Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - Thương Liệt Duệ + Ôn Nhiễm + Phó Cảnh Thành - Chương 86: Chứng Bệnh Của Cô Tái Phát, Anh Có Thể Làm Thuốc Giải Cho Cô
Cập nhật lúc: 13/04/2026 15:36
Ôn Nhiễm: "..."
Anh có thể tránh xa cô ra một chút được không?
Nhưng nếu nói ra câu này, lại có vẻ như cô đang tự mình đa tình.
Ôn Nhiễm đành phải âm thầm nhích sang một bên mà không để lại dấu vết.
Cùng lúc đó, cô cúi đầu uống nước để phân tán sự chú ý của bản thân.
Ôn Nhiễm một hơi uống cạn hơn nửa cốc.
Xoa dịu đi cảm giác khô rát nơi cổ họng do cơn ác mộng ban nãy gây ra.
Cô đặt cốc xuống, vừa định rời đi.
Đột nhiên nhìn thấy Thương Liệt Duệ cầm lấy chiếc cốc cô vừa uống, ngửa cổ uống cạn một hơi phần nước còn thừa lại cỡ một phần tư bên trong.
Ôn Nhiễm không khỏi nhìn đến ngẩn người. Anh vậy mà lại uống cạn nước cô uống dở?
Anh không chê bẩn sao? "Ngài..."
Ôn Nhiễm trừng mắt nhìn anh, muốn nói lại thôi.
Thương Liệt Duệ đối mắt với cô, dường như đã nhìn thấu sự nghi hoặc trong ánh mắt ấy.
"Lúc hôn nhau trước đây, tôi uống nước bọt của cô không biết bao nhiêu lần rồi." Anh nhìn cô, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên một nụ cười như có như không.
Khuôn mặt xinh đẹp của Ôn Nhiễm lập tức đỏ bừng lên từ trong ra ngoài.
Trong cơ thể cũng dâng lên một ngọn lửa nóng bỏng không rõ nguyên do.
Người đàn ông c.h.ế.t tiệt!
Vậy mà lại lôi chuyện hai người hôn nhau nuốt nước bọt lúc trước ra để trêu ghẹo cô.
Nửa đêm nửa hôm thế này, ai mà chịu đựng cho nổi chứ?
Ôn Nhiễm liều mạng kìm nén nhịp tim đang đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.
Cô đột ngột xoay người, nhanh ch.óng bước ra khỏi phòng bếp.
Nhưng vì bước đi quá vội vã.
Nên không chú ý đến bậc thềm của phòng bếp.
Ôn Nhiễm bị vấp một cái, suýt chút nữa thì ngã nhào. Một cánh tay thon dài, mạnh mẽ từ phía sau vươn tới.
Kịp thời ôm c.h.ặ.t lấy vòng eo thon gọn của cô, kéo cô vào lòng.
Khoảnh khắc da thịt chạm nhau, Ôn Nhiễm lập tức cảm thấy một luồng điện xẹt qua chạy dọc khắp cơ thể.
Cô cuống quýt vùng vẫy, muốn thoát ra.
Thương Liệt Duệ lại càng siết c.h.ặ.t lực tay đang giữ eo cô hơn.
Đôi mắt nhìn cô trở nên cực kỳ u ám. Toát lên sự chiếm hữu mãnh liệt.
Ôn Nhiễm không dám đối diện với ánh mắt anh nữa.
Lần này dọn đến đây quá vội vàng, cô căn bản chưa mang theo t.h.u.ố.c.
Phen này tiêu tùng rồi. Cô phải làm sao đây?
Trong lúc Ôn Nhiễm còn đang hoang mang luống cuống, Thương Liệt Duệ đột nhiên cúi xuống, bế thốc cô lên.
"Ngài làm cái gì vậy?" Cô căng thẳng, bất an hỏi.
Thương Liệt Duệ: "Đưa cô về phòng."
Mí mắt Ôn Nhiễm giật giật: "Không, không cần đâu..."
Ai mà biết được anh đưa cô về phòng là muốn làm cái gì chứ?
Ánh mắt Thương Liệt Duệ nhìn cô càng thêm sâu thẳm: "Cô chắc chắn là cô tự đi được chứ?"
Trái tim Ôn Nhiễm theo bản năng run rẩy.
Cô dứt khoát không phản kháng nữa.
Mặc kệ cho anh bế cô lên lầu, đưa về phòng ngủ.
Thương Liệt Duệ đặt cô xuống giường, vừa định quay người rời đi.
Ôn Nhiễm đột nhiên kéo anh lại: "Tổng giám đốc Thương..."
Trời ơi, giọng nói của cô sao lại biến thành thế này rồi?
Mềm mại, nũng nịu.
Khiến người ta không khỏi sinh ra những suy nghĩ miên man.
Ôn Nhiễm không dám tin tại sao mình lại kéo anh lại. Đây hoàn toàn không phải là bản ý của cô.
Nhưng cô quả thực đã làm như vậy.
"Mời gọi sao?" Ánh mắt Thương Liệt Duệ nhìn cô lại sâu thêm vài phần.
Tim Ôn Nhiễm đập dồn dập.
Cơ thể càng lúc càng trở nên khó chịu hơn.
Nhưng cô vẫn vội vã lắc đầu: "Không, không phải..." Cơ thể Thương Liệt Duệ đang căng cứng.
Trong bóng tối, anh chằm chằm nhìn cô.
Ôn Nhiễm c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới.
Đành phải căng da đầu thừa nhận: "Chỗ ngài... có t.h.u.ố.c không?"
Cô ôm một tia hy vọng mong manh hỏi.
Không ngờ Thương Liệt Duệ lại dứt khoát trả lời không chút do dự: "Không có!"
Ôn Nhiễm: "..."
Trái tim cô bỗng chốc chìm nghỉm.
Nếu ở đây không có t.h.u.ố.c, cô biết phải chống chọi với đêm dài đằng đẵng này thế nào đây?
Thương Liệt Duệ đột nhiên kề sát lại gần cô, gằn từng chữ một: "Nhưng tôi có thể làm t.h.u.ố.c cho cô!"
Hàng lông mi dày dặn của Ôn Nhiễm khẽ rung động. Anh muốn làm t.h.u.ố.c của cô?
Nghĩa là sao?
Cô còn chưa kịp suy nghĩ sâu xa hơn, Thương Liệt Duệ đã quỳ gối trên giường, phủ phục người đè xuống.
Anh không kìm chế được mà cúi xuống hôn lên chiếc cổ trắng ngần của cô.
Cả người Ôn Nhiễm như bị một tia sét đ.á.n.h trúng.
Anh vậy mà lại hôn cổ cô?
Thế này cũng quá... mờ ám rồi?
Ôn Nhiễm theo bản năng đưa tay đẩy anh ra: "Đừng!"
Nhưng động tác hôn của Thương Liệt Duệ vẫn không hề dừng lại.
Đầu óc Ôn Nhiễm "ong" lên một tiếng. Đồng t.ử trừng lớn.
Cơ thể như bị luồng điện đ.á.n.h trúng, căng cứng.
Trái tim trong l.ồ.ng n.g.ự.c Thương Liệt Duệ đang đập liên hồi dữ dội.
Anh đã muốn làm như vậy từ lâu lắm rồi. Từ lâu đã muốn tùy ý hôn cô như thế này.
Có trời mới biết những ngày cô dọn đến đây sống, anh đã phải nhẫn nhịn cực khổ đến mức nào.
Ôn Nhiễm rất muốn từ chối, nhưng cơ thể lại đang làm ra những phản ứng trái ngược.
Cô kinh ngạc nhận ra, việc tiếp xúc với Thương Liệt Duệ lại có thể xoa dịu đi cảm giác khó chịu khi căn bệnh đang phát tác.
Sao lại thế này?
Chẳng lẽ anh thực sự là t.h.u.ố.c giải của cô sao?
Nụ hôn của Thương Liệt Duệ không hề thô lỗ, mà chỉ chầm chậm, từng chút một gặm c.ắ.n, mút mát lấy cô.
"Cơ thể cô cũng rất cần tôi, đúng không?" Anh tựa trán vào trán cô, thở dốc nặng nhọc.
Cô quay mặt đi chỗ khác: "Tôi không muốn coi ngài là t.h.u.ố.c giải!"
Thương Liệt Duệ nhìn cô chằm chằm, toàn bộ cơ bắp trên cơ thể đều đang căng cứng.
Nhưng động tác lại đột ngột dừng lại.
Cô đâu biết rằng, anh căn bản không hề bận tâm đến việc làm t.h.u.ố.c giải cho cô.
Chỉ cần cô bằng lòng trao cho anh là được. Anh thật sự quá thèm khát cơ thể của cô rồi. Đôi mắt anh đỏ ngầu.
Không nói một lời, anh đứng thẳng người dậy.
Trong màn đêm tăm tối, anh đưa tay tháo thắt lưng da ngang hông mình.
Động tác của anh, cùng với ý đồ thể hiện ra ngoài đã quá đỗi rõ ràng.
Hơi thở của Ôn Nhiễm rối loạn đến tột độ.
Trơ mắt nhìn anh dùng chính chiếc thắt lưng ấy trói c.h.ặ.t hai tay cô lại, cố định trên đầu giường.
Rồi lại cúi người xuống, lột bỏ lớp váy ngủ trên người cô.
Hơi thở của Thương Liệt Duệ trở nên dồn dập chưa từng thấy.
Bàn tay cũng đang run rẩy.
Đây là việc mà anh đã mơ tưởng không biết bao nhiêu lần.
Và giờ phút này, nó sắp sửa biến thành hiện thực.
Cơ thể Ôn Nhiễm bứt rứt khó nhịn, nhưng cô vẫn cố gắng vớt vát lại chút lý trí của anh: "Thương Liệt Duệ, anh tha cho tôi đi mà, có được không?"
Lần này cô không gọi anh là Tổng giám đốc Thương nữa, mà gọi thẳng tên Thương Liệt Duệ.
Giọng cô mềm mại, ngọt ngào nũng nịu, đang cầu xin anh tha thứ.
Tim Thương Liệt Duệ đập loạn nhịp liên hồi.
Yết hầu không kìm chế được mà chuyển động lên xuống, toàn thân căng cứng đến cực điểm.
Anh cảm thấy mình sắp phát điên mất rồi!
