Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - Thương Liệt Duệ + Ôn Nhiễm + Phó Cảnh Thành - Chương 72: Thúc Giục Anh Sớm Kết Hôn Sinh Con, Đừng Làm Người Thứ Ba
Cập nhật lúc: 13/04/2026 15:25
Thương Liệt Duệ hít sâu một hơi.
Cố gắng kìm nén những cảm xúc đang cuộn trào trong lòng.
"Không có gì đâu mẹ, mẹ cứ nghỉ ngơi cho khỏe đi, hôm khác con lại đến thăm mẹ!"
Nói xong anh quay lưng sải bước ra khỏi phòng bệnh. Vừa hay đụng mặt chị gái Thương Viện đang đi tới.
Thương Viện nhìn một cái là nhận ra ngay vẻ bất
thường của cậu em trai.
"Sao thế? Ai chọc giận em à?" Cô lập tức quan tâm hỏi han.
Thương Liệt Duệ đưa tay lên xoa trán đầy phiền muộn.
Cùng Thương Viện ra đứng hóng gió ngoài ban công. Kể lại những lời mẹ vừa nói cho chị gái nghe.
Sắc mặt Thương Viện bỗng trở nên nghiêm trọng:
"Xem ra chú Hai đã tranh thủ lúc chị em mình không có mặt, đóng kịch làm người tốt trước mặt mẹ rồi."
Thương Liệt Duệ nghiêm túc hỏi: "Bệnh tình của mẹ rốt cuộc sao rồi chị?"
Thương Viện lắc đầu thở dài: "Ngày càng trở nặng! Dạo trước chị có mời chuyên gia khoa thần kinh đến hội chẩn, não của mẹ đã bắt đầu có dấu hiệu teo lại..."
Thương Liệt Duệ siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, dưới đáy mắt xẹt qua một tia hận thù sâu sắc.
"Nếu năm xưa chú Hai không... thì mẹ cũng đâu có bị kích động đến mức mắc phải căn bệnh này..."
"Chuyện đã qua thì cũng qua rồi, bây giờ em có ôm hận trong lòng cũng chẳng giải quyết được gì." Thương Viện an ủi: "Điều quan trọng nhất bây giờ là tìm cách chữa trị cho mẹ, và cả..."
Nói đến đây, cô nhìn chằm chằm vào Thương Liệt Duệ với ánh mắt tha thiết, chân thành dặn dò: "Em hãy nhanh ch.óng hoàn thành tâm nguyện của mẹ đi, đừng để bà phải lo lắng cho em mãi nữa!"
Thương Liệt Duệ khựng lại: "Tâm nguyện gì cơ?"
Thương Viện vỗ vai anh: "Mẹ còn có tâm nguyện gì nữa? Chẳng phải bà vẫn luôn mong em sớm yên bề gia thất, sinh con đẻ cái hay sao. Nếu em có người nối dõi, thì danh chính ngôn thuận trở thành người thừa kế nhà họ Thương, chú Hai cũng hết cớ để tiếp tục thao túng Thương thị, không chịu giao lại cho em nữa!"
Khuôn mặt Thương Liệt Duệ lạnh tanh: "Thương thị sớm muộn gì em cũng sẽ bắt chú Hai phải nôn ra, không cần thiết phải dùng đến cái hạ sách kết hôn sinh con. Em đâu phải cỗ máy duy trì nòi giống của nhà họ Thương!"
Thương Viện không nhịn được khuyên nhủ: "Nhưng dẫu sao thì em cũng lớn tuổi rồi, trước sau gì cũng phải lập gia đình mà? Em cứ lần lữa mãi không chịu lấy vợ, mẹ sẽ mãi canh cánh trong lòng, không tốt cho việc hồi phục bệnh tình đâu?"
Ánh mắt Thương Liệt Duệ tối sầm: "Chuyện kết hôn cứ để thuận theo tự nhiên đi..."
Thương Viện nhìn chằm chằm anh, buông lời dò xét: "Trong lòng em sẽ không phải vẫn còn vấn vương cô trợ lý nhỏ đó chứ?"
Thương Liệt Duệ: "..."
Thương Viện thở dài sườn sượt: "Em biết người ta đã có chồng mà vẫn cố tình chen chân vào, như thế là không có kết cục tốt đẹp đâu! Nghe lời chị khuyên một câu, em cứ đàng hoàng tìm một cô gái độc thân mà yêu đương. Với điều kiện của em thì thiếu gì người xếp hàng theo đuổi, việc gì phải đ.â.m đầu vào ngõ cụt..."
"Em có việc bận, đi trước đây!"
Thương Liệt Duệ nghe không lọt tai nữa, vội ngắt lời chị gái, mím c.h.ặ.t môi mỏng quay người bỏ đi.
...
Ngồi trong chiếc xe sang trọng, Thương Liệt Duệ nới lỏng cà vạt.
Đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t lại.
Nhớ lại những lời chị gái vừa nói ban nãy...
Làm kẻ thứ ba chen chân vào hạnh phúc người khác là không có kết cục tốt đẹp đâu.
Trong lòng dâng lên một nỗi phiền muộn khó tả. Anh hạ kính cửa sổ xe xuống, xắn tay áo lên.
Một cánh tay cơ bắp săn chắc gác lên thành cửa sổ. Đưa tay châm một điếu t.h.u.ố.c.
Khói t.h.u.ố.c bay lượn lờ giúp tâm trạng rối bời của anh bình tĩnh lại đôi chút.
Đột nhiên anh lên tiếng ra lệnh: "Quẹo phải!" Tài xế lập tức đ.á.n.h vô lăng sang phải.
Thương Liệt Duệ lại ra lệnh: "Quẹo trái!"
Tài xế răm rắp làm theo, đ.á.n.h vô lăng sang trái. "Đi thẳng!"
"Vào khu dân cư kia!"
"Dừng!"
Tài xế bị anh điều khiển như con rối, răm rắp nghe theo mọi chỉ đạo.
Đến khi Thương Liệt Duệ hô dừng, anh ta mới kịp đạp phanh.
Ngẩng đầu lên nhìn thì nhận ra, khu dân cư này trước đây anh ta đã từng đưa cô Ôn đến.
Hóa ra sếp lớn muốn đến tìm cô Ôn.
Biết thế sếp cứ nói toẹt ra từ đầu có phải nhanh không.
Đâu phải anh ta không biết đường.
Nhưng sau khi hô dừng, Thương Liệt Duệ lại chìm vào im lặng.
Tài xế lén nhìn qua gương chiếu hậu một cách dè dặt.
Thương Liệt Duệ đang tựa lưng vào ghế sau, cổ áo mở bung, không còn vẻ cao ngạo lạnh lùng như thường ngày, mà thay vào đó là đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t đầy đau khổ.
Dường như cảm nhận được ánh nhìn của tài xế, Thương Liệt Duệ trực tiếp ra lệnh: "Anh xuống xe, về nhà đi."
Tài xế có vẻ hơi do dự: "Nhưng sếp..."
Thương Liệt Duệ: "Về đi, tôi muốn ở một mình một lát!"
Tài xế không dám trái lệnh, ngoan ngoãn xuống xe chuồn thẳng.
...
Tối nay sau khi dùng bữa với Phó Đan Tình xong, Ôn Nhiễm có ghé qua nhà vệ sinh.
Lúc bước ra ngoài, cô tình cờ đụng mặt Phó Cảnh Thành và chị gái cùng cha khác mẹ Ôn Kỳ.
Ôn Kỳ có vẻ đã uống khá nhiều, hai má đỏ ửng vì men say, đứng còn không vững.
Phó Cảnh Thành đang dịu dàng dìu cô ta, ánh mắt đong đầy sự xót xa.
"Kỳ Kỳ, sao em lại uống nhiều thế này?" Anh ta cất công đến tận đây là để đón Ôn Kỳ.
Hôm nay Ôn Kỳ đi tụ tập với mấy thiên kim tiểu thư giới thượng lưu, lại nghe họ bàn tán xì xào chuyện Tần Dược Siêu sắp ly hôn với cô ta.
Tâm trạng tồi tệ đến cực điểm, cô ta đành mượn rượu giải sầu.
"Tôi thích uống bao nhiêu thì uống, anh là cái thá gì của tôi mà dám xen vào?"
Cô ta vừa cãi lại một câu thì chợt nhận ra sự bất thường của Phó Cảnh Thành.
Cơ thể anh ta đột nhiên cứng đờ, ánh mắt dán c.h.ặ.t về một hướng khác.
Ôn Kỳ bất mãn nhìn theo ánh mắt anh ta, cuối cùng dừng lại trên người Ôn Nhiễm.
"Con đĩ ch.ó nhà mày sao cũng ở đây?"
Khuôn mặt cô ta lập tức đanh lại, không chút kiêng dè mà lớn tiếng mắng c.h.ử.i.
"Trách hôm nay tôi ra đường quên xem ngày, vậy mà lại đụng ngay phải cặp đôi tra nam tiện nữ!"
Ôn Nhiễm không chút nao núng đáp trả, khóe môi nhếch lên một nụ cười đầy châm biếm.
Khuôn mặt Ôn Kỳ vặn vẹo vì tức giận: "Mày!"
Ôn Nhiễm chẳng buồn phí lời với bọn họ, quay gót bước đi.
Ôn Kỳ không ngờ Ôn Nhiễm lại dám dùng thái độ đó nói chuyện với mình.
Từ bé đến lớn, ba, bà cả và mẹ kế chẳng phải luôn dạy Ôn Nhiễm phải nhường nhịn cô ta sao?
Ngay cả trái tim người chồng danh nghĩa của Ôn Nhiễm cũng hướng về cô ta cơ mà.
Dựa vào cái gì mà Ôn Nhiễm dám lên mặt với cô ta?
Cô đáng lẽ phải khúm núm, hèn mọn trước mặt cô ta mới đúng chứ.
"Ôn Nhiễm, mày đứng lại đó cho tao!" Ôn Kỳ tức giận gào lên từ phía sau.
Ôn Nhiễm coi như cô ta đang mượn rượu làm càn, không thèm dừng bước để ý đến cô ta.
Thấy Ôn Kỳ có ý định gây sự với Ôn Nhiễm, Phó Cảnh Thành chủ động khuyên can: "Kỳ Kỳ, em say rồi, để anh đưa em về nhà nhé?"
Ôn Kỳ giận dữ hất mạnh tay anh ta ra.
"Không cần anh lo!"
Nói rồi cô ta loạng choạng bước đi trên đôi giày cao gót, đuổi theo Ôn Nhiễm.
Ôn Nhiễm vừa đến đầu cầu thang thì bị Ôn Kỳ túm c.h.ặ.t lấy cánh tay.
"Chị định làm gì?" Ôn Nhiễm cau mày quát.
Ánh mắt Ôn Kỳ hiện lên sự độc ác: "Đương nhiên là dạy dỗ con đĩ nhà mày một bài học rồi."
Nói xong cô ta vung tay lên định giáng cho Ôn Nhiễm một cái tát trời giáng.
Món nợ cái tát lần trước Ôn Nhiễm dành cho cô ta, cô ta vẫn còn ghim kỹ trong lòng đấy.
Tối nay xui xẻo đụng nhau ở đây, cô ta sẽ tính toán luôn một thể cả nợ mới lẫn nợ cũ.
Ôn Nhiễm nhanh tay chặn đứng cánh tay cô ta lại. "Chị quậy đủ chưa!"
Cô dùng sức hất người phụ nữ say khướt và khó ưa
kia ra, rồi tiếp tục bước xuống lầu.
Từ nhỏ đến lớn Ôn Kỳ chưa từng phải chịu thua thiệt trước Ôn Nhiễm.
Làm sao cô ta có thể để Ôn Nhiễm đè đầu cưỡi cổ mình được.
Nhìn những bậc cầu thang đá hoa cương trước mặt, một tia thâm độc xẹt qua đáy mắt Ôn Kỳ.
"Mày c.h.ế.t đi!"
Cô ta lao tới định đẩy Ôn Nhiễm ngã nhào xuống. Ai dè Ôn Nhiễm đã sớm cảnh giác từ trước.
Cô nhanh nhẹn né sang một bên.
Ôn Kỳ không kịp thu thế, mất thăng bằng ngã nhào xuống cầu thang...
