Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - Thương Liệt Duệ + Ôn Nhiễm + Phó Cảnh Thành - Chương 354: Muốn Cô Chuyển Vào Căn Biệt Thự Anh Mua Cho Cô
Cập nhật lúc: 05/05/2026 23:26
Hôm nay Thương Liệt Duệ tình cờ có thời gian nghỉ trưa.
Anh chuẩn bị qua đón Ôn Nhiễm, đưa cô đi xem căn nhà mới mua cho cô.
Nào ngờ chiếc xe sang Rolls-Royce vừa lái đến ngoài cổng tòa nhà Ôn thị, đã nhìn thấy Ôn Nhiễm và Phó
Đan Tình hai người từ quán cà phê ở tầng một bước ra.
Thương Liệt Duệ lập tức nheo mắt lại.
Giang Hạo ngồi ở ghế lái phụ phía trước cũng hoảng hốt ra mặt.
"Ôn Nhiễm và Phó tiểu thư từ bao giờ mà quan hệ lại tốt như vậy chứ?"
Cậu ta nhịn không được mà quay đầu lại nhìn Thương Liệt Duệ một cái.
Chỉ thấy sắc mặt anh u ám, lông mày nhíu c.h.ặ.t. Nhiệt độ trong xe nháy mắt giảm xuống mấy độ.
"Tạm biệt!"
Ôn Nhiễm vẫy tay chào tạm biệt Phó Đan Tình.
Đưa mắt nhìn cô ta lên một chiếc xe thể thao màu đỏ rời đi.
Cô đang định quay người trở về Ôn thị, một chiếc Rolls-Royce đã lái đến trước mặt cô.
Ôn Nhiễm liếc nhìn biển số xe, lập tức nhận ra đây là chiếc xe sang của Thương Liệt Duệ.
Cửa sổ xe ghế sau hạ xuống, lộ ra khuôn mặt tuấn tú quen thuộc của Thương Liệt Duệ.
"Lên xe!"
Ôn Nhiễm sững sờ.
Theo bản năng từ chối: "Buổi chiều em còn phải đi làm."
Cô bây giờ làm gì có thời gian lên xe của anh? "Lên đây, anh đã xin nghỉ phép giúp em rồi."
Thương Liệt Duệ nói với giọng điệu không thể chối từ.
Ôn Nhiễm do dự một chút, cuối cùng vẫn kéo cửa xe ngồi vào.
Sau khi cô lên xe, Giang Hạo liền tìm một cái cớ để xuống xe.
Thương Liệt Duệ nhấn một nút, giữa ghế lái và hàng ghế sau dâng lên một tấm vách ngăn.
Phía sau biến thành một không gian độc lập.
Không đợi Ôn Nhiễm kịp phản ứng, Thương Liệt Duệ đã ôm cô vào lòng.
"Anh làm gì vậy?"
Ôn Nhiễm theo bản năng vùng vẫy.
Dù sao đây cũng là trên xe của anh, anh có thể đừng động tay động chân với cô được không?
"Vừa rồi em và Phó Đan Tình nói chuyện gì vậy?" Thương Liệt Duệ kề sát tai cô hỏi.
Cơ thể Ôn Nhiễm hơi cứng đờ.
Lẽ nào vừa rồi Thương Liệt Duệ đều nhìn thấy hết rồi?
Chuyện này đúng là trùng hợp thật.
Anh tình cờ qua tìm cô, lại vừa hay bắt gặp cảnh cô và Phó Đan Tình cùng nhau đi ra từ quán cà phê.
"Không có gì, tình cờ gặp nhau, nên tùy tiện nói vài câu thôi." Ôn Nhiễm nhàn nhạt qua loa đáp.
Chẳng lẽ lại nói Phó Đan Tình đặc biệt đến để báo tin cho cô, nói với cô rằng chuyện tốt của Thương Liệt Duệ và Giang Vũ Tuyền sắp đến rồi sao.
Ôn Nhiễm không muốn mách lẻo với Thương Liệt Duệ.
Huống hồ cô cảm nhận được Phó Đan Tình bây giờ quả thực không còn tâm trí tranh giành Thương Liệt Duệ với cô nữa.
"Tình cờ? Cô ta sao lại xuất hiện dưới lầu Ôn thị chứ?" Ánh mắt Thương Liệt Duệ đầy vẻ nghi ngờ.
Ôn Nhiễm nhún vai, giả vờ như không biết: "Ai mà biết được?"
Hai người không nói gì thêm nữa.
Ôn Nhiễm nép vào trong lòng Thương Liệt Duệ, tâm trạng vô cùng phức tạp.
Hai mươi phút sau, chiếc siêu xe Rolls-Royce tiến vào khu biệt thự.
Sau đó dừng lại trước một căn biệt thự nhỏ màu trắng cao ba tầng độc lập.
Thương Liệt Duệ dẫn Ôn Nhiễm xuống xe, đi vào trong.
Thiết kế bên ngoài của căn biệt thự này rất hợp với sở thích của Ôn Nhiễm.
Cách trang trí và bày biện bên trong cô lại càng thích hơn.
Thương Liệt Duệ dẫn cô đi tham quan một vòng. Cuối cùng đến phòng ngủ của cô.
Trang trí sang trọng theo phong cách cung đình, một chiếc giường lớn cỡ king.
Mỗi một món đồ nội thất đều được nhập khẩu từ châu Âu.
Tinh xảo tuyệt luân.
Còn có một phòng để quần áo cỡ lớn nối liền ngay bên cạnh.
Bên trong treo đầy những bộ váy áo mẫu mới nhất của các thương hiệu lớn.
Ôn Nhiễm trợn mắt há hốc mồm.
Ngẩn ngơ nhìn căn phòng ngủ nguy nga lộng lẫy như dành cho công chúa.
Cảm giác bản thân như đang nằm mơ vậy.
Thương Liệt Duệ ôm lấy cô từ phía sau: "Thích không?"
Trong lòng Ôn Nhiễm dâng lên niềm cảm động. "Thích, rất thích!"
Cô không chút do dự gật đầu.
Trên khuôn mặt xinh xắn tràn ngập sự vui sướng.
Có cô gái nào thời thiếu nữ lại không có một giấc mơ công chúa cơ chứ?
Chỉ là lúc đó cô không có cơ hội để mơ mộng mà thôi.
Những ngày tháng ấy luôn bị bao trùm bởi sự tăm tối.
Đây là lần đầu tiên cô cười rạng rỡ hạnh phúc đến thế trước mặt anh.
Thương Liệt Duệ cảm thấy mọi thứ anh chuẩn bị cho cô đều là xứng đáng.
"Sau này sống ở đây nhé?"
Hai tay anh nắm lấy tay cô, khẽ nói bên tai cô. "Em sao?"
Ôn Nhiễm thoáng chút do dự.
Tại sao cô lại có ảo giác như mình đang bị anh b.a.o n.u.ô.i vậy?
Rõ ràng họ là bạn trai bạn gái.
Nhưng anh đột nhiên muốn cô chuyển đến căn biệt thự kiểu công chúa tráng lệ này.
Ôn Nhiễm luôn cảm thấy có chút gượng gạo. Suy đi tính lại, cô vẫn quyết định từ chối.
Nhưng Thương Liệt Duệ lại không cho cô cơ hội để từ chối.
"Hoặc là em chuyển đến sống chỗ anh nhé?" Ôn Nhiễm vội vàng lắc đầu.
"Không..."
Cô chưa muốn sống chung với anh nhanh như vậy.
Thương Liệt Duệ: "Vậy thì chuyển vào đây đi! Chắc em cũng không muốn Phó Cảnh Thành lại quấy rối mình nữa chứ?"
Nếu Ôn Nhiễm tiếp tục sống một mình, hoặc sống cùng Lê Lệ, Phó Cảnh Thành chắc chắn sẽ không
buông tha cho cô.
Hết cách, cô đành phải gật đầu: "Vâng."
Nghe cô cuối cùng cũng nhận lời, trong lòng Thương Liệt Duệ dâng trào cảm xúc.
Gần như khó giấu được sự kích động.
Anh xoay người cô lại, cúi đầu liền hôn xuống.
Đôi môi ấm áp lưu luyến triền miên trên bờ môi đỏ mọng của cô.
Lưỡi anh cạy mở hàm răng cô. Dùng sức mút mát.
Bàn tay ôm eo cô luồn vào trong từ vạt áo.
Đầu ngón tay thô ráp mơn trớn làn da cô, mang theo một luồng tê dại run rẩy.
Cảm giác đó thật muốn đòi mạng. Ôn Nhiễm hốt hoảng né tránh.
"Em hơi mệt rồi, buổi chiều anh không đi làm sao?"
Lời này của cô rõ ràng là đang phát lệnh đuổi khách rồi.
Trong mắt Thương Liệt Duệ xẹt qua một tia ảm đạm.
Anh cứ tưởng cô sẽ đón nhận anh trong sự vui mừng, cam tâm tình nguyện lên giường với anh.
Không ngờ cô lại không có được sự kích động như những người phụ nữ bình thường khi được chuyển vào biệt thự.
Ngược lại còn vô cùng kiềm chế bản thân.
Xem ra muốn cô thật sự đón nhận mình, dựa dẫm vào mình, không phải là chuyện một sớm một chiều.
"Vậy em nghỉ ngơi ở đây cho khỏe nhé, tối tan làm anh lại đến thăm em."
Thương Liệt Duệ buông cô ra, dịu dàng lên tiếng. Ôn Nhiễm "vâng" một tiếng.
Thương Liệt Duệ: "À đúng rồi, trong gara có chuẩn bị sẵn cho em vài chiếc xe, em muốn ra ngoài, cứ tùy ý lấy chiếc nào cũng được."
Ôn Nhiễm sửng sốt.
Không ngờ anh lại chuẩn bị sẵn cả xe cho cô rồi. Quả thực vô cùng dụng tâm.
"Được, cảm ơn anh!"
Cô nói lời cảm ơn với anh.
Thương Liệt Duệ lại nắm tay cô nói: "Em không cần phải khách sáo với anh như vậy!"
Bọn họ bây giờ là bạn trai bạn gái.
Anh làm gì cho cô cũng là điều nên làm. Thành ý của anh rất đủ đầy.
Chỉ cần cô có lòng thì sẽ cảm nhận được. Trong lòng Ôn Nhiễm cảm thấy vô cùng ấm áp.
...
Sau khi Thương Liệt Duệ rời đi, Ôn Nhiễm lại ngủ một giấc trưa.
Lúc tỉnh dậy, đã sắp bốn giờ rồi.
Mặt trời sắp lặn, ánh sáng bên ngoài không còn gắt gao như vậy nữa.
Hiếm khi có thời gian rảnh rỗi như vậy, Ôn Nhiễm định ra ngoài đi dạo một chút.
Đây là một khu biệt thự cao cấp. Tỷ lệ phủ xanh rất cao.
Cảnh quan bên trong cũng rất đẹp. Chỉ là người ở khá thưa thớt.
Đa phần chủ nhân của các căn biệt thự đều không
thường xuyên cư trú ở đây.
Ôn Nhiễm đi một vòng lớn, cũng không gặp được mấy người.
Lúc sắp đến phòng quản lý, đột nhiên nhìn thấy một nam một nữ từ bên trong bước ra.
Người phụ nữ đó trông cô có vài phần quen mắt.
Ôn Nhiễm đến gần nhìn kỹ, không phải chị gái Ôn Kỳ của cô thì còn có thể là ai chứ?
Chỉ là cô chưa kịp mở miệng, Ôn Kỳ cũng đã phát hiện ra cô.
"Ôn Nhiễm, sao mày lại chạy đến đây? Mày cũng không nhìn xem đây là khu dân cư đẳng cấp nào sao? Có phải là nơi dành cho đứa con hoang không thể ra
ngoài ánh sáng như mày đến không? Mày đừng có làm mất mặt khu dân cư nhà giàu này nữa."
Ôn Kỳ vừa thấy cô đã tuôn ra một tràng như pháo rang.
Trong lời nói tràn ngập sự khinh bỉ và coi thường đối với cô.
