Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - Thương Liệt Duệ + Ôn Nhiễm + Phó Cảnh Thành - Chương 351: Có Anh Làm Chỗ Dựa, Không Ai Dám Bắt Nạt Cô Nữa
Cập nhật lúc: 28/04/2026 17:14
Ôn Nhiễm đến Ôn thị.
Liền nghe nói Ôn Kỳ sắp bị phái đến chi nhánh ở nước ngoài làm việc.
Vì chuyện này, trên dưới Ôn thị bàn tán xôn xao.
Đều nói Chủ tịch Ôn lần này là cố ý đày ải con gái lớn.
Ôn Kỳ lần này ra nước ngoài, đồng nghĩa với việc bị đá khỏi trung tâm quyền lực của nhà họ Ôn.
Sau này muốn tranh giành quyền thừa kế Ôn thị nữa, gần như là chuyện không thể nào.
Bà cả của cô là Thẩm Ngạo Lan vừa nhận được tin tức, ngay trong ngày đã chạy đến Ôn thị.
Cãi vã một trận với ba cô trong văn phòng Chủ tịch.
"Ôn Quý Lễ, ông tốt nhất đừng quên, tôi cũng có cổ phần trong Ôn thị! Ông lại dám đối xử với đứa con gái ruột duy nhất của chúng ta như vậy, nói điều Kỳ Kỳ ra nước ngoài là điều ra nước ngoài, trước đó cũng không thèm thương lượng với tôi một tiếng, tôi không để yên cho ông đâu!"
Thẩm Ngạo Lan buông lời cay nghiệt, đôi mắt trừng trừng nhìn Ôn Quý Lễ tràn ngập sự thù hận.
Năm xưa bà ta đã phải nuốt muôn vàn tủi nhục vào bụng, đồng ý cho ông ta đón người phụ nữ bên ngoài cùng đứa con hoang vào cửa.
Lúc đó Ôn Quý Lễ đã thề thốt hứa hẹn với bà ta, con của người phụ nữ bên ngoài tuyệt đối không thể ảnh hưởng đến lợi ích của con gái bà ta.
Vị trí của đứa con ngoài giá thú ở nhà họ Ôn và Ôn thị cũng tuyệt đối không thể cao hơn con gái bà ta.
Nhưng bây giờ thì sao?
Ôn Quý Lễ dường như đã quên mất lời thề năm xưa.
Bất chấp sự phản đối của bà ta, chia cổ phần cho Ôn Nhiễm, lại còn điều cô đến Ôn thị làm việc thì thôi đi.
Bây giờ lại vì muốn cất nhắc Ôn Nhiễm, mà điều Ôn Kỳ ra nước ngoài.
Nếu con gái bà ta thật sự ra nước ngoài, thì sau này Ôn thị còn phần của nó nữa sao?
"Bà căn bản là chẳng hiểu rõ cái gì cả, bà cũng không hỏi xem con gái bà đã làm những chuyện gì, đắc tội
với những ai", Ôn Quý Lễ kìm nén cơn giận, đau đầu nói.
Thẩm Ngạo Lan căm phẫn chỉ trích: "Tôi không quan tâm, tóm lại con gái tôi cho dù có làm gì thì nó cũng là đứa con gái duy nhất của tôi và ông, ông không che chở nó, bảo vệ nó, lại còn ném nó ra nước ngoài, chính là sự vô trách nhiệm lớn nhất của người làm cha như ông!"
Ôn Quý Lễ thở dài thườn thượt: "Bà tưởng tôi không muốn bảo vệ nó sao? Tôi đưa nó ra nước ngoài, chính là sự bảo vệ lớn nhất dành cho nó! Bây giờ nó vừa đắc tội Thương Liệt Duệ, lại vừa chọc giận Phó Cảnh
Thành, nếu tôi còn ngoan cố giữ nó ở lại trong nước, thì thật sự là hại nó rồi!"
Thẩm Ngạo Lan nghe xong thì ngẩn người.
"Cái gì? Kỳ Kỳ sao lại đắc tội Thương Liệt Duệ? Lại còn đắc tội Phó Cảnh Thành? Phó Cảnh Thành không phải trước nay luôn thích nó sao?"
Ôn Quý Lễ nhíu mày: "Đó là trước kia! Phó Cảnh Thành bây giờ từ lâu đã không cần nó nữa rồi! Kỳ Kỳ lần này nhốt Ôn Nhiễm dưới nhà kho ngầm, suýt chút nữa thì hại c.h.ế.t con bé! Phó Cảnh Thành là chồng cũ của Ôn Nhiễm, Thương Liệt Duệ lại là bạn trai hiện tại của Ôn Nhiễm! Hai người bọn họ sao có thể dễ
dàng tha cho nó chứ? Tôi đưa Kỳ Kỳ ra nước ngoài, đã là hình phạt nhẹ nhất đối với nó rồi! Nếu tôi không nhẫn tâm tự mình ra tay, đợi đến khi hai người bọn họ ra tay, kết cục của Kỳ Kỳ sẽ chỉ càng t.h.ả.m hại hơn!"
Thẩm Ngạo Lan với vẻ mặt không thể chấp nhận được: "Tôi đã nói từ sớm con ranh con Ôn Nhiễm đó là một mầm tai họa mà!"
Phó Cảnh Thành lẽ ra phải là chỗ dựa của Kỳ Kỳ chứ?
Bây giờ lại quay sang giúp Ôn Nhiễm?
Ngay cả một ông lớn như Thương Liệt Duệ cũng để mắt đến Ôn Nhiễm.
Theo bà ta thấy, chắc chắn là Ôn Nhiễm đã dùng thủ đoạn mờ ám nào đó để quyến rũ bọn họ.
Nếu không sao hai người đàn ông này lại đồng thời ra mặt giúp Ôn Nhiễm?
Thẩm Ngạo Lan vừa hận vừa tức.
Lúc trước bà ta trăm phương ngàn kế để Ôn Kỳ được gả vào cửa cao, ép Ôn Nhiễm phải gả thấp.
Chính là vì muốn để Ôn Kỳ có hào môn làm chỗ dựa, sau này không ai dám bắt nạt nó.
Nhưng ai mà ngờ bây giờ tình thế lại đảo ngược hoàn toàn.
Ôn Kỳ chẳng qua cũng chỉ giống như trước kia, lại chỉnh đốn Ôn Nhiễm một lần nữa.
Đâu có ngờ lần này lại chọc thủng cả trời rồi? Ôn Kỳ lại bị ép phải chuyển ra nước ngoài.
Trong lòng Thẩm Ngạo Lan thực sự là không phục.
Nhưng lại không thể làm gì được.
Ai bảo con ranh Ôn Nhiễm đó bây giờ có người chống lưng cơ chứ.
Bà ta không động vào được.
Nhưng bà ta có nghe nói Thương Liệt Duệ và bên nhà họ Giang sắp sửa liên hôn rồi.
Phó Cảnh Thành cũng chắc chắn sẽ lấy một vị hôn thê môn đăng hộ đối.
Đến lúc đó hai người bọn họ sẽ chẳng còn chút quan hệ nào với Ôn Nhiễm nữa.
Bà ta lại ra tay xử lý nó cũng chưa muộn.
...
Ôn Nhiễm vốn định qua một thời gian nữa mới gặp Thương Liệt Duệ.
Dù sao hai người cũng vừa mới xác định quan hệ, lại còn làm liền hai lần.
Cô muốn khoảng thời gian tiếp theo cả hai đều nên bình tĩnh lại một chút.
Cô cũng muốn nghỉ ngơi cho thật tốt.
Ai ngờ vừa tan làm, Thương Liệt Duệ đã đến đón cô.
Ôn Nhiễm ngồi lên chiếc xe sang của anh, tưởng anh sẽ chở cô về biệt thự của anh.
Không ngờ anh lại đưa cô đến một nhà hàng Thái mới mở.
"Anh nghe nói em khá thích ăn cay, nhà hàng này lấy vị cay làm chủ đạo đấy!" Thương Liệt Duệ giới thiệu.
Khuôn mặt xinh đẹp của Ôn Nhiễm cứng đờ.
Anh nghe nói cô khá thích ăn cay, nghe ai nói vậy? Lẽ nào là Tần Dược Siêu?
Nói vậy là anh đã biết chuyện hôm đó cô đi ăn cùng Tần Dược Siêu, chủ yếu là ăn đồ cay rồi.
"Cảm ơn anh!"
Ôn Nhiễm ngượng ngùng gật đầu. Không nói toạc chuyện này ra.
Nhà hàng này gọi món bằng cách quét mã.
Thương Liệt Duệ giao quyền lựa chọn cho cô. "Em muốn ăn gì?"
Ôn Nhiễm hỏi trước khi gọi món.
Thương Liệt Duệ: "Em ăn gì, anh ăn nấy." Anh thì không kén chọn.
Nhưng Ôn Nhiễm vẫn dựa theo khẩu vị của anh, gọi một bàn thức ăn.
Lúc ăn Ôn Nhiễm phát hiện hương vị thật sự rất ngon.
Cay vừa phải.
Ôn Nhiễm ăn với vẻ mặt đầy thỏa mãn.
Thương Liệt Duệ nhìn dáng vẻ nhai nhóp nhép đầy đáng yêu và hạnh phúc của cô, tâm trạng của anh cũng theo đó mà tốt lên.
Đột nhiên cảm thấy đến đây coi như là đến đúng nơi rồi.
"Anh cũng ăn đi."
Ôn Nhiễm thấy anh cứ nhìn chằm chằm vào mình, chủ động gắp thức ăn cho anh.
Thương Liệt Duệ thực ra không ăn cay giỏi cho lắm. Lần này coi như là liều mình bồi quân t.ử.
Nhưng nếu người được bồi là cô, anh liền cảm thấy vô cùng xứng đáng.
Hai người đang ăn, đột nhiên có nhân viên phục vụ đi tới mời bọn họ.
"Thưa anh, thưa chị, chỗ chúng tôi đang có trò chơi dành cho các cặp đôi, hai người có muốn cùng tham gia không ạ?"
Ôn Nhiễm lập tức lắc đầu: "Không cần đâu." Cô chỉ muốn yên tâm ăn cơm.
Không muốn tham gia bất kỳ hoạt động trò chơi nào.
Không ngờ Thương Liệt Duệ lại đầy hứng thú hỏi: "Trò chơi gì vậy?"
Nhân viên phục vụ nhiệt tình giới thiệu: "Chỉ là một trò chơi nhỏ đọ sự ăn ý giữa các cặp đôi thôi ạ."
Ôn Nhiễm vừa nghe đã không kìm được mà nhíu mày.
Cô và Thương Liệt Duệ mới ở bên nhau được bao lâu chứ.
Nếu đọ sự ăn ý, chắc chắn không thể đọ lại người khác.
Theo bản năng cô muốn từ chối.
Nhưng Thương Liệt Duệ vậy mà lại sảng khoái nhận lời ngay.
Bọn họ cùng ba cặp đôi khác bước lên sân khấu. Nam nữ mỗi người ngồi một bên.
Trong tay mỗi người được phát một tấm bảng trả lời.
Người dẫn chương trình bắt đầu đặt câu hỏi: Xin hỏi bạn gái của bạn thích ăn món gì nhất?
Nam và nữ lần lượt viết câu trả lời lên tấm bảng của mình.
Ôn Nhiễm viết là dâu tây.
Từ nhỏ đến lớn thứ cô thích ăn nhất chính là dâu tây.
Vốn tưởng Thương Liệt Duệ chắc chắn không biết, sẽ trả lời sai.
Không ngờ khi người dẫn chương trình yêu cầu mọi người giơ đáp án đã viết lên.
Cô lại nhìn thấy trên bảng của Thương Liệt Duệ viết hai chữ dâu tây.
Trong lòng Ôn Nhiễm vô cùng kinh ngạc.
Làm sao Thương Liệt Duệ lại biết cô thích ăn dâu tây?
Vòng này bốn cặp đôi có hai cặp trả lời đúng, hai cặp trả lời sai.
Cô và Thương Liệt Duệ đã thắng.
Rất nhanh lại bước sang vòng tiếp theo.
Chỉ nghe thấy người dẫn chương trình đặt câu hỏi: Xin hỏi bạn gái của bạn thích màu gì nhất?
Ôn Nhiễm viết màu hồng lên tấm bảng trả lời.
Đoán chừng Thương Liệt Duệ không thể nào biết được.
Nhưng điều khiến cô bất ngờ là...
