Đặc Công Cuồng Phi: Tàn Vương Cưng Chiều Nghịch Thiên - Chương 382: Thất Huyền Bí Ẩn

Cập nhật lúc: 07/04/2026 10:21

Sáng sớm, sau khi Sở Nguyệt Ly lộ mặt một cái, liền tìm cái cớ xuất phủ. Trên dưới Sở phủ nhìn, mặc kệ trong lòng nghĩ thế nào, ngoài mặt, lại không một ai dám nói ra nói vào.

Sở Nguyệt Ly vốn định để Bạch Vân Gian viết cho mình tấm biển, nhưng cũng biết thế nào là khiêm tốn. Nàng và Bạch Vân Gian, tuy rằng có tình, nhưng trước mắt lại không thích hợp rêu rao, chỉ sợ rước lấy sự trả thù của Trưởng Công chúa. Người thông minh, nên hiểu được xu cát tị hung. Thế là, nàng mua giấy b.út, ôm đến tiêu cục, liền cắm đầu viết.

Nàng viết liền năm sáu tờ, đều không hài lòng. Dù sao, không có tích lũy nhiều năm, không thể một lần là nổi tiếng a. Đang định nghỉ tay, một chén trà đã được đưa đến trước mặt.

Sở Nguyệt Ly thuận tay nhận lấy, ngước mắt nhìn lên, lại là một thiếu niên trắng trẻo mày thanh mắt tú. Không nói là kinh diễm bao nhiêu, nhưng vô cùng ưa nhìn. Lông mày ánh mắt cái mũi, đều lộ ra dáng vẻ cung thuận, trông giống như một thiếu niên nhà bên ngoan ngoãn.

Thiếu niên trắng trẻo thấy Sở Nguyệt Ly đ.á.n.h giá mình, liền hơi cúi đầu, nói: "Nô tài là Thất Huyền."

Sở Nguyệt Ly đoán được, nhưng không ngờ, cái thứ nhỏ bé bẩn thỉu kia, lại trắng trẻo như vậy. Nàng uống một ngụm trà, phát hiện nhiệt độ trà vừa vặn, hơi nóng miệng, lại khiến răng môi lưu hương.

Thất Huyền hỏi: "Lần đầu tiên pha trà cho tiểu thư, không biết nhiệt độ này có thích hợp không?"

Sở Nguyệt Ly uống trà, đáp: "Vừa vặn."

Thất Huyền lúc này mới yên tâm.

Sở Nguyệt Ly như có điều suy nghĩ nói: "Hiếm thấy ngươi tỉ mỉ như vậy."

Thất Huyền đáp: "Đại ca hỏi nô tài, phải chuẩn bị cho tiểu thư những gì, nô tài liền nghĩ đến trà. Vốn cũng không hiểu gì, cầm tới tay, lại biết pha, có lẽ là... trước kia đã biết những thứ này."

Sở Nguyệt Ly hỏi: "Thất Huyền, kể chuyện của ngươi cho ta nghe xem."

Thất Huyền thành thành thật thật đáp: "Nô tài tỉnh lại ở bờ sông, lúc ấy, phần bụng có vết thương, đầu óc cũng hỗn độn không rõ. Mơ mơ màng màng, liền thành ăn mày. Ăn mày cũng phân địa bàn. Bị đ.á.n.h rất nhiều trận, mới hiểu được đạo lý này. Miễn miễn cưỡng cưỡng sống sót, vết thương lúc tốt lúc xấu, sau này, thực sự đói không chịu nổi, mới động tâm tư lệch lạc, cướp hà bao của tiểu thư."

Sở Nguyệt Ly hỏi: "Nhiều người như vậy, vì sao ngươi cướp của ta?"

Thất Huyền đáp: "Bọn họ đều kết bạn mà đi, chỉ có tiểu thư một mình độc hành."

Sở Nguyệt Ly nói: "Chẳng lẽ ngươi chưa từng nghe nói, nghệ cao nhân to gan? Càng là người độc hành, càng là kẻ không dễ chọc?"

Thất Huyền đáp: "Chưa nghe qua lời này. Trước mắt, nhớ kỹ rồi. Tạ tiểu thư dạy bảo." Nói xong, lại thi lễ.

Sở Nguyệt Ly nhấc ngón tay, nói: "Được rồi, trên người có thương tích, thì đừng giày vò nữa. Ta hỏi ngươi, sau khi ngươi tỉnh lại, trên người có tín vật gì, có thể chứng minh thân phận không?"

Thất Huyền rũ mắt đáp: "Không có. Nô tài mặc quần áo trong, vô cùng chật vật."

Sở Nguyệt Ly đoán chắc, Thất Huyền là nô tài có văn hóa, nhưng không biết, gia đình thế nào, có thể nuôi ra nô tài như vậy? Hơn nữa, hắn đây là làm cái gì hay là biết cái gì, mới bị hạ độc thủ như thế?

Thất Huyền không nghe thấy tiếng Sở Nguyệt Ly, có chút hoảng hốt, vội nói: "Trên người nô tài có thương tích, nô tài không nói dối. Tiểu thư có muốn xem không?"

Sở Nguyệt Ly thực sự không yên lòng đặt một quả b.o.m hẹn giờ như vậy ở bên cạnh, thế là gật đầu nói: "Được."

Mặt Thất Huyền đỏ lên, nhưng vẫn vén áo lên, tụt quần xuống một chút, lộ ra vết thương ở bụng, cho Sở Nguyệt Ly xem.

Sở Nguyệt Ly muốn xem chi tiết vết thương kia, liền ngoắc ngoắc ngón tay, bảo Thất Huyền tới gần.

Ngay lúc Sở Nguyệt Ly cúi người xuống cẩn thận quan sát vết thương đã nhiễm trùng, Cố Cửu Tiêu đi cà nhắc bước vào đại sảnh, lập tức trừng lớn mắt, gầm lên: "Ngươi làm cái gì vậy?!"

Tiếng này, suýt chút nữa gào rách cả cổ họng!

Sở Nguyệt Ly ngẩng đầu, Thất Huyền nhanh ch.óng kéo quần, buông áo xuống.

Cố Cửu Tiêu như con dê phẫn nộ, giận không kìm được xông lên, gầm lên: "Giữa ban ngày ban mặt, ngươi lại không biết... không biết..." liếc mắt nhìn thấy Phong Cương đang ngồi cách đó không xa, đang gặm đùi gà. Lời của Cố Cửu Tiêu đến bên miệng liền thắt lại, đầu óc xoay chuyển thật nhanh, nghĩ đến cửa lớn không đóng, lại có Phong Cương ở đây, cho dù Sở Nguyệt Ly muốn làm cái gì, cũng sẽ không ở chỗ này a. Hơn nữa, bụng của Cố Cửu Tiêu hắn, chẳng lẽ không đẹp hơn bụng của một tên nô tài?! Nghĩ như vậy, Cố Cửu Tiêu liền biết mình hiểu lầm rồi.

Hắn đổi giọng nói: "... không biết đói khát! Ngươi nhìn người ta Phong Cương gặm đùi gà, chẳng lẽ không thơm sao? Ngươi không đi gặm đùi gà, ở chỗ này bận rộn cái gì thế?"

Sở Nguyệt Ly biết Cố Cửu Tiêu tạm thời đổi giọng, cũng không vạch trần hắn, mà đáp: "Đang nghiên cứu chuyện viết biển hiệu."

Cố Cửu Tiêu buột miệng nói ra: "Nghiên cứu đến trên bụng nô tài rồi?!" Nói xong, liền hối hận, hận không thể vả miệng mình. Cố Cửu Gia hắn xưa nay là người biết nói chuyện, sao lúc này liên tiếp sai lầm thế nhỉ?!

Triệu Bất Ngữ đau đầu, đi đến bên cạnh Phong Cương, cùng hắn yên lặng gặm thịt gà. Đùi gà hết rồi, ăn miếng thịt cũng được.

Sở Nguyệt Ly nói: "Bụng hắn có hoa, ta xem xem có đẹp không."

Cố Cửu Tiêu cười ha ha, nói: "Bụng có hoa?! Bụng của Gia còn nở hoa mẫu đơn đây này! Ngươi có muốn xem không?!" Đây vốn là lời nói lẫy, không ngờ Sở Nguyệt Ly gật đầu, đáp: "Cũng được."

Tiếng cười của Cố Cửu Tiêu im bặt, liếc Sở Nguyệt Ly một cái, lập tức mây hồng nổi lên mặt, thẹn thùng rồi. Tuy nhiên, thua người không thua trận, Cố Cửu Gia vẫn là một đấng nam nhi thuần khiết! Hắn ồn ào nói: "Xem thì xem! Ai sợ ngươi?!"

Khóe miệng Sở Nguyệt Ly giật hai cái, nói: "Ta sợ ngươi."

Cố Cửu Tiêu hơi sững sờ, hỏi: "Ngươi nói ngươi sợ ta?"

Sở Nguyệt Ly gật đầu.

Cố Cửu Tiêu nháy mắt phấn chấn hẳn lên, phe phẩy quạt nói: "Biết sợ là tốt! Cửu Gia nhà ngươi chính là vô cùng hung mãnh bưu hãn đấy!"

Sở Nguyệt Ly thật đúng là không biết, Cố Cửu Tiêu từ lúc nào thành Cửu Gia của nàng, nhưng cũng lười đấu võ mồm với hắn, lại tiếp tục nghiên cứu chữ trên biển hiệu, miệng nói: "Thất Huyền, đi tìm đại phu xem một chút, vết thương nếu tiếp tục chuyển biến xấu, sẽ nguy hiểm đến tính mạng."

Thất Huyền đáp ứng, lui ra ngoài.

Cố Cửu Tiêu lúc này mới biết, hóa ra là Thất Huyền bị thương, lại là một trận xấu hổ. Tuy nhiên, hắn cũng là kẻ da mặt dày, trong nhịp thở tiếp theo đã ném chuyện này ra sau đầu. Hắn sán đến bên cạnh Sở Nguyệt Ly, vươn dài cổ hỏi: "Viết cái gì? Ái chà... chữ này cũng gọi là chữ? Gia dùng chân viết, cũng đẹp hơn ngươi viết."

Sở Nguyệt Ly buông b.út, nói: "Ngươi dùng chân viết một cái, ta xem xem."

Cố Cửu Tiêu nói: "Bụng dưới không thể cho ngươi xem, bàn chân ngược lại là có thể." Ngay lập tức, còn thật sự muốn cởi giày.

Triệu Bất Ngữ dứt khoát quay đầu đi, không nhìn Cố Cửu Tiêu nữa. Cố Cửu Gia được xưng là nhân tinh này, từ khi để tâm đến Sở tiểu thư, đầu óc lại đang tụt dốc theo đường thẳng, nhất ngôn nhất hành cứ như kẻ ngốc, hắn đều không nỡ nhìn nữa. Nếu lát nữa Sở tiểu thư đ.á.n.h rắm một cái, Cửu Gia có phải sẽ nói hắn đ.á.n.h còn vang hơn không? Sở cô nương không tin, hắn còn phải cởi quần cho Sở cô nương xem nữa! Triệu Bất Ngữ thật sâu ưu thương. Nhất là, sáng sớm tinh mơ, Cố Cửu Tiêu đã bò dậy, nhất định phải kéo hắn ra ngoài dùng bữa sáng, kết quả... nhoáng cái đã chạy đến khách điếm. Haizz...

Sở Nguyệt Ly ghét bỏ chân Cố Cửu Tiêu thối, bảo hắn mau mang vào.

Cố Cửu Tiêu mặt dày mày dạn cầm b.út lên, soạt soạt mấy nét xong, hỏi: "Ngươi muốn mở tiêu cục à?"

Sở Nguyệt Ly gật đầu, nhìn chữ của Cố Cửu Tiêu, lại là boong boong thiết cốt! Cùng cách làm người của hắn thật đúng là trái ngược. Chữ không tệ, thế là nàng thổi khô vết mực, giao cho lão đại Vương Lỗ, bảo hắn tìm người làm biển hiệu, sau đó thêu lên quần áo.

Cố Cửu Tiêu thấy chữ của mình được coi trọng như thế, sướng điên rồi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Đặc Công Cuồng Phi: Tàn Vương Cưng Chiều Nghịch Thiên - Chương 382: Chương 382: Thất Huyền Bí Ẩn | MonkeyD