Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - Thương Liệt Duệ + Ôn Nhiễm + Phó Cảnh Thành - Chương 47: Cô Chi Bằng Ly Hôn Rồi Theo Anh?
Cập nhật lúc: 13/04/2026 15:06
Ôn Nhiễm chấn động trong lòng.
Vội vàng lắc đầu: "Tôi... sao dám chứ?"
Cho dù cô có ăn gan hùm mật gấu cũng không dám để Boss đút cơm cho mình.
Thương Liệt Duệ trực tiếp ngồi xuống bên cạnh cô.
"Vậy là muốn tôi ngồi gần một chút, ăn cùng cô sao?"
Đôi mắt đen sâu thẳm của anh nóng rực nhìn chằm chằm cô.
Khóe miệng Ôn Nhiễm bất giác giật giật.
"Tôi ước gì ngài tránh xa tôi ra một chút." Cô nhỏ giọng lầm bầm, bất giác nhích người ra xa.
Không ngờ Thương Liệt Duệ lại rất nhanh sáp lại gần.
"Cô nói gì?" Ánh mắt Thương Liệt Duệ trở nên u ám.
Ôn Nhiễm vội vàng đổi giọng: "Không, không có gì, tôi không làm phiền Tổng giám đốc Thương nữa... tôi tự ăn là được rồi!"
Nói xong liền cắm cúi và cơm.
Chỉ sợ anh không nói lời nào mà đút cho cô thật. Thế thì cô tuyệt đối không chống đỡ nổi!
Thương Liệt Duệ hừ một tiếng, mắt không chớp nhìn
cô chằm chằm.
Vốn dĩ Ôn Nhiễm chưa thấy đói.
Nhưng ăn miếng đầu tiên xong mới cảm thấy mình thực sự đói lả rồi.
Hơn nữa, quả không hổ danh là những món ăn có giá trên năm con số, ngon muốn bùng nổ.
Cô cũng không khách sáo nữa, thả phanh mà ăn.
Thương Liệt Duệ thấy cô ăn hết miếng này đến miếng khác, hai má phồng phồng.
Dường như đã quên béng mất bên cạnh vẫn còn một người đàn ông là anh.
Đột nhiên anh chẳng còn hứng thú ăn uống.
Những người phụ nữ anh từng tiếp xúc trước đây, có ai ở trước mặt anh mà không tỏ ra thục nữ, cố gắng duy trì hình tượng thanh lịch.
Còn cô thì hay rồi.
Dường như chẳng hề bận tâm.
Lần đầu tiên anh thấy một người phụ nữ dám tùy tiện như vậy trước mặt mình.
Vừa có cái nhìn khác về cô, trong lòng anh lại nảy sinh sự bực bội vô cớ.
Điều này chứng tỏ người phụ nữ này căn bản không để anh ở trong lòng.
Vậy mà lại chẳng thèm quan tâm đến hình tượng của mình trong mắt anh.
Càng nghĩ anh càng thấy nghẹn ứ.
Hai tay bất giác siết c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m.
Mãi cho đến khi Ôn Nhiễm ăn xong, mới phát hiện Thương Liệt Duệ vậy mà chưa ăn một miếng nào.
"Sao ngài không ăn?" Cô nhịn không được bèn hỏi.
Người bảo cô ăn cùng là anh, kết quả chính anh lại chẳng ăn miếng nào.
Thương Liệt Duệ: "Không có khẩu vị." Ôn Nhiễm: "..."
Cô nhận ra rõ ràng luồng khí tức quanh người anh đã lạnh đi vài phần.
Chỉ là cô không hiểu sao sếp lớn lại nói giận là giận ngay được?
Lúc này ngoài cửa phòng bao vang lên tiếng gõ cửa. Thương Liệt Duệ đứng dậy đi mở cửa.
Ôn Nhiễm thấy trợ lý của anh là Giang Hạo đặc biệt mang đến một hộp y tế.
Đang thắc mắc thì nghe thấy điện thoại của mình kêu "tít" một tiếng.
Là tin nhắn của cô bạn thân Lê Lệ.
"Chị họ mình mới quen một anh bạn trai làm luật sư, rất giỏi, cậu có muốn mình giúp hẹn anh ấy ra gặp mặt không?"
Ôn Nhiễm không chút do dự trả lời một chữ: "Được!"
Cuộc hôn nhân của cô và Phó Cảnh Thành đã đi đến hồi kết.
Nếu Phó Cảnh Thành đã có người khác, cô cũng chẳng cần phải bám riết lấy anh ta.
Ôn Nhiễm bây giờ chỉ hy vọng có thể chia tay trong êm đẹp.
"Tối nay cậu rảnh không? Hai ngày nữa tiệc mừng công của công ty cần mặc lễ phục, cậu đi chọn cùng mình một bộ nhé?" Lê Lệ tiếp tục hỏi.
Ôn Nhiễm sững người.
"Hai ngày nữa công ty có tiệc mừng công sao?"
Lê Lệ nhắc nhở cô: "Cậu không xem thông báo trong nhóm à? Dạo này doanh thu của công ty chúng ta tăng vọt, đặc biệt là trước đó còn giành được hợp đồng đầu tư nước ngoài lớn, chẳng lẽ không đáng để ăn mừng sao? Nghe nói các lãnh đạo cấp cao đều sẽ tham dự, nhưng không phải nhân viên nào cũng đủ tư cách được mời, mình đương nhiên phải chuẩn bị cho tốt chứ?"
Ôn Nhiễm thoát ra xem lại nhóm làm việc.
Quả nhiên cô cũng nhận được thông báo tham dự tiệc mừng công của công ty.
Thế là cô đồng ý với bạn thân, tối nay đi cùng cô ấy chọn lễ phục.
Vừa trả lời xong, Ôn Nhiễm đặt điện thoại xuống, liền thấy Thương Liệt Duệ xách hộp y tế đi đến trước mặt cô.
Mùi hormone nam tính trên người anh cũng theo đó bao vây lấy cô.
"Tổng giám đốc Thương, tôi ăn xong rồi..."
Ôn Nhiễm theo bản năng đứng dậy, muốn rời đi.
Thương Liệt Duệ đột nhiên kéo cánh tay cô lại, ép cô xuống chiếc bàn ăn phía sau.
Ôn Nhiễm không kịp phòng bị, trừng lớn hai mắt nhìn khuôn mặt tuấn tú của anh áp sát xuống.
Còn tưởng anh lại định cưỡng hôn mình. Mặt cô thoắt cái đã đỏ lựng lên.
Thương Liệt Duệ cụp mắt nhìn cô: "Bôi t.h.u.ố.c cho cô, đỏ mặt cái gì?"
Ôn Nhiễm lập tức ngớ người: "..." Cái gì?
Anh chỉ muốn bôi t.h.u.ố.c cho cô, chứ không phải muốn cưỡng hôn cô à?
Vì sự hiểu lầm của bản thân, khuôn mặt xinh xắn của Ôn Nhiễm lại càng đỏ hơn.
Thương Liệt Duệ lấy một tuýp t.h.u.ố.c mỡ từ trong hộp y tế ra, vặn nắp, dùng đầu ngón tay lấy một chút rồi tiến lại gần mặt cô.
Ôn Nhiễm vô thức né tránh.
Thương Liệt Duệ trực tiếp bóp cằm cô, giữ c.h.ặ.t mặt cô lại.
"Thuốc tiêu sưng!"
Anh nói xong liền đích thân bôi t.h.u.ố.c cho cô. Ôn Nhiễm vùng vẫy: "Để tôi tự làm."
Thương Liệt Duệ dùng hai chân kẹp c.h.ặ.t đôi chân đang cựa quậy của cô, ép c.h.ặ.t cô hơn.
"Đừng cựa quậy!" Anh khàn giọng cảnh cáo.
Ôn Nhiễm lập tức cảm nhận được sự thay đổi của anh...
Người đàn ông này sao hết lần này đến lần khác lại có phản ứng với cô...
Tư thế của hai người lúc này vô cùng ám muội. Thương Liệt Duệ lại...
Ôn Nhiễm sợ đến mức không dám nhúc nhích một li.
Những ngón tay thon dài của Thương Liệt Duệ đã chạm vào gò má ửng đỏ sưng tấy của cô.
Anh nhẹ nhàng xoa đều.
Một luồng hơi lạnh mát rượi ngấm vào da thịt. Hiệu quả giảm đau phát huy tác dụng ngay lập tức.
Ôn Nhiễm liền cảm thấy nửa bên mặt bị Ôn Kỳ tát lúc trước không còn đau như vậy nữa.
Thương Liệt Duệ từ đầu đến cuối vẫn cúi đầu.
Vì động tác bôi t.h.u.ố.c, ánh mắt anh cực kỳ chăm chú. Khiến gò má Ôn Nhiễm bất giác nóng bừng.
Hai người họ có phải đang ở quá gần nhau rồi không?
Lưng Ôn Nhiễm tì vào cạnh bàn, cố gắng tạo khoảng cách với anh hết mức có thể.
Nhưng không hiểu sao, cô cứ có cảm giác thân hình cao lớn của Thương Liệt Duệ càng lúc càng đè thấp xuống.
Đôi môi mỏng kia như thể sắp chạm vào môi cô đến nơi.
Sếp lớn có cần phải thử thách cô như vậy không?
Biết rõ cô mắc chứng cuồng loạn mà còn trêu chọc cô thế này.
Chẳng phải là đưa dê vào miệng cọp sao?
À không, là đưa cọp vào miệng dê mới đúng! Ngũ quan của Ôn Nhiễm tinh tế và rực rỡ.
Nhưng cô lại mang một vẻ trong sáng, thuần khiết bẩm sinh.
Vừa quyến rũ lại vừa thanh thuần. Một sự mâu thuẫn hoàn hảo.
Và cũng là một tuyệt sắc giai nhân khiến đàn ông khó lòng cưỡng lại.
Ít nhất là Thương Liệt Duệ hoàn toàn không thể chống lại được sức cám dỗ của cô.
Lúc này hai người đang ở quá gần nhau.
Lớp lông tơ mịn màng trên mặt cô hiện lên mờ ảo dưới ánh đèn, hàng mi cong v.út khẽ rung lên vì căng thẳng.
"Tổng giám đốc Thương, xong chưa ạ?" Ôn Nhiễm nín thở, vội vã hỏi dồn.
Thương Liệt Duệ xoa đều lớp t.h.u.ố.c mỡ, nhưng không hề buông cô ra ngay.
"Định khi nào thì trở về hội độc thân?" Anh đột ngột hỏi.
Vẻ mặt Ôn Nhiễm chấn động.
Dường như hoàn toàn không ngờ anh lại hỏi cô câu này.
"Gì cơ?"
Thương Liệt Duệ từ trên cao nhìn xuống, nhìn cô thật sâu: "Người mà Phó Cảnh Thành thích hình như là chị gái cô - Ôn Kỳ đúng không? Một gã đàn ông như vậy, cô còn muốn giữ lại làm gì?"
Thời gian qua anh đã suy nghĩ rất kỹ rồi.
Nếu chỉ có cô mới có bản lĩnh khiến anh ngày đêm nhung nhớ, thì cô nhất định phải là của anh!
Dù sao anh cũng đã điều tra rõ, cái gã đàn ông gọi là chồng của cô là Phó Cảnh Thành kia, trái tim căn bản không đặt ở chỗ cô.
Cuộc hôn nhân chỉ tồn tại trên danh nghĩa này của cô căn bản chẳng có ý nghĩa gì.
Chi bằng ly hôn rồi theo anh! Ôn Nhiễm: "..."
Mặt cô bỗng chốc trở nên ngượng ngùng.
Không ngờ cái chuyện xấu hổ như việc chồng thích chị gái mình, mà đến cả sếp cũng biết!
