Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - Thương Liệt Duệ + Ôn Nhiễm + Phó Cảnh Thành - Chương 52: Cô Cầu Xin Anh Làm "thuốc Giải" Cho Mình Một Lần
Cập nhật lúc: 13/04/2026 15:09
Lúc này, đôi mắt hạnh của cô ngấn lệ, hai má ửng hồng.
Vẻ mặt nửa đau đớn, nửa khát khao, đan xen cùng d.ụ.c vọng.
Quả thực là đang dụ dỗ người ta phạm tội!
Thương Liệt Duệ nhìn mà nóng ran cả người, yết hầu liên tục chuyển động.
Anh có cảm giác không thể nào rời mắt khỏi cô. Cô lúc này thực sự quá đẹp, quá đỗi gợi cảm!
Từng cử chỉ của cô đều đang khiêu khích sợi dây thần kinh mỏng manh nhất của một người đàn ông.
Tuy ngày thường anh luôn giỏi kiềm chế bản thân, thậm chí còn có xu hướng thanh tâm quả d.ụ.c.
Nhưng đối diện với cô, người phụ nữ mà anh đã nhung nhớ từ lâu, lại đang nằm hờ hững đầy quyến rũ
ngay trước mặt mình, anh thực sự không thể không động lòng.
Ánh mắt Thương Liệt Duệ trở nên sâu thẳm, tối sầm lại: "Cô muốn tôi giúp thế nào?"
Ôn Nhiễm suýt chút nữa thì trợn ngược mắt.
Người đàn ông này cần phải giả vờ ngây thơ trước mặt cô sao?
Cô bị hạ t.h.u.ố.c, đã khó chịu đến mức này rồi. Còn muốn anh giúp thế nào nữa?
"Ngài có thể... ngủ với tôi một đêm được không?"
Ôn Nhiễm sốt ruột nắm lấy bàn tay anh, áp má cọ cọ lên mu bàn tay anh, ngước ánh mắt đầy khát khao nhìn anh.
Dứt khoát hỏi thẳng luôn.
Bây giờ toàn thân cô vừa nóng ran vừa đau nhức, chẳng còn tâm trí đâu mà e dè nữa.
Mặc kệ anh có phải là sếp hay không, chỉ cần là đàn ông thì cứ tới luôn đi!
Thương Liệt Duệ nheo mắt nhìn cô, "Cô muốn ngủ với tôi?"
Biểu cảm của anh lúc này vô cùng khó dò.
Bàn tay lớn vuốt ve gò má đang nóng bừng của cô, trong lòng vừa xót xa, lại vừa có chút nặng nề.
Cảm giác mát lạnh từ bàn tay anh truyền đến khiến cô không nhịn được mà rên rỉ một tiếng khoan khoái.
"Mát quá, mau... mau cho tôi..."
Ôn Nhiễm liên tục gật đầu, giọng nói vừa nũng nịu lại vừa quyến rũ.
Cô kéo tay anh, vuốt dọc theo gò má, trượt dần từ cổ xuống.
Cho đến khi nghe thấy tiếng thở dốc nặng nhọc của người đàn ông.
"Tổng giám đốc Thương, ngài... ngài cứ coi như... giúp tôi một lần này thôi được không?" Ôn Nhiễm nắm c.h.ặ.t t.a.y anh, ánh mắt ngày càng đê mê, mất tiêu cự.
Thương Liệt Duệ cúi người, ghé sát cô hơn nữa: "Nếu tôi không muốn giúp thì sao?"
Trong lòng Ôn Nhiễm nóng như lửa đốt.
Không thể nào? Anh lại không muốn ngủ với cô sao?
Rõ ràng trước đây anh đã từng cưỡng hôn cô mấy lần cơ mà?
Lẽ nào là vì vị hôn thê Phó Đan Tình đã về nước? Anh muốn giữ mình trong sạch cho thiên kim nhà họ Phó sao?
Mẹ ơi, vậy cô phải làm sao bây giờ?
Ôn Nhiễm hết cách, đành c.ắ.n răng van nài: "Nếu ngài thực sự không muốn đích thân ngủ với tôi, vậy phiền ngài gọi cho tôi một tên trai bao, nhớ chọn người nào đẹp trai một chút nhé..."
Thương Liệt Duệ suýt chút nữa thì tức hộc m.á.u. Vốn dĩ anh chỉ định thử phản ứng của cô xem sao.
Ai ngờ cô thà tìm trai bao chứ nhất quyết không cần anh, lại còn yêu cầu phải đẹp trai nữa!
Tuy nhiên, việc cô muốn tìm trai bao chứ không nhờ anh gọi cho chồng cô - Phó Cảnh Thành, quả thực khiến anh bất ngờ!
"Cô cũng kén chọn gớm nhỉ!"
Thương Liệt Duệ cười khẩy, khuôn mặt tuấn tú thoắt cái trở nên u ám.
"Tổng giám đốc Thương, phiền ngài gọi nhanh giúp tôi với, tôi... hình như sắp không chịu nổi nữa rồi..."
Trán Ôn Nhiễm rịn đầy mồ hôi lạnh, cô oán trách trong đau đớn tột cùng.
Thương Liệt Duệ tuy xót xa trước sự giày vò của cô lúc này, nhưng vẫn tức giận vì cô dám đòi tìm trai bao.
"Tôi mà gọi người đến bây giờ, e là không kịp nữa rồi!"
Anh cúi người vờn lọn tóc dài của cô, kề tai cô nhắc nhở.
Trái tim Ôn Nhiễm chùng xuống. Trong lòng càng thêm lo lắng, sốt ruột.
Nhịp thở cũng bị d.ư.ợ.c tính ép cho rối loạn.
Cứ tiếp tục thế này thì hỏng bét mất, cô không thể cầm cự được nữa!
"Vậy... đành phải làm phiền Tổng giám đốc Thương, ngài đích thân giúp tôi chuyện này rồi..." Cô đành nhắm mắt đưa chân, cầu xin anh thêm lần nữa.
Có một người đàn ông bằng xương bằng thịt đang sờ sờ ra đấy, cô việc gì phải tìm kiếm đâu xa?
Cô thực sự không muốn phải chịu đựng thêm nỗi khó chịu này nữa.
Trong lúc cấp bách, Ôn Nhiễm cuống quýt nói: "Ngài yên tâm, tôi không ngủ chùa với ngài đâu, tôi trả cho trai bao bao nhiêu, sẽ trả cho ngài bấy nhiêu..."
Nhìn sắc mặt Thương Liệt Duệ đen lại như đ.í.t nồi. Trong lòng cô vô cùng hối hận.
C.h.ế.t tiệt, mình đang nói cái quái gì thế này?
Bị tác dụng của t.h.u.ố.c làm cho mờ mịt, đến não cũng teo lại rồi sao?
Nói thế chẳng khác nào ám chỉ sếp lớn là trai bao à?
Mặc dù trong lòng cô lúc này nghĩ như vậy thật, nhưng cũng đâu thể nói toạc móng heo ra chứ.
"À không phải... Tổng giám đốc Thương... tôi không có ý nói ngài là trai bao... ý tôi là tôi sẽ đưa tiền cho ngài..." Ôn Nhiễm giải thích lộn xộn.
Đâu biết rằng, cô càng thanh minh thì mọi chuyện lại càng tồi tệ hơn!
Nếu là người phụ nữ khác dám ăn nói kiểu này với Thương Liệt Duệ, e là đã c.h.ế.t không toàn thây từ lâu rồi.
Nhưng vì người đó là cô, Thương Liệt Duệ chẳng những không tính toán, ngược lại còn cố gắng kiềm chế ngọn lửa d.ụ.c vọng đang bùng cháy điên cuồng nơi đáy mắt.
"Cô có thể đưa tôi bao nhiêu tiền?" Anh khàn giọng hỏi.
Ôn Nhiễm không dám tin vào tai mình, nhìn chằm chằm anh.
Không thể kìm nén được niềm vui sướng trào dâng trong lòng.
Anh hỏi như vậy, tức là đồng ý rồi sao?
Cô sung sướng men theo cánh tay anh áp sát vào người anh, không hề nhận ra cơ thể nam giới khi đến gần mình đã cứng đờ, căng như dây đàn.
"Hay là ngài cứ ra giá đi? Bao nhiêu tôi cũng sẵn lòng trả!"
Ai bảo cô bây giờ hết sự lựa chọn rồi, lại còn muốn ngủ với sếp lớn cơ chứ.
Một tên trai bao hạng nhất như anh, ngủ một đêm bao nhiêu tiền đâu đến lượt cô mở miệng, phải do anh định giá chứ!
Dù sao anh cũng đâu thiếu tiền, cũng chẳng phải hành nghề bán thân để kiếm sống.
Cô phải nói giá bao nhiêu thì mới làm anh động lòng đây.
"Hiện tại cô có tất cả bao nhiêu tiền?"
Thương Liệt Duệ siết lấy vòng eo thon gọn của cô, kéo cô vào sát l.ồ.ng n.g.ự.c mình, để hai cơ thể dán c.h.ặ.t vào nhau không một kẽ hở.
Đầu óc Ôn Nhiễm ong lên một tiếng, như muốn nổ tung.
Máu toàn thân như sôi sùng sục. Có cần phải áp sát vậy không?
Biết rõ cô đang không kiểm soát được bản thân, giá cả còn chưa bàn bạc xong mà đã sát sạt thế này, anh định t.r.a t.ấ.n cô đến c.h.ế.t sao.
Ôn Nhiễm với khuôn mặt đỏ lựng như say rượu: "Chưa đến một triệu!"
Cô hoàn toàn nói thật.
Tuy mang danh là Nhị tiểu thư nhà họ Ôn, nhưng tiền tiêu vặt nhà họ Ôn cho cô còn chẳng bằng số lẻ của anh chị.
Tất cả tiền mặt và tiền tiết kiệm của cô gộp lại, cũng không đến một triệu.
Mà đó toàn là tiền cô tự mình nỗ lực kiếm được. "Vậy tôi lấy một triệu!"
Không ngờ Thương Liệt Duệ lại thừa cơ cô đang thần trí bất minh mà hét giá trên trời.
"Gì cơ? Đắt thế á?"
Đôi mắt đê mê của Ôn Nhiễm thoáng chốc mở to. Như thế này cũng... đắt quá rồi!
Trai bao cao cấp nhất, phục vụ một đêm cũng đâu có đắt đến vậy?
Tất nhiên anh không phải là trai bao.
Nhưng dẫu có là sếp lớn đi chăng nữa, ngủ với cô một đêm mà lấy tận một triệu, đúng là cướp ngày mà.
Quan trọng nhất là, phụ nữ khác ngủ với sếp, thường là được nhận tiền.
Sao đến lượt cô, đã bị ngủ chùa thì chớ, lại còn phải móc ví một triệu?
Đầu óc kinh doanh của Thương Liệt Duệ quả nhiên người thường không thể sánh bằng.
Sao người đàn ông cô đụng phải tối nay lại cứ phải là anh cơ chứ?
"Chê đắt thì thôi!"
Thương Liệt Duệ nói rồi làm bộ định buông cô ra.
Ôn Nhiễm làm sao có thể nỡ rời khỏi vòng tay anh lúc này chứ.
"Đừng mà..." Cô nắm c.h.ặ.t vạt áo anh, cuống quýt gọi: "Tổng giám đốc Thương, ngài đừng buông tôi ra, giá cả chúng ta từ từ thương lượng mà!"
Thương Liệt Duệ cúi xuống nhìn người phụ nữ đang ngọ nguậy cọ xát trong n.g.ự.c mình như một chú mèo hoang nhỏ.
Bộ dạng hờn dỗi, nũng nịu của cô lúc này quả thực rất đẹp, rất quyến rũ.
Nhưng Thương Liệt Duệ biết rõ, sở dĩ cô dám trắng trợn khiêu khích anh như vậy, thậm chí còn to gan lớn mật đòi ngủ với anh, đều là vì cô bị trúng t.h.u.ố.c, đang khao khát được anh làm "thuốc giải".
Nếu lúc này cô hoàn toàn tỉnh táo, cô có còn muốn ngủ với anh nữa không?
Ánh mắt Thương Liệt Duệ trở nên âm u khó lường.
