Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - Thương Liệt Duệ + Ôn Nhiễm + Phó Cảnh Thành - Chương 359: Có Phải Anh Đã Giấu Cô Đi Rồi Không?

Cập nhật lúc: 05/05/2026 23:28

Xe của họ vừa ra khỏi siêu thị, bên ngoài liền đổ mưa như trút nước.

"Đoàng..."

Tiếng sấm vang trời. "Trời mưa rồi sao?"

Ôn Nhiễm nhìn qua cửa kính ô tô ra bên ngoài.

Trên đường đều là những người đi bộ cầm ô vội vã chạy.

Cơn mưa lớn bao trùm cả thành phố.

May mà biệt thự của họ cách siêu thị không xa. Rất nhanh đã lái xe đến nơi.

Ôn Nhiễm xuống xe, cùng Thương Liệt Duệ đi vào biệt thự.

Mưa rất to. Gió rít gào.

Ôn Nhiễm đi đóng hết những cánh cửa sổ đang mở

lại.

Lúc quay lại, đã thấy Thương Liệt Duệ đang bận rộn trong bếp.

Anh nói tối nay sẽ nấu ăn cho cô, vậy mà lại nấu thật. Ôn Nhiễm cũng đi về phía nhà bếp.

"Hay là để em làm cho?" Cô chủ động lên tiếng.

Thương Liệt Duệ ban ngày đi làm, tối về lại phải vào

bếp, chắc chắn sẽ rất mệt.

Ôn Nhiễm không nỡ để anh vất vả như vậy.

Thương Liệt Duệ càng không nỡ để cô phải nấu nướng vì anh.

"Không cần đâu, em ra phòng khách nghỉ ngơi đi, lát nữa nấu xong anh gọi." Thương Liệt Duệ nói với cô.

Ôn Nhiễm: "Bây giờ cũng đã muộn rồi, hay là để em phụ anh một tay nhé."

Cô thực sự không muốn quá rảnh rỗi, chẳng làm gì cả.

Thương Liệt Duệ bèn sắp xếp cho cô phụ việc lặt vặt.

Vừa hay anh cũng muốn được nhìn thấy cô mọi lúc mọi nơi.

Hai người phân công rõ ràng, phối hợp ăn ý.

Ngay cả khi làm việc trong bếp, cũng cảm thấy có tư vị.

Củi gạo dầu muối, mới là cuộc sống chân thật nhất.

Nếu người cô gả ban đầu là Thương Liệt Duệ thì tốt biết mấy.

Nhưng cuộc đời không có nếu như.

Cô và Thương Liệt Duệ gặp nhau quá muộn màng.

Huống hồ anh có nguyện ý lấy cô hay không vẫn còn chưa chắc chắn.

Cô vẫn không nên nghĩ quá nhiều về những chuyện chưa xảy ra.

"Xong rồi, chỉ còn lại món súp cuối cùng thôi! Em ra ngoài đợi đi, để anh tự làm là được rồi."

Thương Liệt Duệ dịu dàng bảo cô ra ngoài.

Lần này Ôn Nhiễm không khăng khăng ở lại nữa. Cô cởi tạp dề ra, trở về phòng khách trước.

Vừa nằm xuống ghế sô pha, lấy điện thoại ra.

Chưa kịp lướt mạng, đã nhìn thấy tin nhắn mới trên màn hình.

Là Phó Cảnh Thành gửi tới. [Em chuyển đi đâu rồi?]

Anh ta chắc chắn đã phát hiện ra, Ôn Nhiễm không còn sống ở chỗ cô bạn thân Lê Lệ nữa.

Nhưng Ôn Nhiễm cũng không chuyển về "Hải Nhuận Quốc Tế".

Anh ta biết cô chắc chắn đã chuyển đi rồi.

Nhưng anh ta phái người đi điều tra, lại không thể nào tra ra được.

Vậy chắc chắn là do Thương Liệt Duệ đã nhúng tay vào.

Anh ta chỉ đành chạy đến hỏi trực tiếp Ôn Nhiễm.

Ôn Nhiễm rất muốn trả lời anh ta: Không liên quan đến anh.

Nhưng mấy chữ này gõ ra rồi, cô lại chần chừ không nhấn gửi đi.

Cô hà tất phải giải thích nhiều với anh ta như vậy?

Ôn Nhiễm dứt khoát làm ngơ anh ta, tự mình lướt xem các trang web khác.

Một lúc sau, Thương Liệt Duệ đi ra gọi cô, ăn cơm thôi.

Ôn Nhiễm đi đến phòng ăn.

Trên bàn đã bày sẵn bốn món mặn một món súp.

Thương Liệt Duệ đang xới cơm.

Nhìn thấy cô, anh chủ động đưa bát cơm vừa xới xong đến trước mặt cô.

"Bát này cho em!" "Cảm ơn anh!"

Ôn Nhiễm ngồi xuống đối diện anh, lặng lẽ cúi đầu dùng bữa.

Trong phòng ăn rất yên tĩnh, nhưng Thương Liệt Duệ lại nghe thấy một âm thanh vang dội rực rỡ như pháo hoa nở rộ trong tim mình.

Anh ngẩng đầu nhìn Ôn Nhiễm.

Ánh sáng trong mắt đột nhiên trở nên rạng rỡ.

Cô không biết, việc được ngồi cùng bàn ăn cơm với cô.

Anh đã vui sướng đến nhường nào đâu?

Khóe miệng Thương Liệt Duệ cong lên một nụ cười vui vẻ.

"Anh ăn đi!"

Ôn Nhiễm chủ động gắp thức ăn cho anh. "Đều là do anh nấu mà, sao anh ăn ít thế?" "Anh thích nhìn em ăn!"

Đôi mắt đen láy của Thương Liệt Duệ nhìn cô không chớp mắt.

Nụ cười trên khuôn mặt tuấn tú vô cùng rạng rỡ.

"Anh cũng ăn nhiều một chút đi, chúng ta cùng ăn." Ôn Nhiễm mỉm cười nói với anh.

Nếu cô đã mở miệng rồi, Thương Liệt Duệ đương nhiên sẽ làm theo.

Anh lập tức cúi đầu, ăn cạn một bát cơm. Trong lúc đó ăn không ít thức ăn.

"Em thích ăn món nào nhất?" Anh đột nhiên lại hỏi.

"Hả?" Ôn Nhiễm nhất thời chưa kịp phản ứng.

Thương Liệt Duệ: "Em thích ăn món nào nhất, sau này anh sẽ thường xuyên làm món đó cho em!"

Ôn Nhiễm cong mày cười: "Chắc là cá sốt chua ngọt."

Món cá sốt chua ngọt do Thương Liệt Duệ làm, thịt cá béo ngậy, tươi ngon mà không hề ngán.

Quan trọng nhất là có vị chua chua ngọt ngọt, rất kích thích vị giác.

"Được!"

Thương Liệt Duệ khẽ nhếch đôi môi mỏng.

Thầm cảm thấy may mắn vì cuối cùng mình cũng có một món tủ, lại là món mà Ôn Nhiễm thích.

Ôn Nhiễm đang định đứng dậy thu dọn bát đũa, điện thoại đúng lúc này lại reo lên.

Cô đi ra phòng khách, tìm trong túi xách lấy điện thoại ra nghe.

"Tại sao không trả lời tin nhắn của tôi?"

Giọng nói của Phó Cảnh Thành truyền đến từ đầu dây bên kia.

Để đề phòng cô không bắt máy, anh ta đã cố tình đổi một số khác để gọi.

Ôn Nhiễm không hề phòng bị.

Vừa nghe thấy giọng nói của anh ta, cô liền chán ghét nhíu mày.

Cô không trả lời tin nhắn của anh ta, thì còn có thể vì lý do gì chứ?

Đương nhiên là không muốn trả lời rồi!

Chẳng lẽ lại là muốn trả lời mà chưa kịp trả lời sao?

"Không có gì để nói." Ôn Nhiễm lạnh nhạt ném lại cho anh ta bốn chữ.

Phó Cảnh Thành gằn giọng truy vấn: "Rốt cuộc em đã chuyển đi đâu?"

Ôn Nhiễm không lên tiếng.

Phó Cảnh Thành lại lên tiếng: "Tôi hỏi em, rốt cuộc em đã chuyển đi đâu? Có phải Thương Liệt Duệ đã giấu em đi rồi không?"

Ôn Nhiễm hừ lạnh một tiếng: "Nếu anh đã đoán ra rồi, còn hỏi tôi làm gì?"

Phó Cảnh Thành không khỏi có chút phát điên. "Thật sự là anh ta đã giấu em đi rồi sao?"

Ôn Nhiễm: "Thì đã sao? Đó cũng là tôi cam tâm tình nguyện."

Không giống như trước kia Phó Cảnh Thành sai người bắt cóc cô, khống chế tự do thân thể của cô.

Cô căn bản là không hề tình nguyện.

Trong lòng Phó Cảnh Thành dâng lên một ngọn lửa giận.

"Ôn Nhiễm, em thật sự coi mình là bạn gái của anh ta rồi sao? Anh ta sắp sửa liên hôn với nhà họ Giang rồi, đến lúc đó để xem em phải tính sao?" Anh ta hung hăng đe dọa.

Ôn Nhiễm lạnh lùng cười nhạt: "Tôi phải tính sao cũng chẳng liên quan gì đến anh."

Nói xong liền cúp máy.

Ôn Nhiễm cố gắng hít một hơi thật sâu, bình ổn lại cảm xúc.

Cô lại đi vào bếp tìm Thương Liệt Duệ.

Liền thấy anh đang đứng trước bồn rửa chén bát. "Để em rửa cho."

Ôn Nhiễm vô cùng áy náy bước tới.

Vốn dĩ bữa tối là do Thương Liệt Duệ nấu, đáng lẽ cô phải là người rửa bát.

Bây giờ lại để anh rửa, làm sao cô có thể yên tâm cho được?

"Không cần đâu, anh rửa sắp xong rồi!" Thương Liệt Duệ cười từ chối.

Ôn Nhiễm vừa định nói thêm gì đó, anh lại lên tiếng: "Anh không thích em khách sáo với anh như vậy."

Họ là bạn trai bạn gái, là người yêu của nhau.

Không phải là quan hệ cấp trên cấp dưới, anh cũng không phải là khách hàng của cô.

Cô đối xử quá khách sáo với anh, ngược lại lại khiến anh cảm thấy trong lòng cô không có anh.

Ôn Nhiễm sững người.

Sau đó ảm đạm gật đầu: "Em biết rồi."

Sở dĩ cô làm bạn gái anh, mà vẫn giữ một khoảng cách nhất định với anh.

Không thân mật như những cặp tình nhân khác, chủ yếu là vì không muốn bản thân lún quá sâu.

Để sau này còn có dũng khí dứt áo ra đi.

Ôn Nhiễm vừa định quay người rời đi, Thương Liệt Duệ lại nhanh tay hơn cô một bước.

Anh vươn tay kéo cô vào trong lòng mình. Ôn Nhiễm bị ép phải nép sát vào người anh.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.