Đặc Công Cuồng Phi: Tàn Vương Cưng Chiều Nghịch Thiên - Chương 346: Nguyện Ước Trên Đèn Hoa

Cập nhật lúc: 07/04/2026 08:05

Trên con sông dài, đã thả rất nhiều đèn hoa. Một ngọn nối tiếp một ngọn, có cái trôi về phương xa, có cái chìm vào trong sông, giống như khát vọng trong lòng, thả vào dòng sông d.ụ.c vọng, chìm xuống thì rất khó nổi lên để giương buồm ra khơi. Nhưng mà, tất cả khách xem, lại chỉ là đi theo góp vui, ồn ào vớ vẩn mà thôi.

Hai chiếc xe ngựa, chia trước sau đến bờ sông. Bạch Vân Gian xuống xe ngựa trước, nhưng không đi về phía bờ sông, mà sai Kiêu Ất mua đến rất nhiều đèn hoa đặt dưới chân và trên xe. Chiếc xe ngựa thứ hai sau khi đến, Cố Cửu Tiêu, Cố Hỉ Ca và Sở Nguyệt Ly lần lượt xuống xe, liếc mắt liền nhìn thấy Bạch Vân Gian đang được đủ loại đèn hoa vây quanh.

Cố Cửu Tiêu dùng giọng nữ trêu chọc: "Đúng là vạn hoa tùng trung lập, phiến diệp bất triêm thân a (Đứng giữa muôn hoa, không dính một chiếc lá)."

Sở Nguyệt Ly liếc Cố Cửu Tiêu một cái, phát hiện câu này của hắn dùng ở đây lại khá thỏa đáng.

Cố Cửu Tiêu dương dương tự đắc nói: "Thế nào? Tài hoa hơn người chứ?"

Sở Nguyệt Ly nói: "Tài hoa có hơn người hay không thì không biết, bụng thì đã hơn người rồi."

Cố Cửu Tiêu lập tức hóp bụng, nói: "Phi lễ chớ nhìn! Nhìn lung tung cái gì?!"

Bạch Vân Gian nhìn hai người một cái, không nói gì.

Cố Hỉ Ca cầm lấy một chiếc đèn hoa, nhận lấy b.út từ tay Kiêu Ất, nghĩ nghĩ, viết xuống tâm nguyện của mình trên cánh hoa: Nguyện người nhà thân thể khỏe mạnh.

Cố Cửu Tiêu bình phẩm: "Cũng coi như có lương tâm." Hắn đoạt lấy b.út của Cố Hỉ Ca, viết lên đèn hoa sen của mình mấy chữ: Phát tài. Lại cầm lấy chiếc đèn hoa sen thứ hai, viết lên: Đoạt bảo. Lấy chiếc đèn hoa sen thứ ba, viết lên: Trường thọ. Cứ thế suy ra, thế mà viết mãi không ngừng. Cuối cùng, dưới sự ngăn cản của Cố Hỉ Ca, mới không cam lòng mà dừng lại.

Cố Hỉ Ca bưng hai ngọn đèn cuối cùng, đưa cho Sở Nguyệt Ly và Bạch Vân Gian, nói: "Biểu ca và A Ly tỷ tỷ cũng viết tâm nguyện đi."

Sở Nguyệt Ly nói: "Ta không biết mấy chữ to, thôi bỏ đi."

Cố Hỉ Ca cố chấp nói: "Vậy tỷ nói, muội viết cho tỷ."

Sở Nguyệt Ly nói: "Tâm nguyện vẫn là phải tự mình viết. Ta thử viết xem sao." Sở Nguyệt Ly nhận lấy đèn hoa, cầm b.út lên, vừa định viết, lại phát hiện Cố Cửu Tiêu sáp lại gần, cổ vươn dài ra.

Sở Nguyệt Ly nhìn Cố Cửu Tiêu, hỏi: "Nhìn cái gì?"

Cố Cửu Tiêu đáp: "Nhìn xem ngươi có viết sai chính tả không, có làm mất mặt Cố Hầu phủ chúng ta không."

Sở Nguyệt Ly nói: "Vẫn chưa phải người của Hầu phủ các ngươi."

Cố Cửu Tiêu nói: "Ngân phiếu ngươi nhận cũng thuận tay lắm mà."

Sở Nguyệt Ly cười nói: "Ta đây không phải sợ Hầu phủ lại đổi ý sao, luôn phải chừa trước cho mình một con đường lui chứ."

Cố Cửu Tiêu còn muốn nói gì đó, lại thấy Sở Nguyệt Ly đã cách xa hắn ba bước, đành phải ngậm miệng, không nói nữa.

Sở Nguyệt Ly viết xong, nhìn về phía Bạch Vân Gian, hỏi: "Lục Vương gia viết xong rồi?"

Bạch Vân Gian đưa hoa sen cho Sở Nguyệt Ly, nói: "Giúp Bổn vương thả đi."

Sở Nguyệt Ly đưa tay ra đón, lại bị Cố Cửu Tiêu một phen đoạt lấy, nói: "Ta làm ta làm, để ta giúp biểu ca thả." Mắt quét qua, nhìn vào đèn hoa, phát hiện trên đèn một chữ cũng không có, liền hỏi ngay, "Biểu ca sao không để lại một chữ nào? Người sống trên đời, luôn phải có sở cầu mới được, nếu không Hà Thần tưởng huynh đã thỏa mãn với hiện trạng, liền để huynh cô đơn cả đời, thì làm thế nào?"

Cố Hỉ Ca trừng Cố Cửu Tiêu, nói: "Nhị ca huynh không thể nói lời hay ý đẹp chút sao? Hôm nay chính là lễ Thất Tịch nha!"

Cố Cửu Tiêu nói: "Được được được, nghe muội." Lại nhìn về phía Bạch Vân Gian, "Nào nào, huynh viết lên, xin ông trời ban cho ta mỹ nữ ngàn người!"

Bạch Vân Gian lắc lắc đầu, bộ dáng có vẻ khá bất lực. Đưa tay nhận lấy đèn hoa, đặt b.út viết xuống một hàng chữ nhỏ rồng bay phượng múa.

Cố Cửu Tiêu lại thò đầu vào xem, đọc: "Xin ông trời ban cho Cố Cửu Tiêu mỹ nữ ngàn người?!" Đọc đến cuối, giọng nói đều cao lên ba quãng.

Sở Nguyệt Ly và Cố Hỉ Ca cười ha hả.

Cố Cửu Tiêu sa sầm mặt, nói: "Lục biểu ca, huynh thế này là quá đáng rồi a!"

Bạch Vân Gian nói: "Nguyện vọng tốt đẹp như thế, từ miệng ngươi nói ra, Bổn vương viết thay, có gì không ổn?"

Cố Cửu Tiêu nghĩ nghĩ, cũng không thấy chỗ nào không ổn, nhưng trong lòng cứ không thoải mái như vậy, nhất là thấy Sở Nguyệt Ly cười vui vẻ như thế, trái tim này của hắn a, lại càng không dễ chịu. Hắn hừ một tiếng, nói: "Được! Ta thích cái đèn hoa này!" Một phen vớt lấy đèn hoa từ trên tay Bạch Vân Gian, ôm vào trong n.g.ự.c, định đi thả.

Cố Hỉ Ca nói: "Nhị ca, người thả đèn bên sông rất đông, huynh cẩn thận chút."

Cố Cửu Tiêu nói: "Ta đi thả đèn, là bọn họ nên cẩn thận mới đúng. Muội đi theo, đừng để người ta va phải." Hơi dừng lại, quay đầu nhìn Sở Nguyệt Ly, như ban ơn nói, "Ngươi cũng qua đây."

Sở Nguyệt Ly bưng đèn hoa, nhấc chân định đi theo.

Cố Cửu Tiêu xoay người, che chở Cố Hỉ Ca đi về phía bờ sông.

Bạch Vân Gian đột nhiên vươn tay, lấy đi đèn hoa từ trong tay Sở Nguyệt Ly, cúi đầu viết xuống mấy chữ, sau đó đưa đèn hoa cho Sở Nguyệt Ly, nhàn nhạt nói: "Cùng thả đi."

Sở Nguyệt Ly rũ mắt nhìn đèn hoa, mấy chữ to viết rất xấu là của nàng. Nàng viết: Thiên tùy nhân nguyện (Trời chiều lòng người).

Bên cạnh Thiên tùy nhân nguyện, là bốn chữ nhỏ tuấn dật, viết: Địa kết phong niên (Đất kết năm được mùa).

Sở Nguyệt Ly cảm thấy, nàng viết là tư tâm, còn Bạch Vân Gian viết lại là công tâm, so sánh ra, nàng có vẻ thô lỗ ích kỷ, hắn lại có vẻ cao nhã mà bác ái. Sở Nguyệt Ly dứt khoát đoạt lấy b.út của Bạch Vân Gian, sửa chữ "Phong" kia thành chữ "Vĩnh".

Thiên tùy nhân nguyện, Địa kết vĩnh niên (Trời chiều lòng người, Đất kết ngàn năm).

Không tệ.

Bạch Vân Gian nhìn Sở Nguyệt Ly một cái, nói: "Sửa rất hay."

Khóe môi Sở Nguyệt Ly cong lên, ôm đèn hoa đi về phía bờ sông.

Người bên bờ sông quả thực rất đông, chen chúc hai ba lớp, đều đang thả đèn sông.

Cố Cửu Tiêu chen lấn khá mạnh, chọc giận một vị nữ t.ử, quay đầu lại định mắng người, lại thấy Cố Cửu Tiêu bụng phệ, vội nhường chỗ, nói: "Thân mang lục giáp, thì đừng ra ngoài chen lấn mà, lỡ xảy ra chuyện, tướng công cô lo lắng biết bao."

Cố Cửu Tiêu vốn định mở miệng mắng, nhưng nghĩ lại, lập tức ôm bụng nói: "Nhường đường! Nhường đường! Coi chừng cái bụng của ta! Sắp sinh rồi!"

Nghe thấy lời này, bất luận là người lớp trong hay lớp ngoài, lập tức tránh ra, sợ làm lỡ chuyện người ta sinh con.

Cố Cửu Tiêu đến bên bờ sông, đặt đèn trong tay xuống, sau đó nhận lấy đèn hoa trong tay Triệu Bất Ngữ và những người khác, thả từng cái từng cái xuống.

Có người hỏi: "Tiểu nương t.ử, cô đây là cầu con sao? Thả nhiều đèn hoa như vậy."

Cố Cửu Tiêu đáp: "Cầu cái thằng cháu rùa, sau này đừng chọc giận lão nương!" Nói xong, còn liếc Sở Nguyệt Ly một cái, sau đó ngoắc ngoắc ngón tay với nàng.

Sở Nguyệt Ly đi qua. Cố Cửu Tiêu muốn xem đèn hoa của Sở Nguyệt Ly, lại bị nàng dùng thân thể che khuất.

Cố Cửu Tiêu dứt khoát thì thầm với Sở Nguyệt Ly: "Cái tên lão Lục đầy bụng ý xấu kia, viết cái gì trên đèn của ngươi rồi? Cho Gia xem." Hạ thấp giọng, uy h.i.ế.p nói, "Cho Gia Gia xem, chuyện hôm nay đụng hỏng trâm cài tóc, liền xóa bỏ toàn bộ. Nếu không... ha ha..."

Sở Nguyệt Ly nụ cười nhu hòa, nhưng lại tùy tay ném một cái, vứt đèn hoa vào trong nước.

Cố Cửu Tiêu trừng Sở Nguyệt Ly, nghiến răng nói: "Chắc chắn có bí mật không thể cho ai biết!"

Sở Nguyệt Ly cười tủm tỉm nói nhỏ: "Đúng vậy, hai ta lén lút trao nhận."

Cố Cửu Tiêu tức nghẹn, nhưng vì không muốn để Bạch Vân Gian nhìn ra manh mối, vẫn luôn giữ nụ cười.

Nhìn từ xa, Sở Nguyệt Ly và Cố Cửu Tiêu ở giữa một mảnh đèn hoa sen, liếc mắt đưa tình, tình ý quyến luyến.

Bạch Vân Gian bước lên xe ngựa, đi rồi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Đặc Công Cuồng Phi: Tàn Vương Cưng Chiều Nghịch Thiên - Chương 346: Chương 346: Nguyện Ước Trên Đèn Hoa | MonkeyD