Đã Nói Là Diệt Môn Cơ Mà, Sao Lại Biến Thành Sủng Thê Thế Này? - Chương 206: Không Cho Phép Nhớ Nhung Nàng

Cập nhật lúc: 05/02/2026 07:09

“Phụt!”

Ngụy Minh Trinh không hề đề phòng, cả người bị đá bay ra như cánh diều đứt dây, va mạnh vào thân cây.

Hắn ôm n.g.ự.c trượt xuống đất, cổ họng lập tức dâng lên vị ngọt tanh, khóe môi rỉ ra m.á.u.

Tiểu lại và thuộc quan ở không xa trợn mắt kinh ngạc, quan lại giữ sổ sách lúc nãy còn nép dưới mái hiên thì sợ đến mức mặt cắt không còn giọt m.á.u.

Nếu chuyện này xảy ra án mạng, Định Viễn Hầu chỉ cần tìm Chiêu Ninh Vương tính sổ thì thôi, chỉ sợ ông ta sẽ trút giận lên những người ngoài cuộc không hề ra tay giúp đỡ này.

Một lão lại có chút quan hệ xa với nhà họ Ngụy không nhịn được dịch người về phía trước nửa bước, cầu xin: “Vương gia bớt giận.”

Bùi Kính không để ý, chậm rãi bước về phía Ngụy Minh Trinh đang mềm nhũn dưới đất, lúc này mới quay mặt sang, lạnh lùng quét mắt qua đám quan lại kia.

“Trước khi ra cửa, nội t.ử có dặn dò, không được tổn hại đến tính mạng.” Hắn dừng lại một chút, ánh mắt rơi về Ngụy Minh Trinh: “Cho nên các ngươi cứ yên tâm, hắn không c.h.ế.t được.”

Bùi Kính đứng cao nhìn xuống Ngụy Minh Trinh: “Ngươi là cái thá gì mà xứng đáng nhớ nhung nàng?”

Ngụy Minh Trinh vừa ho ra m.á.u, vừa ngẩng đầu nhìn Bùi Kính: “Bùi Kính, tuy ngươi là Vương gia, nhưng coi mạng người như cỏ rác. Tổ tiên theo Thái Tổ hoàng đế vào sinh ra t.ử dựng nên giang sơn, mới có Định Viễn Hầu phủ ngày hôm nay. Nhà ta... khụ khụ, thế hệ trung lương, ngươi dựa vào đâu mà sỉ nhục ta như vậy?”

“Dựa vào cái gì mà ngươi không biết sao?” Bùi Kính cười khẩy một tiếng, ngồi xổm xuống, một tay túm lấy cổ áo hắn, ép hắn ngẩng đầu nhìn mình, từng chữ một nói: “Dựa, vào, ngươi, tiện!”

Ngụy Minh Trinh bị ba chữ này đ.â.m vào tim, toàn thân run rẩy: “Ngươi nói gì?”

Đầu ngón tay Bùi Kính siết c.h.ặ.t: “Không nghe hiểu lời người nói sao? Bản vương nói Ngụy Minh Trinh ngươi, chính là đồ xương cốt tiện tặn.”

Hắn ghé sát lại, mang theo sự khinh bỉ không chút che giấu: “Có những thứ không trân trọng, đến khi mất đi mới bắt đầu nhớ nhung, không phải tiện là gì?”

Ngụy Minh Trinh bị hắn bóp đến mức không thở nổi, ngược lại lại bật cười: “Nói đến tiện, chẳng phải ngươi là kẻ nhớ nhung đồ của người khác trước sao? Nàng vốn là vị hôn thê của ta! Là ngươi, là ngươi đã giở trò từ trong bóng tối, cướp nàng đi mất, giờ lại đến đây đổ lỗi cho ta không nên nhớ nhung?”

Sát ý trong mắt Bùi Kính càng thêm lạnh lẽo, hắn nhìn chằm chằm gương mặt bị cơn giận làm cho vặn vẹo của Ngụy Minh Trinh, ghê tởm buông cổ áo hắn ra, đứng cao nhìn xuống.

Hắn như thể vừa nghe thấy chuyện cười lớn nhất thiên hạ, cười nói: “Nếu ngươi thực sự để nàng trong lòng, vì sao lúc trước lại chần chừ không chịu định ngày cưới? Lúc phát hiện người không đúng, ngươi đã làm được gì? Nếu ngươi có nửa phần kiên định, dù chỉ đứng ra nói một câu ‘Ta chỉ cần nàng’, thì hôm nay làm gì có chuyện của bản vương?”

Giọng Bùi Kính càng lúc càng lạnh: “Là ngươi tự mình do dự không quyết, là ngươi cân nhắc lợi hại, coi nàng như vật có thể tùy ý thay thế. Giờ nàng đã ở bên cạnh bản vương, ngươi còn đòi nói cái gì là ‘vốn dĩ’?”

Ngụy Minh Trinh bị chặn họng không nói nên lời.

Trong mắt Bùi Kính mang theo sát khí không chút che giấu: “Hôm nay bản vương không chỉ ra tay, mà còn muốn nói cho ngươi biết, sau này nếu còn dám dùng đôi mắt dơ bẩn kia nhìn nàng dù chỉ một cái, còn dám có chút ý nghĩ không nên có, bản vương sẽ san bằng Định Viễn Hầu phủ các ngươi.”

Bùi Kính lấy ra khăn tay chậm rãi lau sạch ngón tay, sau đó ném khăn lên mặt Ngụy Minh Trinh.

Hắn đi được một đoạn, lại dừng bước, quay đầu nhìn Ngụy Minh Trinh: “À, đúng rồi.”

“Ngươi nói đ.á.n.h giang sơn, lập công danh, công huân của tổ tiên nhà họ Ngụy có thể bảo vệ sự phú quý vĩnh thế cho nhà ngươi, nhưng lại không bảo vệ được những suy nghĩ ngươi không nên có. Hôm nay bản vương nói cho ngươi biết, đừng nói nhà họ Ngụy các ngươi từng theo Thái Tổ đ.á.n.h giang sơn, dù Thái Tổ sống lại, cũng không bảo vệ được đôi mắt dám nhớ nhung nàng của ngươi.”

Ngụy Minh Trinh bị những lời này làm cho nghẹn họng.

Hắn đột nhiên nhận ra, Bùi Kính chính là một tên điên. Trong mắt kẻ điên, cái gọi là gia thế công huân, quy tắc lễ pháp, tất cả đều là giấy vụn.

Người này bảo vệ người của mình đến mức cực đoan, chỉ cần chạm đến Khương Như Phỉ, thì chỉ còn lại sự bạo ngược trần trụi.

Bùi Kính phủi phủi tay áo, không thèm nhìn người dưới đất nữa, chỉ khẽ gật đầu với Đoạn Tửu đang đứng xa xa, “Đi thôi, đi mua Hải Đường Tô.”

……

Khi quay về Vương phủ đã gần buổi trưa, Khương Phỉ đã tỉnh, đang tựa vào ghế đệm mềm lười biếng lật sách.

Ánh nắng xuyên qua khe cửa sổ rọi lên tóc nàng, ấm áp tựa một lớp lụa mỏng.

Bùi Kính nhìn cảnh tượng này, chỉ cảm thấy lòng mềm nhũn không chịu nổi, bèn bước tới cúi đầu nhìn lướt qua, “Xem gì thế?”

Khương Phỉ đưa cuốn sách lại gần hơn một chút, “Không hay bằng cuốn chàng xé mất.”

Đó là một cuốn thoại bản, không biết nàng tìm được từ đâu.

Sắc mặt Bùi Kính chợt cứng lại, vươn tay giật lấy cuốn sách trong tay Khương Phỉ đặt sang một bên, “Loại sách này sau này không được phép xem nữa.”

Hắn nghiêng người mở gói giấy dầu ra, cố gắng chuyển đề tài, “Nào, nếm thử cái này đi.”

Khương Phỉ liếc nhìn cuốn thoại bản bị hắn vứt đi, không truy cứu thêm, vươn tay nhặt một miếng Hải Đường Tô lên.

Lớp vỏ tan chảy ngay khi chạm đầu lưỡi, vị ngọt ngào hòa quyện cùng chút chua nhẹ của trái cây lan tỏa.

Nàng chậm rãi nhai, lén lút ngước mắt nhìn Bùi Kính, vẻ ngoài tùy ý hỏi: “Chàng có phải đã đ.á.n.h Ngụy Minh Trinh rồi không?”

Trong phòng đốt lò sưởi ngầm, khiến Bùi Kính cảm thấy hơi khô nóng.

Bùi Kính đang cởi áo choàng, nghe vậy động tác khựng lại, khi quay mặt đi trên mặt không có biểu cảm gì, “Ừ.”

Giọng hắn nhàn nhạt, rõ ràng không muốn nhắc đến người kia thêm nữa.

Khương Phỉ lại c.ắ.n một miếng Hải Đường Tô, mơ hồ nói: “Đáng tiếc thật.”

Sắc mặt Bùi Kính lập tức trầm xuống, “Nàng tiếc thay cho hắn?”

Khương Phỉ ngước mắt, khóe môi còn dính chút vụn vỏ bánh, “Đáng tiếc ta không được tận mắt chứng kiến.”

Đường nét cằm căng cứng của Bùi Kính lập tức dịu lại, thay vào đó là sự nuông chiều hoàn toàn.

Hắn thậm chí còn cong khóe môi, “Việc này có gì khó? Nàng muốn xem, ngày mai ta đưa nàng đi, đ.á.n.h thêm một lần nữa cho nàng xem.”

Đoạn Tửu vừa bước chân vào cửa phòng, nghe xong suýt nữa thì vấp ngã.

Tổ tông ơi, đây đâu phải là chuyện dùng để dỗ dành đâu, thật sự chẳng có tí quy tắc nào cả, làm gì có ai đem đ.á.n.h người ra làm trò mua vui chứ?

Đoạn Tửu thầm than thở trong lòng, may mà Vương gia không phải Hoàng đế, nếu không nhất định sẽ là một đời hôn quân, ngày xưa có Chu U Vương đốt lửa đùa vui chư hầu, nay lại có Chiêu Ninh Vương vung quyền để thê t.ử cười.

Không thể chơi như thế được.

Bùi Kính đưa tay thay nàng phủi đi những vụn bánh còn vương trên má, “Vậy nàng muốn xem khi nào?”

Khương Phỉ vốn chỉ nói tùy miệng, không ngờ Bùi Kính lại coi là thật, Ngụy Minh Trinh chắc không ngờ Bùi Kính lại coi hắn như trò tạp kỹ đâu nhỉ?

“Ờ…” Nàng nuốt nửa miếng điểm tâm, lảng tránh: “Để sau này hẵng nói.”

“Được.” Bùi Kính mày mắt cong cong, nghiêm túc nói: “Vậy nàng muốn xem lúc nào thì nói cho ta biết.”

……

Ngụy Minh Trinh bị đá một cước ở nha thự, mất hết thể diện, ngay lập tức được người ta đưa về Định Viễn Hầu phủ.

Tỳ nữ hầu hạ hoảng hốt luống cuống, vội vàng đi mời phủ y.

Hầu phu nhân nghe tin thì vội vã chạy đến, Ngụy Minh Trinh đã được đỡ nằm xuống, n.g.ự.c áo quan phục dính đầy m.á.u khô.

Hầu phu nhân lập tức rơi nước mắt, “Con ơi, con đã chịu bao nhiêu khổ cực rồi…”

Phủ y xách hòm t.h.u.ố.c vội vàng bước vào, thấy cảnh tượng này cũng không dám chậm trễ, vội vàng tiến lên bắt mạch, đặt tay lên cổ tay chẩn mạch một lát, rồi lại vén vạt áo Ngụy Minh Trinh lên xem xét vết thương.

Trên n.g.ự.c có một mảng da xanh tím đan xen, mơ hồ có thể nhìn ra dấu giày, xem là biết một cước kia lực đạo vô cùng nặng.

Hầu phu nhân nhìn mà rơi lệ không ngừng, “Bùi Kính quá mức coi thường vương pháp rồi! Hắn là Vương gia, chẳng lẽ có thể tùy ý ra tay nặng với con cháu quý tộc sao? Con ơi con yên tâm, ta lập tức vào cung cáo trạng, không tin không có chỗ để phân xử công đạo!”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.