Đã Nói Là Diệt Môn Cơ Mà, Sao Lại Biến Thành Sủng Thê Thế Này? - Chương 276: Không Sinh Nữa

Cập nhật lúc: 05/02/2026 07:23

Vừa đi đến giữa sân, Khương Thành Lang đã nhảy nhót từ ngoài vào, không chú ý đến sắc mặt Bùi Kính, vui vẻ gọi một tiếng “tỷ phu”. Dù trong lòng đang có lửa giận, Bùi Kính cũng sẽ không trút lên một đứa trẻ, hắn “Ừm” một tiếng rồi bước ra ngoài. Ai ngờ hắn đi về bên trái, Khương Thành Lang cũng đi về bên trái; hắn đi về bên phải, Khương Thành Lang cũng đi về bên phải.

Bùi Kính bực mình: “Rốt cuộc ngươi muốn đi trái hay phải?”

Khương Thành Lang mơ màng: “tỷ phu, đệ đi thẳng.”

Chỉ trong chốc lát, Khương Phỉ đã đuổi kịp, một tay nắm lấy ống tay áo Bùi Kính.

“Chàng đừng đi.”

Bùi Kính cúi mắt nhìn ngón tay lơ lửng trên tay áo mình, rõ ràng là không cần phải giãy ra, nhưng hắn lại không thể bước tiếp được.

“Thành Lang, đệ đi chơi đi, ta có chuyện muốn nói với tỷ phu.” Khương Phỉ đẩy Khương Thành Lang ra, sau đó ngón tay trượt xuống, nắm lấy tay Bùi Kính.

Sắc mặt hắn vẫn còn u ám, đường quai hàm căng lên thành một đường cong sắc nét, rõ ràng cơn giận ban nãy vẫn chưa tan hết. Khương Phỉ nắm tay hắn, cụp mắt xuống nói: "Ta sợ đau, ta còn nhỏ mà.” Ở thời hiện đại thì có mấy ai sinh con sớm như vậy, tuổi kết hôn hợp pháp còn chưa tới.

Bùi Kính sững người. Đúng rồi, sao hắn lại quên mất? Tiểu Thúy của hắn vẫn là một cô nương chưa tròn mười tám tuổi. Cơn giận lúc nãy lập tức tan biến hơn nửa, chỉ còn lại sự đau lòng. Hắn nắm tay Khương Phỉ kéo nàng vào lòng, xoa xoa gáy nàng: “Nàng nói sớm đi là được rồi, sợ đau thì chúng ta không sinh nữa, ta có thể không cần con.”

Khương Phỉ rúc vào lòng hắn, giọng nói có chút buồn bã: "Ta vẫn chưa chơi chán với chàng.”

“Ta cũng vậy.” Bùi Kính siết c.h.ặ.t cánh tay, ôm người kia vào lòng c.h.ặ.t hơn.

Bên cột góc hành lang, thò ra ba cái đầu đang chồng lên nhau xem kịch vui. Cửu Đào che mắt Khương Thành Lang: “Cái này đệ không được xem.”

Khương Thành Lang không chịu, gạt tay Cửu Đào ra, nhìn chằm chằm vào hai người, ngẩng đầu hỏi: “Bọn họ sẽ hôn môi sao ạ?”

Cửu Đào: “……” Văn Trúc chống cằm suy tư: “Xem xu hướng này, hôm nay chắc không hôn đâu, nhưng không chừng Vương gia thèm miệng đó.”

“Ta cũng thèm miệng.” Khương Thành Lang nghiêm túc nói.

Văn Trúc “Khụ” một tiếng, gạt đầu Khương Thành Lang ra, “Đệ còn nhỏ đâu có hiểu gì.”

Mấy người lại quay đầu nhìn sang, thấy Bùi Kính đang vỗ vỗ lưng Khương Phỉ.

“Đừng sợ, sau này chúng ta không sinh nữa.”

“Nhưng chàng là Hoàng đế mà.”

“Đại không được thì nhận nuôi một đứa.” Bùi Kính liếc mắt qua Khương Thành Lang, chỉ cằm về phía hắn ta, nói: “Để Thành Lang đẻ thêm mấy đứa, đến lúc đó chúng ta nhận một đứa về nuôi.”

“Cái đó không được đâu.” Khương Phỉ lập tức thoát khỏi vòng tay hắn, nghiêm túc nói: “Mấy đứa mà Khương Thành Lang đẻ ra e là không thông minh lắm đâu.”

Bùi Kính vô cùng tán thành, gật đầu phụ họa: “Quả thật vậy.”

Khương Thành Lang ở bên cạnh nghe rõ mồn một, lúc này mới hiểu ra, bĩu môi trừng mắt nhìn hai người, tức đến mức bụng lại phình to thêm hai phần.

“Dựa vào cái gì?”

“Dựa vào bụng ngươi to.” Văn Trúc đứng ra “phá đám”.

Khương Thành Lang nhớ lại mấy vị phu nhân trước khi sinh con bụng cũng khá to, bĩu môi, hỏi: “Cửu Đào tỷ tỷ, bụng đệ to thế này, có thể đẻ được mấy đứa ạ?”

Cửu Đào thành thật đáp: “Nam nhân thì không thể sinh con được đâu.”

Văn Trúc xem náo nhiệt không sợ rối, cố ý trêu hắn ta: “Theo ta thấy, cái bụng này của ngươi, ít nhất cũng đẻ được một cặp Long Phượng t.h.a.i đấy.”

Khương Thành Lang lập tức xẹp lép miệng. Cửu Đào thấy vẻ mặt hắn ta phụng phịu, vội vàng an ủi: “Ngươi là do béo thôi, trong bụng không có tiểu hài t.ử đâu. Ngươi còn nhỏ mà, béo một chút không sao cả, hồi nhỏ ta cũng rất béo.”

Khương Thành Lang ngước mắt nhìn nàng: “Cũng béo như ta sao?”

“Đúng vậy, còn béo hơn ngươi nữa.”

Văn Trúc bật cười thành tiếng, đứng bên cạnh tiếp tục “phá đám”: “Lời này mà ngươi cũng tin được sao, hồi nhỏ nhà nàng nghèo rớt mồng tơi cơm không có mà ăn, làm sao mà béo lên được?”

Khương Thành Lang lập tức trừng mắt nhìn Cửu Đào đầy tức giận: “Tỷ lừa đệ.”

Cửu Đào bị vạch trần, đưa tay định véo cánh tay Văn Trúc: “Ngươi lắm lời quá!”

Văn Trúc nhanh nhẹn né tránh, cười tủm tỉm trốn sau cột hành lang, ba người cười đùa náo nhiệt thành một đoàn. Bùi Kính nhìn bọn họ đùa giỡn, cúi đầu nhìn Khương Phỉ trong lòng: “Nếu nàng sớm nói là vì sợ đau, tối qua ta đã quay về ngủ rồi.”

Khương Phỉ chợt nhớ ra điều gì đó, túm lấy vạt áo hắn: “Ta nhớ ra rồi, vừa nãy chàng còn làm rơi một cái chén, cái chén đó đáng giá mấy chục lượng bạc đấy.”

Hai ngày sau, Bùi Kính đưa Khương Phỉ đi đến Thính Tuyền Sơn. Đúng là giữa mùa hè nóng bức, ánh nắng gay gắt vô cùng, nhưng vừa bước vào rừng cây trên núi, những tán lá rậm rạp đã che khuất mặt trời gay gắt, lập tức mát mẻ hơn không ít.

Đường núi quanh co đi lên, Khương Phỉ đi một lúc, bước chân dần chậm lại. Khương Phỉ nhìn bóng lưng Bùi Kính phía trước. Lần đầu tiên đến đây, Bùi Kính còn muốn g.i.ế.c nàng, ai ngờ được giờ đây họ lại trở thành những người không thể tách rời nhau nhất. Người đó đi phía trước, không quay đầu nhìn nàng, chỉ vì lúc trước ở ngoài phố nàng đã nhìn thêm hai người hiệp khách giang hồ cao lớn anh tuấn kia vài ánh mắt, thế là người này đã sinh lòng ghen tị, cả đường đi sắc mặt đều không tốt.

“Bùi Kính.” Khương Phỉ chống nạnh dừng bước.

Bùi Kính quay đầu lại, nhướn mày nhìn nàng: “Không có trên dưới gì cả, hai ngày nữa ta sẽ là tân đế, tên húy của hoàng đế mà cũng tùy tiện gọi sao?” Nói xong, hắn bước vài bước về phía trước, rồi lại như không yên tâm, dừng bước quay đầu nhìn nàng, giọng điệu lại mềm đi đôi chút. “Sao thế? Đi không nổi nữa à? Ta đã nói hôm nay trời nóng, nàng cứ khăng khăng chọn hôm nay đến.”

Khương Phỉ chìa tay về phía hắn: “Chàng cõng ta.”

Bùi Kính “chậc” một tiếng, bất đắc dĩ trừng mắt nhìn nàng: “Ban ngày ban mặt thế này, nhỡ trên đường gặp người... Nàng thật là...” Miệng nói vậy, nhưng bước chân đã nhanh ch.óng quay trở lại, cúi xuống nhìn chân nàng: “Chân đau rồi à? Mới đi được một đoạn ngắn thế này.” Nói rồi hắn quay lưng lại: “Lên đi.”

Khương Phỉ lập tức trèo lên lưng hắn, hai tay ôm c.h.ặ.t cổ hắn, má áp vào má hắn cọ xát: “Ta có nặng không?” Hành động thân mật này khiến Bùi Kính vô cùng hưởng thụ. Hiệp khách kia dù có cao lớn anh tuấn đến đâu thì có ích gì, Tiểu Thúy vẫn chỉ quấn quýt với hắn thôi. Tâm lý ganh đua vừa nhen lên, Bùi Kính đỡ lấy nàng xốc lên một cái: “Cân nặng này của nàng tính là gì? Cho dù cộng thêm cả Đoạn Tửu vào, ta vẫn cõng nổi.”

Nghe thấy lời này, Đoạn Tửu âm thầm đi chậm lại, kéo giãn khoảng cách ra xa hơn. Trong lòng thầm nghĩ, cho ta mười lá gan, ta cũng không dám để ngài cõng đâu.

Bùi Kính quả thật không khoác lác, cõng Khương Phỉ lên núi cũng như đi trên đất bằng. Thanh Liên Cư Sĩ đã đợi ở cổng núi, thấy bọn họ, trên mặt nở nụ cười. Khương Phỉ may mắn là chưa đến Tịnh Liên Am đã xuống đi bộ, nếu không bị Thanh Liên Cư Sĩ nhìn thấy, e rằng bà sẽ cho rằng nàng kiêu căng quá mức. nương con họ đã lâu không gặp, thái độ còn không thân thiết bằng lúc ở bên Khương Phỉ.

Thanh Liên Cư Sĩ kéo Khương Phỉ đi phía trước, thỉnh thoảng khẽ nghiêng đầu liếc nhìn về phía sau một cái. Dù con trai và bà đã làm lành với nhau, nhưng rốt cuộc vẫn có một khoảng trống nhiều năm ngăn cách, muốn thân thiết lại đã là điều không thể, vì Bùi Kính đã qua cái tuổi cần được che chở khi còn nhỏ rồi. Hai người cùng Thanh Liên Cư Sĩ dùng bữa chay xong, bà liền kéo Khương Phỉ đi dạo trong am.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.