Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - Thương Liệt Duệ + Ôn Nhiễm + Phó Cảnh Thành - Chương 59: Cô Ném Thẳng Thỏa Thuận Ly Hôn Vào Mặt Anh Ta

Cập nhật lúc: 13/04/2026 15:14

Ôn Nhiễm cúp điện thoại, đang chuẩn bị rời đi.

"Trợ lý Ôn, sếp đã uống t.h.u.ố.c chưa?" Giang Hạo nhìn thấy cô, liền đi tới hỏi.

Ôn Nhiễm theo bản năng lắc đầu: "Vẫn chưa..."

Giang Hạo vừa định nói thêm gì đó, Ôn Nhiễm đã cướp lời: "Nhưng bây giờ ngài ấy đã có người chăm sóc rồi, tôi xin phép về trước đây..."

Người phụ nữ xinh đẹp, khí chất ngời ngời vừa bước vào phòng bệnh của anh, nhìn qua là biết có quan hệ không hề đơn giản với Thương Liệt Duệ.

Chắc hẳn lúc này anh cũng chẳng cần cô nữa đâu. "Ơ kìa, Trợ lý Ôn..."

Giang Hạo còn chưa kịp hỏi rõ sự tình, Ôn Nhiễm đã quay lưng bước đi.

...

Trong phòng bệnh VIP.

Thương Viện đã băng bó xong vết thương cho Thương Liệt Duệ.

"Đã điều tra rõ chưa? Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Lần này em bị thương thực sự chỉ là t.a.i n.ạ.n thôi sao?"

Cô không tin trên đời này lại có chuyện trùng hợp đến vậy.

Cậu em trai cô vừa mới đến công trường thị sát, đã bị vật thể rơi từ trên cao xuống đập trúng.

Chẳng lẽ trước đó công trường không hề tiến hành kiểm tra an toàn sao?

"Không phải tai nạn, là do có người cố ý sắp đặt!" Thương Liệt Duệ liếc nhìn chị gái, khuôn mặt tuấn tú

thoắt cái trở nên nghiêm trọng.

"Ai làm?" Tim Thương Viện "thót" một cái.

"Chú Hai!" Thương Liệt Duệ không có ý định giấu giếm cô.

Đôi lông mày Thương Viện lập tức nhíu c.h.ặ.t.

Cô nghiến răng căm phẫn: "Chị biết ngay là chuyện này chắc chắn có liên quan đến ông ta mà! Ông ta đây là không muốn giao lại quyền lực nhà họ Thương! Vẫn còn ôm mộng tiếp tục thao túng Thương thị!"

Trước đây ba của họ là Thương Lập Hàn bị t.a.i n.ạ.n giao thông bệnh tình nguy kịch, Thương Liệt Duệ lại đang ở nước ngoài không thể về kịp.

Hội đồng quản trị mới tạm thời giao lại Tập đoàn Thương thị cho chú Hai Thương Lập Nho quản lý thay.

Ai ngờ ba họ lâm bệnh mãi không khỏi, Thương Lập Nho đã nhân cơ hội này thu nạp vây cánh, thâu tóm Thương thị.

Chỉ là Thương Viện vạn vạn không ngờ, chú Hai lại thực sự rắp tâm g.i.ế.c hại Thương Liệt Duệ.

"Dù sao cũng đều là người nhà họ Thương cả, sao chú Hai lại có thể tàn nhẫn đến thế? Không được, chuyện này chị phải đi báo cho bà nội biết." Thương Viện sốt sắng nói, thực sự không nuốt trôi cục tức này.

"Bà nội tuổi đã cao, lại vừa phải chịu cú sốc từ chuyện của ba, chuyện này tạm thời đừng đ.á.n.h động đến bà." Thương Liệt Duệ gọi chị gái lại.

Thương Viện thở dài một tiếng: "Cũng đúng! Bà nội lớn tuổi như vậy rồi, chưa chắc đã chịu đựng nổi cú sốc này! Huống hồ bà nội trước nay luôn thiên vị chú Hai, nói ra chưa chắc bà đã tin!"

Ánh mắt Thương Liệt Duệ sâu thẳm: "Chú Hai đã rắp tâm mưu đồ chuyện này từ lâu rồi, nếu không nắm trong tay bằng chứng xác thực, chẳng những không thể lật đổ ông ta, mà còn dễ bứt dây động rừng!"

Thương Viện nheo mắt: "Ông ta đã mưu đồ từ lâu? Lẽ nào em nghi ngờ... t.a.i n.ạ.n giao thông của ba không phải là sự cố ngoài ý muốn?"

Thương Liệt Duệ: "Em đã sai người đi điều tra rồi! Bất luận kết quả ra sao, năm xưa ông ta từng dòm ngó mẹ chúng ta là sự thật không thể chối cãi!"

Thương Viện siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m: "Nếu không phải tại ông ta, mẹ cũng sẽ không quên đi rất nhiều chuyện trong quá khứ..."

...

Ôn Nhiễm vừa về đến nhà, đã nhìn thấy Phó Cảnh Thành đang ngồi trên ghế sô pha với khuôn mặt đen như đ.í.t nồi.

Thấy cô về, anh ta lao đến mấy bước, lạnh lùng chất vấn: "Em đ.á.n.h Kỳ Kỳ à?"

Ôn Nhiễm ném cho anh ta một cái nhìn đầy giễu cợt.

Hóa ra tối nay anh ta cố tình về nhà đợi cô, là để hỏi tội cô cơ đấy.

"Thì sao nào? Chị ta..." Cũng đâu phải chưa từng đ.á.n.h tôi.

Sao những lúc Ôn Kỳ đ.á.n.h cô, chẳng bao giờ thấy anh ta đứng ra bảo vệ cô.

Vậy mà cô vừa mới tát Ôn Kỳ một cái, Phó Cảnh Thành đã lập tức đến tìm cô hỏi tội rồi.

Rốt cuộc giữa cô và Ôn Kỳ, ai mới là vợ anh ta?

Lời của Ôn Nhiễm còn chưa nói hết, đã bị Phó Cảnh Thành nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay.

"Rầm" một tiếng.

Cơ thể cô bị anh ta ép mạnh vào bức tường phía sau.

Lực đạo mạnh mẽ chưa từng thấy.

Phải mất một lúc lâu, Ôn Nhiễm mới bớt đau đớn để định thần lại.

Ngẩng đầu lên, cô bắt gặp khuôn mặt tuấn tú đang hầm hầm sát khí của người chồng danh nghĩa.

Từ ngày về sống chung, Phó Cảnh Thành luôn tỏ thái độ lạnh nhạt đến mức cực điểm với cô.

Bình thường đến nửa lời cũng chẳng buồn nói.

Tối nay là lần đầu tiên, anh ta nổi trận lôi đình với cô lớn đến vậy.

Lý do đương nhiên là vì cô chị gái bé bỏng của cô rồi.

Phó Cảnh Thành bóp c.h.ặ.t cằm cô, phẫn nộ quát lớn: "Tại sao lại đ.á.n.h cô ấy? Ôn Nhiễm, sao em dám ra tay với Kỳ Kỳ?"

Sao lại không dám? Ôn Nhiễm cười khẩy.

Trong mắt Phó Cảnh Thành, cô đương nhiên là không có gan làm thế rồi.

Ôn Kỳ ở nhà họ Ôn có ba, có bà cả, có mẹ kế chống lưng.

Đến cả trái tim của người chồng danh nghĩa này cũng hướng về phía cô ta.

Chắc cô ăn gan hùm mật gấu rồi mới dám ra tay đ.á.n.h Ôn Kỳ?

Ôn Nhiễm không kìm được cơn giận, vung tay tát thẳng vào mặt anh ta một cái.

"Chị ta hạ t.h.u.ố.c vợ anh, lẽ nào tôi không để chị ta toại nguyện, anh lại còn chê cái sừng trên đầu mình chưa đủ xanh chắc?"

Toàn thân cô run rẩy vì không thể kiểm soát được sự tức giận.

Phó Cảnh Thành với tư cách là chồng cô, cho dù có muốn chất vấn chuyện này, cũng phải đi hỏi Ôn Kỳ mới đúng.

Nhưng bây giờ anh ta lại quay ra chất vấn cô là có ý gì?

Trách cô không để Ôn Kỳ hạ t.h.u.ố.c hãm hại thành công? Trách cái sừng trên đầu anh ta chưa đủ xanh?

Khuôn mặt tuấn tú của Phó Cảnh Thành bị tát lệch sang một bên.

Cả người anh ta sững sờ trong tích tắc.

Anh ta quay đầu lại, nhìn cô với ánh mắt không dám tin: "Em nói cái gì? Kỳ Kỳ hạ t.h.u.ố.c em? Làm sao cô ấy có thể làm chuyện như vậy? Chuyện này có hiểu lầm gì không?"

Ôn Nhiễm suýt chút nữa thì buồn nôn muốn ói.

Trong mắt anh ta, Ôn Kỳ hạ t.h.u.ố.c cô thì chỉ là hiểu lầm?

Còn cô đ.á.n.h Ôn Kỳ thì là tội ác tày trời, không thể tha thứ.

Anh ta có cần phải thiên vị chị vợ một cách trắng trợn như vậy trước mặt vợ mình không?

Sợ người khác không biết anh ta yêu Ôn Kỳ đến nhường nào à?

Ôn Nhiễm nhìn anh ta, châm biếm: "Có phải hiểu lầm hay không, anh đến đồn cảnh sát hỏi chẳng phải sẽ rõ sao?"

Nói xong cô đẩy anh ta ra, định bỏ đi.

Nhưng lại bị Phó Cảnh Thành nắm lấy cánh tay, kéo giật lại.

Anh ta nhíu mày, nhìn cô với vẻ mặt không thể tin nổi: "Ý em là sao? Em báo cảnh sát rồi?"

Ôn Nhiễm cười lạnh: "Lẽ nào tôi không nên báo cảnh sát?"

Phó Cảnh Thành làm ra vẻ như muốn g.i.ế.c cô đến nơi: "Đều là người một nhà cả, em có cần thiết phải vì chút chuyện cỏn con này mà làm ầm ĩ lên đồn cảnh sát không?"

Trái tim Ôn Nhiễm bỗng chốc rơi xuống đáy vực sâu.

Vốn dĩ cô cứ ngỡ, dù sao cô cũng là vợ anh ta, anh ta đối với cô ít nhiều cũng phải có chút tình cảm.

Bây giờ xem ra là cô đã quá ảo tưởng rồi.

Cô bị Ôn Kỳ hạ t.h.u.ố.c, suýt chút nữa thì thân bại danh liệt.

Phó Cảnh Thành không nói đỡ cho người bị hại là cô một câu công bằng thì thôi, đằng này lại còn chất vấn cô tại sao lại đi báo cảnh sát?

"Đây mà là chuyện cỏn con sao?"

Ôn Nhiễm phẫn nộ trừng mắt nhìn anh ta: "Phó Cảnh Thành, trong mắt anh, có phải cho dù tôi bị Ôn Kỳ ức h.i.ế.p đến mức nào đi chăng nữa, thì cũng chỉ là chuyện cỏn con? Còn Ôn Kỳ ức h.i.ế.p tôi ra sao cũng đều là hợp tình hợp lý hết phải không?"

Phó Cảnh Thành im lặng thay cho câu trả lời. Ôn Nhiễm bỗng cảm thấy trái tim nguội lạnh.

Chợt nhận ra mọi thứ trong quá khứ chỉ là do cô đơn phương tình nguyện.

Gặp được Phó Cảnh Thành không phải là duyên phận, mà là nghiệt duyên của đời cô!

Cô không muốn tiếp tục kéo dài thêm nữa. "Nếu đã như vậy, ly hôn đi!"

Ôn Nhiễm lấy từ trong túi xách ra bản thỏa thuận đã được soạn sẵn, ném thẳng vào mặt anh ta: "Anh chỉ cần ký tên vào đây là xong, tôi trả lại tự do cho anh!"

Loại đàn ông trong lòng luôn chứa chấp hình bóng người khác này, cô chẳng thèm.

Anh ta chẳng phải thích chị gái cô lắm sao?

Ly hôn rồi, anh ta có thể danh chính ngôn thuận mà theo đuổi Ôn Kỳ.

Dù sao thì bây giờ Ôn Kỳ cũng sắp ly hôn rồi.

Đúng là cơ hội ngàn năm có một để anh ta thừa nước đục thả câu.

Phó Cảnh Thành nhìn thấy bản thỏa thuận bị ném đến trước mặt mình, cả người chấn động mạnh.

Đồng t.ử anh ta co rút dữ dội, vẻ mặt hiện lên sự khó tin.

"Em vậy mà lại thực sự dám đòi ly hôn với anh?"

Anh ta cứ tưởng lần trước Ôn Nhiễm nói vậy chỉ là do giận dỗi nhất thời, cố ý dọa nạt anh ta thôi.

Không ngờ cô lại chuẩn bị sẵn cả thỏa thuận ly hôn rồi!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - Thương Liệt Duệ + Ôn Nhiễm + Phó Cảnh Thành - Chương 59: Chương 59: Cô Ném Thẳng Thỏa Thuận Ly Hôn Vào Mặt Anh Ta | MonkeyD