vậy.
Tự dưng không có lý do gì lại muốn gặp cô? Mà lại còn gặp ở tập đoàn Ôn thị?
Quả thực rất đáng ngờ.
Trước đây Ôn Quý Lễ ngay cả ở nhà họ Ôn cũng rất hiếm khi gặp cô, huống hồ là ở Ôn thị.
Ông ta luôn kiêng kị việc cô dính líu đến Ôn thị.
Cơ ngơi Ôn thị là để dành cho Ôn Triệu Lương và Ôn Kỳ.
Một đứa con gái do vợ lẽ sinh ra như cô, đến tư cách đụng vào cũng không có.
Dù trong lòng Ôn Nhiễm mang đầy những nghi hoặc, nhưng sau khi ăn sáng xong, cô vẫn đến tập đoàn Ôn thị.
Mạc Thần đã sớm sắp xếp người đứng đợi cô ở sảnh tầng trệt.
"Nhị tiểu thư, mời đi theo tôi!"
Ôn Nhiễm đi thang máy lên tầng có phòng làm việc của Chủ tịch.
Có người mở cửa phòng làm việc giúp cô. Ôn Nhiễm bước vào.
Bố cô - Ôn Quý Lễ đang chơi đ.á.n.h golf mini. "Đến rồi à?"
Ôn Quý Lễ quay lưng lại phía cô, chẳng có biểu cảm
gì đặc biệt trước sự xuất hiện của cô. "Bố, bố tìm con ạ?"
Ôn Nhiễm bước tới sau lưng ông ta, lên tiếng hỏi.
Ôn Quý Lễ vung gậy đ.á.n.h quả bóng lọt lỗ, nhưng vẫn không hề quay đầu lại nhìn cô.
Chỉ lạnh nhạt căn dặn: "Ừ, tự xuống phòng nhân sự báo danh đi."
Trong lòng Ôn Nhiễm chấn động. "Bố, bố nói gì cơ?"
Ôn Quý Lễ lau cây gậy golf, cuối cùng cũng quay
đầu lại.
"Không nghe rõ tao nói gì à? Từ hôm nay trở đi, mày đến Ôn thị làm việc! Tao đã sắp xếp cho mày một vị trí rồi."
Cuối cùng Ôn Nhiễm cũng hiểu ý của bố mình. Ông ta muốn cô vào làm ở Ôn thị.
"Nhưng con đã có công việc rồi." "Nghỉ đi!"
Ôn Quý Lễ ra lệnh không chút do dự: "Từ nay về sau mày sẽ làm việc tại Ôn thị!"
