Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - Thương Liệt Duệ + Ôn Nhiễm + Phó Cảnh Thành - Chương 334: Xin Lỗi, Là Anh Không Bảo Vệ Tốt Cho Cô
Cập nhật lúc: 24/04/2026 16:02
"Không!"
"Không!"
Ôn Nhiễm không ngừng lắc đầu. Khóc lóc. Nước mắt tuôn rơi trong sự bất lực.
Trong màn đêm đen kịt, cô dường như nhìn thấy một tia sáng.
Và từ trong tia sáng đó, một người bước ra.
Là Thương Liệt Duệ. Đúng vậy. Chính là Thương Liệt Duệ.
"Cứu em!" "Thương Liệt Duệ!"
Ôn Nhiễm thốt lên thành tiếng những lời cuối cùng. Nhưng Thương Liệt Duệ lại ngày càng xa cách cô.
Cho đến khi tia sáng đó cũng biến mất.
Thế giới của cô một lần nữa chìm vào bóng tối. Ôn Nhiễm lòng như tro nguội.
Nhận ra ban nãy chỉ là ảo giác của bản thân.
Thương Liệt Duệ không thể nào xuất hiện được.
Khóe miệng cô nhếch lên một nụ cười giễu cợt. Dần dần nhắm hai mắt lại.
Hơi thở cũng theo đó mà ngưng trệ. Chờ đợi cái c.h.ế.t buông xuống...
...
"Ôn Nhiễm!"
Thương Liệt Duệ phá cửa xông vào. Vội vã gọi tên Ôn Nhiễm.
Anh bật đèn pin điện thoại lên. Tìm kiếm khắp nơi.
"Ôn Nhiễm!" "Em ở đâu?"
Trái tim Thương Liệt Duệ thắt lại.
Chỉ sợ anh đến trễ một giây thì Ôn Nhiễm sẽ xảy ra chuyện.
Nhưng không có ai đáp lại.
Anh gọi lớn như vậy, mà Ôn Nhiễm lại chẳng đáp lại lấy một tiếng.
Đa phần là đã xảy ra chuyện rồi.
Cuối cùng Thương Liệt Duệ cũng phát hiện ra một bóng người đang cuộn tròn trong góc.
Là Ôn Nhiễm.
Anh lập tức hoảng hốt lao tới.
Liền thấy Ôn Nhiễm nhắm nghiền hai mắt, cả người rụt lại trong góc.
Dường như đã ngất lịm đi rồi. "Ôn Nhiễm!"
Thương Liệt Duệ lo lắng gọi tên cô. Dùng sức ôm c.h.ặ.t cô vào lòng.
"Anh đến rồi, đừng sợ, có anh ở đây... Nhiễm Nhiễm..."
Thương Liệt Duệ liên tục gọi cô. Trong lòng lo lắng khôn nguôi.
Ôn Nhiễm vẫn không nhúc nhích, chẳng có phản ứng gì.
Thương Liệt Duệ bế bổng cô lên, sải bước chạy vọt ra khỏi nhà kho dưới hầm tối tăm.
Ra khỏi không gian kín mít. Ánh sáng bên ngoài chiếu rọi xuống.
Mí mắt Ôn Nhiễm khẽ động đậy. Dần dần mở mắt ra.
Nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của Thương Liệt Duệ ở ngay gần trong gang tấc.
Cô sửng sốt một giây. Còn tưởng mình đang nằm mơ.
Nhưng bên tai vẫn luôn văng vẳng tiếng gọi của Thương Liệt Duệ:
"Ôn Nhiễm? Nhiễm Nhiễm?"
Quen thuộc đến vậy. Rõ ràng đến vậy. Giống như là sự thật vậy.
Ôn Nhiễm lại nhìn chằm chằm Thương Liệt Duệ đ.á.n.h giá một lát.
Nhận ra anh không hề biến mất. Lẽ nào anh thực sự đang ở đây?
Thương Liệt Duệ thấy đôi mắt cô cứ mơ màng nhìn mình chằm chằm.
Bàn tay ấm áp vuốt ve gò má cô. Cảm xúc chân thực chạm vào, khiến Ôn Nhiễm lập tức phản ứng lại.
Anh thật sự là Thương Liệt Duệ. Lần này không phải là ảo giác của cô.
Thương Liệt Duệ đang thực sự xuất hiện trước mặt cô.
Cô hít sâu một hơi không khí. Rồi "oà" lên khóc nức nở.
"Thương Liệt Duệ!"
Ôn Nhiễm lao nhào vào lòng anh. Nước mắt tuôn rơi như mưa.
Cảm xúc sụp đổ không thể kìm nén được nữa. "Em cứ tưởng mình sắp c.h.ế.t rồi!"
Thương Liệt Duệ ôm lấy cô. Vươn tay vỗ nhẹ vào lưng cô.
"Đừng sợ, có anh đây!"
Ôn Nhiễm không ngừng rơi nước mắt.
Bàn tay gầy guộc nắm c.h.ặ.t lấy vạt áo Thương Liệt Duệ.
Cô thật sự bị dọa sợ c.h.ế.t khiếp, cơ thể vẫn luôn run rẩy. Cô mắc chứng sợ không gian hẹp.
Hoàn cảnh vừa nãy đã đ.á.n.h thức hoàn toàn nỗi sợ hãi tiềm ẩn tận đáy lòng cô.
Cô bất lực gào thét, kêu cứu. Lại chẳng có ai ngó ngàng.
Trái lại càng thêm khó thở. Sắp không thở nổi nữa. "Nhiễm Nhiễm! Không sao rồi! Đã không sao rồi!" Thương Liệt Duệ hết lần này tới lần khác an ủi cô.
Giọng nói trầm khàn, vững vàng đầy sức mạnh.
Ôn Nhiễm nghe giọng nói của anh, ngửi thấy mùi hương quen thuộc trên người anh, cuối cùng cũng tìm lại được một tia cảm giác an toàn.
Dường như biết mình đã an toàn rồi. Ôn Nhiễm rốt cuộc cũng yên tâm.
Khi Thương Liệt Duệ bế cô ra khỏi nhà kho, cô đã nhắm mắt ngủ thiếp đi.
Thương Liệt Duệ nhìn khuôn mặt xinh xắn nhợt nhạt của cô, giọt nước mắt còn vương trên khóe mi.
Khoảnh khắc đó trong lòng anh cực kỳ đau xót. Nhưng nhiều hơn cả là tự trách.
Là anh đến muộn. Hại cô một mình bị nhốt trong nhà kho tối tăm lâu như vậy.
Chỉ là người bình thường cho dù bị nhốt trong kho, cũng không thể có phản ứng lớn đến thế.
Trừ phi cô có vết thương tâm lý nào đó? Nhưng bây giờ không phải lúc để điều tra rõ chuyện này.
Thương Liệt Duệ dùng sức ôm c.h.ặ.t lấy cô, sải bước rời đi. Dường như sợ sẽ đ.á.n.h mất cô.
...
"Đến bệnh viện!"
Thương Liệt Duệ bế Ôn Nhiễm trong lòng ngồi lên chiếc xe sang của anh, ra lệnh cho tài xế phía trước.
"Vâng!" Tài xế lập tức gật đầu, khởi động xe. Trên đường đi, anh lại lấy điện thoại ra phân phó.
"Điều tra xem, chuyện Ôn Nhiễm gặp t.a.i n.ạ.n hôm nay, rốt cuộc là ai giật dây đằng sau?"
"Vâng, Boss!"
Thương Liệt Duệ cúi đầu, nhìn người phụ nữ trong lòng, tâm trạng vô cùng phức tạp.
Cô xảy ra chuyện ở Ôn thị, thực ra do ai sai khiến cũng không khó đoán.
Chẳng qua là những người nhà họ Ôn đó. Chỉ là anh muốn biết, rốt cuộc cụ thể là ai. Là bà cả, ba cô, hay là... Ôn Kỳ?
Áp suất quanh người Thương Liệt Duệ quá đỗi lạnh lẽo.
Lúc này toàn thân tỏa ra một luồng lệ khí không thể tả bằng lời. Khiến người ta không rét mà run.
Cũng chính lúc này, Ôn Nhiễm trong lòng anh từ từ tỉnh lại.
"Thương Liệt Duệ..."
Cô mở mắt ra liền nhìn thấy Thương Liệt Duệ, trong lòng rất yên tâm. Thương Liệt Duệ ôm c.h.ặ.t lấy cô vào lòng.
"Anh đây!"
Ôn Nhiễm tìm một tư thế thoải mái trong lòng anh, tiếp tục thiếp đi.
"Hôm nay xảy ra chuyện gì vậy?"
Thương Liệt Duệ trầm giọng hỏi cô. Cơ thể Ôn Nhiễm run rẩy một cái.
Dường như nghĩ đến một ký ức rất không tốt đẹp nào đó. Cô sợ hãi theo bản năng.
Nhưng Thương Liệt Duệ đã hỏi, cô không thể không nói. Cô nhớ lại:
"Em bị người ta gọi xuống nhà kho dưới hầm lấy đồ, kết quả lúc em đến đó nhà kho đột nhiên tối om, cửa cũng bị đóng lại..."
Cô càng nói càng sợ hãi. Răng run lên lập cập. Thương Liệt Duệ nhạy bén nhận ra điểm bất thường. "Em rất sợ bóng tối sao?"
Nếu là sợ bóng tối bình thường, cũng không đến mức phản ứng lớn như vậy.
Anh nhớ lúc vừa rồi tìm thấy cô, cả người cô cuộn tròn trong kho, gần như đã ngất xỉu rồi.
"Sợ!"
Ôn Nhiễm không chút do dự gật đầu.
Trầm ngâm một lát, vẫn quyết định nói cho anh biết. "Em mắc chứng sợ không gian hẹp!"
Thương Liệt Duệ lập tức hiểu ra. Chứng sợ không gian hẹp!
Đó là một căn bệnh tâm lý do chấn thương. Ánh mắt Thương Liệt Duệ sầm lại.
Xem ra cô từng phải chịu tổn thương. Cô chắc chắn từng xảy ra chuyện tương tự.
Nghĩ đến đây, anh càng thấy đau lòng hơn.
Quá khứ cô rốt cuộc đã trải qua những chuyện gì? Mà bây giờ mới để lại bóng ma tâm lý lớn như vậy? Xem ra anh hiểu về cô vẫn còn quá ít.
"Xin lỗi, là anh không bảo vệ tốt cho em!" Thương Liệt Duệ vô cùng tự trách xin lỗi cô.
Trước kia cô xảy ra chuyện, anh không có mặt, là vì cuộc đời cô chưa có sự tham gia của anh.
Nhưng bây giờ anh đã là bạn trai của cô rồi. Anh có nghĩa vụ và trách nhiệm với cô.
Anh không nên vào lúc cô cần anh nhất lại không ở bên cạnh cô.
"Không liên quan đến anh, đáng ra em phải cảm ơn anh mới đúng!"
Ôn Nhiễm lắc đầu, cố gắng nặn ra một nụ cười với anh. Cô đáng lẽ phải cảm ơn anh. Lần này coi như anh đã cứu mạng cô.
Nếu không phải anh đến kịp, có thể cô đã vì chấn thương tâm lý, thiếu oxy dẫn đến nghẹt thở mà c.h.ế.t rồi.
"Giữa anh và em, không cần nói lời cảm ơn!" Thương Liệt Duệ ôm c.h.ặ.t lấy cô, khẽ nói bên tai cô.
Ôn Nhiễm nghe anh nói câu này, trong lòng thấy thật ấm áp.
Chuyện đáng sợ vừa trải qua ban nãy đã vắt kiệt quá nhiều sức lực của cô. Cô dần dần nhắm hai mắt lại, một lần nữa ngủ thiếp đi...
