Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - Thương Liệt Duệ + Ôn Nhiễm + Phó Cảnh Thành - Chương 9: Bắt Gặp Chồng Đang Hôn Người Khác Ở Quán Bar
Cập nhật lúc: 13/04/2026 14:44
Ôn Nhiễm ngẩng đầu lên nhìn, hóa ra là Bạch Lâm, thư ký của Thương Liệt Duệ.
Cô vội vàng giấu chiếc quần lót ra sau lưng.
"Trợ lý Ôn, sao cô lại đứng một mình ở ngoài này? Sao không vào trong?"
Bạch Lâm nói xong liền định đưa tay đẩy cửa phòng làm việc của Tổng giám đốc.
"Không cần đâu, tôi vừa dọn dẹp phòng nghỉ xong, đang định ra ngoài!" Ôn Nhiễm lập tức xua tay.
Trong mắt Bạch Lâm thoáng qua một tia kinh ngạc: "Tổng giám đốc Thương lại để cô dọn dẹp phòng nghỉ giúp ngài ấy sao?"
Cô ta đi theo Thương Liệt Duệ nhiều năm, đương nhiên rất hiểu rõ những thói quen của anh.
Phòng nghỉ thuộc về lãnh thổ riêng tư của anh, người bình thường tuyệt đối không được phép tự tiện ra
vào.
Trước đây, ngay cả việc dọn dẹp vệ sinh cũng do chính tay anh đích thân làm lấy.
Sao hôm nay anh lại để trợ lý Ôn vào dọn dẹp giúp mình?
Ôn Nhiễm gật đầu: "Đúng vậy, có chuyện gì sao?"
"Không có gì!" Bạch Lâm vội vàng lắc đầu, ánh mắt nhìn cô đã mang theo vài phần kỳ lạ.
"Cô vừa mới được thăng chức, chắc là chưa đến phòng làm việc mới của mình đâu nhỉ, để tôi đưa cô qua đó!" Cô ta tỏ ra ân cần, chủ động dẫn đường.
Ôn Nhiễm đi theo Bạch Lâm đến một văn phòng cách phòng làm việc của Tổng giám đốc không xa.
Bạch Lâm đẩy cửa bước vào: "Trợ lý Ôn, từ nay về sau nơi này là của cô rồi! Cô xem còn cần sắm sửa thêm gì không, tôi sẽ sai người đi mua!"
Nhìn căn phòng làm việc rộng rãi trước mắt, Ôn Nhiễm không khỏi kinh ngạc.
Không ngờ thăng chức rồi cô lại có văn phòng riêng, càng không ngờ văn phòng này lại rộng đến vậy.
"Cảm ơn thư ký Bạch, tôi tạm thời chưa cần sắm thêm gì đâu!" Cô quay đầu, mỉm cười đáp.
Bạch Lâm: "Đây đều là Tổng giám đốc dặn dò cả đấy, cô có muốn cảm ơn thì đích thân đi cảm ơn ngài ấy đi. Tôi còn có việc, xin phép đi trước đây!"
Sau khi cô ta rời đi, Ôn Nhiễm lại đưa mắt đ.á.n.h giá căn phòng làm việc này một lượt.
Làm việc ở đây hai năm, cuối cùng cũng được thăng chức, lại còn được phân cho một văn phòng riêng, vốn dĩ đây là chuyện đáng để ăn mừng.
Nhưng Ôn Nhiễm lại chẳng thể nào vui vẻ nổi.
Cứ đối mặt với Thương Liệt Duệ là cô lại rất dễ phát bệnh.
Vốn dĩ cô mắc phải căn bệnh đáng xấu hổ này cũng vì thiếu thốn hơi ấm đàn ông trong một thời gian dài.
Bây giờ lại bắt cô tiếp xúc gần gũi với một nam thần hoàn hảo không góc c.h.ế.t như thế này.
Đối với cô mà nói, đây chẳng khác nào một hình thức t.r.a t.ấ.n biến tướng.
Ôn Nhiễm không biết chuyện thất thố trong phòng nghỉ của Tổng giám đốc như hôm nay, sau này sẽ còn diễn ra bao nhiêu lần nữa?
Cô vội vã lục túi xách, lấy t.h.u.ố.c mang theo bên người ra uống, cảm giác bức bối trong cơ thể mới dịu
đi đôi chút.
Để đề phòng bản thân lại phát bệnh, cả buổi chiều Ôn Nhiễm cứ kiếm cớ không đi gặp Thương Liệt Duệ.
Cũng may Thương Liệt Duệ không chỉ có một trợ lý là cô, lúc anh được nhảy dù đến nhậm chức ở công ty họ, anh đã đưa theo không ít người của mình.
Buổi chiều Ôn Nhiễm cuối cùng cũng được thở phào nhẹ nhõm.
Bởi vì trước đây chưa từng làm công việc của trợ lý, cô tranh thủ thời gian này để bổ sung thêm kiến thức về mảng này.
...
Buổi tối tan làm, Ôn Nhiễm cùng cô bạn thân Lê Lệ đi uống rượu ở quán bar.
Lê Lệ cười tươi rói, nâng ly với cô: "Nào, cạn ly chúc mừng cậu thăng chức!"
Ôn Nhiễm lại tỏ ra ủ rũ, chán nản uống cạn ly rượu trong tay.
"Sao thế, thăng chức rồi mà còn không vui à?" Lê Lệ nhìn ra cô có tâm sự, không nhịn được quan tâm hỏi han.
Ôn Nhiễm phiền muộn thở dài: "Mình chẳng muốn thăng chức chút nào."
Lê Lệ ngạc nhiên: "Bây giờ cậu đã lên làm trợ lý riêng của Tổng giám đốc rồi, đãi ngộ tốt, phúc lợi cao, quan trọng nhất là ngày nào cũng được nhìn thấy sếp Thương. Cơ hội tốt như vậy người khác muốn mà không được, sao cậu lại không vui?"
Ôn Nhiễm bất lực: "Chính vì ngày nào cũng phải gặp Tổng giám đốc mới không tốt đấy?"
Cô bạn thân không biết cô mắc phải căn bệnh đáng xấu hổ kia.
Bây giờ cứ nhìn thấy Thương Liệt Duệ là trong đầu cô chỉ toàn những chuyện đó, cứ tiếp tục như vậy thì sao mà chịu nổi?
Lê Lệ tưởng cô chỉ không thích làm việc dưới sự giám sát của Tổng giám đốc.
Liền khuyên nhủ: "Bây giờ ngày nào cậu cũng làm việc cùng tầng với sếp, áp lực đúng là lớn hơn trước một chút. Nhưng ít nhất sau này cậu không còn bị ông Hoàng Dực An làm khó dễ nữa. Hơn nữa sếp Thương thật sự đẹp trai không góc c.h.ế.t luôn đấy, cậu cứ coi như lên đó để ngắm trai đẹp cũng tốt mà!"
Ôn Nhiễm: "..."
Cô chính là sợ cứ ngắm tiếp, bản thân sẽ không kiềm chế nổi đó.
Đang lúc rầu rĩ, đột nhiên một tràng tiếng ồn ào hú hét làm đứt đoạn dòng suy nghĩ của cô.
"Cảnh Thành, tới luôn đi!"
"Sắp chạm môi với chị Ôn rồi kìa!"
Ôn Nhiễm hình như nghe thấy cái tên Cảnh Thành.
Cô vô thức ngoảnh đầu nhìn sang, đồng t.ử không khỏi co rụt lại.
Ở khu vực ghế VIP bên kia, Phó Cảnh Thành đang chơi trò chuyền bài bằng miệng với chị gái cô, Ôn
Kỳ.
Xung quanh toàn là những cậu ấm cô chiêu trong giới thượng lưu của bọn họ.
Phó Cảnh Thành vốn luôn lạnh lùng, tự chủ, lúc này trong mắt lại tràn ngập sự cưng chiều và phấn khích.
Nếu không tận mắt chứng kiến, Ôn Nhiễm tuyệt đối không dám tin Phó Cảnh Thành sẽ đến những nơi như quán bar, tham gia vào mấy trò chơi như thế này.
Anh ta tính tình lạnh nhạt, thích ở một mình, cũng chẳng ưa rượu chè.
Tối nay anh ta xuất hiện ở đây, chắc hẳn là vì chị gái cô, Ôn Kỳ rồi.
Lê Lệ nhìn theo ánh mắt của cô, tam quan suýt chút nữa vỡ vụn.
"Đó không phải là Phó Cảnh Thành với chị gái cậu sao? Cứ thế mà chạm môi luôn à? Chơi bạo quá rồi đấy?" Lê Lệ không dám tin, thốt lên.
Đang lúc cô ấy nói chuyện, lá bài mà Phó Cảnh Thành và Ôn Kỳ đang chuyền bằng miệng chợt rơi xuống đất.
Nhưng hai người bọn họ không hề buông nhau ra, ngược lại còn hôn nhau say đắm.
"Wow! Hôn đỉnh quá nha!"
"Cảnh Thành lúc hôn Ôn Nhiễm chắc cũng chẳng cuồng nhiệt bằng lúc hôn chị vợ đâu..."
Xung quanh vang lên tiếng hò reo đầy kích động.
Nhưng môi của Phó Cảnh Thành và Ôn Kỳ vẫn chưa từng buông nhau ra, ngược lại còn có xu hướng hôn ngày càng cuồng nhiệt hơn.
"Làm cái quái gì vậy? Bọn họ thế này là quá đáng lắm rồi! Căn bản không coi cậu ra gì mà!" Lê Lệ tức
giận định xông tới lý luận.
Ở công ty, cô ấy là một trong số ít người biết được thân phận thật của Ôn Nhiễm, đương nhiên cũng biết rõ mối quan hệ giữa cô với Phó Cảnh Thành và Ôn Kỳ.
Vậy mà bây giờ bọn họ lại dám công khai hôn nhau ở nơi công cộng mà chẳng thèm kiêng dè!
Rõ ràng là đang cắm sừng lên đầu Ôn Nhiễm mà. Chuyện này không thể nhẫn nhịn được nữa!
Nhưng Ôn Nhiễm vẫn nhịn xuống!
Từ nhỏ đến lớn, những chuyện tương tự như thế này, cô đã phải chịu đựng quá nhiều rồi.
Rõ ràng Ôn Kỳ đã có trong tay mọi thứ, nhưng vẫn không muốn thấy cô sống tốt.
Lần nào chị ta cũng nhắm vào những món đồ Ôn Nhiễm thích, dùng mọi thủ đoạn để cướp đoạt, cuối cùng ép cô phải vô điều kiện giao ra.
"Thôi bỏ đi, kệ họ, chúng ta đổi chỗ khác thôi." Ôn Nhiễm thu hồi ánh mắt, đứng dậy rời đi.
Lê Lệ đuổi theo ra ngoài quán bar, không dám tin Ôn
Nhiễm bắt gặp chồng ngoại tình với chính chị ruột
mình mà vẫn có thể bình tĩnh đến vậy.
"Không lẽ cậu đã biết chuyện bọn họ tằng tịu với nhau từ lâu rồi sao?"
Ôn Nhiễm hơi khựng lại: "Mình cũng mới biết cách đây không lâu thôi."
Lê Lệ không nhịn được mà mắng mỏ: "Cái tên cặn bã Phó Cảnh Thành này, vậy mà vẫn còn tơ tưởng đến Ôn Kỳ! Anh ta sẽ không vì Ôn Kỳ mà đá cậu chứ?"
Nhớ lại dáng vẻ đắm đuối cuồng nhiệt của Phó Cảnh Thành lúc hôn Ôn Kỳ trong quán bar vừa rồi, cô ấy thật sự thấy lo lắng.
Nhưng Ôn Nhiễm lại giữ được sự điềm tĩnh khác thường: "Yên tâm đi, chị ta không coi trọng anh ta đâu, bà cả nhà mình đã chọn sẵn cho chị ta một người chồng rùa vàng rồi, chẳng bao lâu nữa chị ta sẽ lấy chồng thôi."
Lê Lệ nhổ toẹt một bãi: "Thế thì càng vô sỉ! Sắp lấy chồng rồi mà còn đi quyến rũ người khác!"
Hai người lại đổi sang chỗ khác uống rượu.
Lúc Ôn Nhiễm tỉnh dậy vào sáng hôm sau, quả nhiên không thấy Phó Cảnh Thành về.
Tối qua anh ta lại qua đêm ở ngoài?
Hơn nữa rất có khả năng là ở cùng chị gái Ôn Kỳ của cô?
