Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - Thương Liệt Duệ + Ôn Nhiễm + Phó Cảnh Thành - Chương 338: Anh Làm Tiểu Tam Thượng Vị Thành Công Rồi Sao?
Cập nhật lúc: 24/04/2026 16:03
Nụ hôn kết thúc.
Cả hai đều thở hổn hển.
Thương Liệt Duệ thật sự rất thích hôn cô.
Hận không thể cứ hôn tiếp như thế mãi. Hôn đến khi thiên hoang địa lão.
Nhưng khi anh định hôn tiếp thì Ôn Nhiễm lại nghiêng đầu né tránh.
"Em đói rồi!" Cô lấy cớ nói.
Từ chối tiếp tục thân mật với anh.
Cô có một linh cảm, nếu cứ tiếp tục hôn Thương Liệt Duệ, nhất định sẽ s.ú.n.g cướp cò mất.
Dù sao trước đây bọn họ cũng là bạn giường, đã từng ân ái với nhau biết bao nhiêu lần, đối với cơ thể của nhau đã vô cùng quen thuộc.
Cô sợ mình sẽ không thể cự tuyệt được anh, nên dứt khoát không tiếp tục nữa.
"Anh gọi người mang bữa trưa đến."
Thương Liệt Duệ buông cô ra, đi gọi điện thoại.
Trong khoảng thời gian đó, ánh mắt anh vẫn luôn không rời khỏi cô.
Trong ánh mắt tràn ngập sự dịu dàng vô hạn. Ôn Nhiễm lại cảm thấy áp lực nặng nề.
Nếu Thương Liệt Duệ đối với cô chỉ là chơi đùa, trong lòng cô còn có thể dễ chịu hơn một chút.
Cùng lắm thì không cần hỏi kết quả, chỉ cần ở bên cạnh chơi cùng anh một thời gian là được.
Nhưng khổ nỗi anh đối với cô hình như là thật lòng.
Điều này khiến trong lòng Ôn Nhiễm vô cùng mâu thuẫn.
Cô không muốn phụ tấm chân tình của anh. Nhưng hoàn cảnh thực tế lại không cho phép.
Rốt cuộc cô phải làm sao đây?
...
Rất nhanh đã có người mang bữa trưa đến. Thương Liệt Duệ và Ôn Nhiễm cùng nhau dùng bữa.
Anh thỉnh thoảng lại gắp thức ăn cho Ôn Nhiễm. Động tác ân cần tỉ mỉ.
Trong lòng ngập tràn cảm giác thỏa mãn chưa từng có.
Khoảnh khắc này anh đã đợi quá lâu quá lâu rồi.
Thật sự được ở bên cạnh cô với tư cách là bạn trai. Thương Liệt Duệ có cảm giác như một tiểu tam đã thượng vị thành công. Cảm giác hạnh phúc dâng trào.
Trước kia anh luôn cho rằng phụ nữ đều giống nhau. Anh lấy ai cũng vậy thôi.
Những anh em thân thiết xung quanh anh không ai là không than phiền phụ nữ phiền phức, đeo bám. Đến
nỗi anh chẳng còn chút khao khát hay mong mỏi nào đối với hôn nhân.
Cho đến khi anh gặp cô. Gần như làm thay đổi hoàn toàn những định kiến cố hữu của anh về phụ nữ.
Anh bắt đầu bị cô thu hút. Bắt đầu có hứng thú với cô.
Muốn được ở bên cạnh cô. Thậm chí không nhìn thấy cô sẽ nhung nhớ.
Đây đều là những điều trước nay chưa từng có. Có lẽ đây chính là cảm giác khi yêu.
Khóe miệng Thương Liệt Duệ bất giác nhếch lên.
Ôn Nhiễm vốn dĩ đang ăn rất ngon lành. Đột nhiên cảm nhận được một ánh mắt nóng rực khác thường từ bên cạnh đang dán c.h.ặ.t lên người mình.
Cô tò mò quay sang nhìn. Liền thấy Thương Liệt Duệ không những đang nhìn cô chằm chằm, đôi mắt còn sáng rực lên.
Hơn nữa còn đang cười ngốc nghếch. Ôn Nhiễm sững sờ.
Nhìn kỹ lại lần nữa, Thương Liệt Duệ thực sự đang cười một cách ngốc nghếch.
Trong lòng cô khẽ chấn động. Thật không ngờ trong đời này, lại còn có thể nhìn thấy dáng vẻ mê muội của Thương Liệt Duệ.
Cô cứ tưởng người đàn ông như anh, vĩnh viễn sẽ không bao giờ mê muội ai. Đặc biệt là trong chuyện tình cảm.
Cô luôn cảm thấy điều này thật khó tin. Giống như đang nằm mơ vậy.
Từ bao giờ mà mối quan hệ giữa cô và Thương Liệt Duệ lại xảy ra sự thay đổi về chất như vậy?
"Đang nghĩ gì vậy?" Thương Liệt Duệ thấy cô đột nhiên thẫn thờ, không ăn nữa, không khỏi tò mò hỏi.
"Nghĩ đến anh."
Ôn Nhiễm bất giác buột miệng thốt ra. Vừa dứt lời cô liền hối hận.
Khuôn mặt xinh xắn đỏ bừng lên. Rốt cuộc cô đang nói cái gì vậy chứ? Thế mà lại nghĩ gì nói nấy. Chẳng biết che đậy lấy một chút.
Khóe miệng Thương Liệt Duệ cong lên một đường cung. Đưa tay phủ lên mu bàn tay cô. "Anh rất thích
việc em nghĩ đến anh!" Ánh mắt anh nhìn cô càng trở nên dịu dàng hơn.
Mí mắt Ôn Nhiễm giật giật. Càng cảm thấy áp lực nặng nề hơn. Cô vốn dĩ chỉ là thuận miệng nói thôi. Đâu có ngờ anh lại xem là thật.
Khuôn mặt xinh xắn lập tức đỏ ửng. Ôn Nhiễm vội vàng rụt tay mình ra khỏi lòng bàn tay anh. "Em... chuyện là... em no rồi..." Cô lúng túng đến mức không biết phải làm sao. Cúi gầm mặt chạy đi.
Dù sao thì đây cũng là lần đầu tiên cô thực sự yêu đương đúng nghĩa. Mặc dù cô và Phó Cảnh Thành đã kết hôn, nhưng chưa từng yêu đương. Trước đó, Ôn Nhiễm càng chưa từng yêu đương với người đàn ông nào khác.
Cô một mạch chạy về phòng trên lầu. Ôn Nhiễm đóng cửa lại.
Dựa lưng vào cánh cửa. Trái tim đập thình thịch liên hồi.
Không hiểu sao, cô lại có cảm giác như mình đang đắm chìm trong tình yêu vậy.
Hai má cô đỏ bừng. Dùng sức vỗ vỗ vào mặt mình, ép bản thân phải bình tĩnh lại. Cô nhất định phải dùng lý trí để kìm nén tình cảm của bản thân.
Tuyệt đối không thể làm việc theo cảm tính.
Buông thả cho tình cảm của bản thân cứ thế phát triển.
...
Hôm sau. Ôn Nhiễm vừa đến Ôn thị làm việc, đã nhận được thông báo. Cô đã bị điều chuyển đến bộ phận dự án.
Ôn Nhiễm đã đoán được chuyện cô bị nhốt ở nhà kho dưới hầm lần trước, ba cô không thể không biết.
Nhưng cô không ngờ ba lại chọn cách điều chuyển vị trí công tác cho cô.
Cô còn tưởng ba lại giống như trước đây, mặc kệ Ôn Kỳ hãm hại cô thế nào, ông cũng sẽ nhắm mắt làm ngơ.
Tuy nhiên chuyện bất ngờ xảy ra ắt có nguyên do. Chắc hẳn là phía Thương Liệt Duệ đã tạo áp lực giúp cô lên ba. Ba mới phá lệ điều chỉnh vị trí công tác cho cô.
Ôn Nhiễm đến bộ phận dự án báo danh. Quản lý Trần của bộ phận dự án vừa nhìn thấy cô, đã đưa cho cô hợp đồng mà trước đó ba muốn cô thương lượng với Thương Liệt Duệ.
"Bản hợp đồng với Thương thị này giao cho cô! Chủ tịch Ôn trước đó đã dặn dò, ai lấy được hợp đồng hợp tác với Thương thị thì sẽ thăng chức cho người đó!
Tiểu Ôn cô cố gắng làm việc cho tốt nhé, tiền đồ rộng mở lắm đấy!"
Trong lòng Ôn Nhiễm cười khẩy. Thật là một câu "tiền đồ rộng mở". Cô thắc mắc tại sao ba lại đột nhiên phát lòng từ bi điều cô đến bộ phận dự án.
Hóa ra mục đích thực sự là ở đây. Từ đầu đến cuối ông ấy căn bản chưa từng từ bỏ ý định bắt cô đi tìm Thương Liệt Duệ để xin hợp tác.
Tuy nhiên trước mặt Quản lý Trần, Ôn Nhiễm không hề tỏ thái độ bực dọc. Ngược lại hai tay nhận lấy bản hợp đồng đó: "Tôi biết rồi, cảm ơn anh!"
"Tốt!" Quản lý Trần vô cùng hài lòng. Nhiệm vụ Chủ tịch Ôn giao phó cuối cùng cũng hoàn thành rồi.
Ôn Nhiễm lạnh nhạt quay người: "Quản lý Trần, nếu không còn chuyện gì khác, tôi đi làm việc trước đây." "Khoan đã!" Quản lý Trần lại gọi cô lại. Trong mắt Ôn Nhiễm xẹt qua một tia ngạc nhiên xen lẫn nghi ngờ: "Còn chuyện gì sao?"
Chưa đợi Quản lý Trần trả lời, bên tai đã vang lên một giọng nói quen thuộc. "Quản lý Trần, hợp đồng
hợp tác với Thương thị của ba tôi, đưa cho tôi một bản!" Là Ôn Kỳ.
Ôn Nhiễm quay đầu lại. Liền thấy Ôn Kỳ khoác trên người bộ đồ Chanel Haute Couture, mang giày cao gót đi về phía cô. Ôn Nhiễm nhìn thấy cô ta, theo bản năng nhíu mày. Vốn dĩ cô chưa đến mức phản cảm với Ôn Kỳ như vậy.
Nhưng từ khi biết chuyện mình bị nhốt ở nhà kho dưới hầm lần trước là do Ôn Kỳ sai khiến. Cô rất khó có thể hòa nhã được với Ôn Kỳ nữa. Người chị gái cùng cha khác mẹ với cô này. Lòng dạ độc ác đến mức muốn lấy mạng cô. Cô không báo cảnh sát bắt
cô ta, tiếp tục làm lớn chuyện này, đã là tận tình tận nghĩa lắm rồi. Không ngờ Ôn Kỳ còn dám xuất hiện trước mặt cô.
"Ây da, Nhiễm Nhiễm cô cũng ở đây sao." Ôn Kỳ như thể vừa mới phát hiện ra cô, nở nụ cười hả hê trên nỗi đau của người khác.
Ôn Nhiễm coi như không nhìn thấy cô ta, liếc mắt cũng lười liếc một cái, càng không buồn đáp lại nửa lời. Quản lý Trần vội vàng chạy đến trước mặt Ôn Kỳ, cung kính dâng bản hợp đồng đó lên. "Đại tiểu thư, đây là hợp đồng cô cần."
Ôn Kỳ nhận lấy bản hợp đồng, lướt nhìn qua một lượt. Sau đó đắc ý đi đến trước mặt Ôn Nhiễm. "Nhiễm Nhiễm, cô nói xem tôi và cô ai có thể giành ký hợp đồng với Thương thị trước đây?"
Không đợi Ôn Nhiễm trả lời, Ôn Kỳ lại nở nụ cười đầy ẩn ý.
"Chắc cô vẫn chưa biết đâu nhỉ? Thương Lập Nho đã bình phục, trở lại Thương thị ngồi ghế chủ tọa rồi, hiện tại ông ấy đã khôi phục lại vị trí Chủ tịch Thương thị..."
