Đại Chàng Âm Dương Lộ - Chương 31: Anh Thi Mạ Vàng
Cập nhật lúc: 04/03/2026 06:11
Trần Dương tỉnh lại thì trời đã đứng bóng.
Cậu mở mắt ra, nhìn trần nhà xa lạ một lúc mới nhận ra mình đang nằm trong một nhà nghỉ kiểu dân dã.
Căn phòng không lớn nhưng sạch sẽ, mùi gỗ cũ và nắng trưa hòa vào nhau tạo thành cảm giác ấm áp.
Cậu ngồi dậy, vén rèm cửa sổ nhìn ra ngoài.
Con phố phía dưới chính là thị trấn Bất Lão Truân mà hôm qua hai người đã lái xe đi ngang qua.
Những mái nhà thấp san sát, quán nhỏ mở cửa lác đác, ánh nắng chiếu xuống con đường đá xám.
Dưới lầu, Độ Sóc đang đứng chắp tay sau lưng.
Bên cạnh hắn là mấy ông lão đang chậm rãi tập Thái Cực quyền.
Hắn đứng giữa nhóm người cao tuổi ấy mà vẫn thẳng lưng, dáng người cao ráo nổi bật.
Thế nhưng nhìn kỹ lại không hề có cảm giác lạc lõng, trái lại còn hòa hợp đến kỳ lạ.
Độ Sóc như có cảm ứng, đột nhiên ngẩng đầu lên.
Ánh mắt hắn chạm thẳng vào ánh mắt Trần Dương trên tầng hai.
Trần Dương cong khóe mắt cười, đưa tay vẫy vẫy hắn.
Độ Sóc hơi nghiêng người.
Ông lão đứng bên cạnh dường như đang trò chuyện với hắn, liền hỏi thêm vài câu.
Hắn đáp gọn một câu rồi quay người đi vào nhà nghỉ.
Chẳng bao lâu sau, cửa phòng bị đẩy ra.
Độ Sóc bước vào trong, đi thẳng đến phía sau Trần Dương rồi vòng tay ôm lấy cậu.
Bàn tay to lớn của hắn đặt lên eo cậu, chậm rãi vuốt ve.
Bàn tay ấy rất quen thuộc, dễ dàng luồn vào trong áo, tìm đúng điểm nhạy cảm nhất.
Hắn cúi đầu c.ắ.n nhẹ vành tai Trần Dương, khẽ hỏi: “Đói chưa?”
Trần Dương bị nhột, vừa cười vừa né tránh.
“Đói.”
“Ừ.”
Độ Sóc đáp một tiếng trầm thấp rồi không nói thêm gì, chỉ lặng lẽ trượt xuống theo cổ trắng của cậu.
Trần Dương vội đẩy hắn ra.
“Giữa trưa rồi. Xuống ăn cơm trước đã.”
Độ Sóc ngẩng đầu nhìn cậu.
Hắn tiện tay đóng cửa sổ, kéo kín rèm lại.
Sau đó hắn bế thốc Trần Dương lên, ép cậu dựa vào tường.
Giọng hắn khàn xuống: “Anh đói. Còn chưa no. Anh no rồi thì sẽ cho em no.”
Trần Dương đỏ cả mặt lẫn tai.
Mọi lời phản đối đều bị nuốt ngược trở lại trong cổ họng.
Một buổi trưa trôi qua trong hơi thở rối loạn và nhịp tim dồn dập.
Đến khi Trần Dương được ăn cơm thì đã gần ba giờ chiều.
Cậu quấn chăn nằm trên giường, sống c.h.ế.t cũng không chịu bước xuống.
Độ Sóc mang đồ ăn vào, đặt lên chiếc bàn nhỏ trong phòng rồi gọi cậu dậy.
Trần Dương lười nhúc nhích, giả vờ như không nghe thấy.
Độ Sóc khẽ nhíu mày.
Hắn không quen cho cậu ăn trên giường.
Hắn vào phòng tắm rửa sạch sẽ rồi quay ra, thấy đồ ăn vẫn còn nguyên.
Trần Dương từ sáng đến giờ chưa ăn gì, để lâu e rằng sẽ đau dạ dày.
“Hạ xuống không?”
Trần Dương xoay người quay lưng lại, không đáp lời.
“Trần Tiểu Dương.”
Cậu kéo chăn trùm kín đầu, quyết tâm mặc kệ.
Độ Sóc đành chịu.
Hắn bưng khay thức ăn tới sát mép giường.
“Ra đây.”
Rồi hắn cầm thìa và đũa, từng miếng từng miếng đút cho Trần Dương như dỗ một đứa trẻ.
Hắn tự nhủ thế này không tính là ăn trên giường, vì là hắn đút chứ không phải cậu tự ăn.
Trần Dương ăn xong mới cảm thấy cả người dính nhớp khó chịu.
Cậu quấn chăn định xuống giường đi tắm thì bị Độ Sóc giữ lại.
“Sau khi ăn nửa giờ không được tắm.”
Trần Dương khựng lại.
“Ồ.”
“Đi lại một chút.”
“... Ừ.”
Độ Sóc mang khay ra ngoài.
Trần Dương ở trong phòng chậm rãi đi qua đi lại.
Mồ hôi rịn ra, người cũng tỉnh táo hơn.
Đợi đủ thời gian, cậu mới vào tắm rửa.
Thay quần áo sạch sẽ xong, cậu thu dọn ba lô, khoác lên vai rồi mở cửa.
Vừa bước ra thì gặp Độ Sóc đi ngược lại.
“Về thôi.”
Độ Sóc nhìn cậu một lượt, xác nhận cậu không có chỗ nào khó chịu mới gật đầu.
Hai người cùng xuống lầu.
Tầng trệt là một quán bar nhỏ.
Khoảng bốn giờ chiều, quán vừa mở cửa.
Khách không đông nhưng đã có vài người ngồi rải rác.
Trần Dương đi ngang qua thì nghe họ vừa uống bia vừa thì thầm.
“Các anh biết tối qua quỷ trạch xảy ra chuyện gì không?”
“Biết chứ. Nhà tôi gần đó. Tôi nghe tiếng kêu t.h.ả.m thiết rợn người.”
“Nhà tôi cũng vậy. Con ch.ó sủa từ chín giờ tối đến tận hai ba giờ sáng. Lúc đầu tôi còn mắng nó, sau nghe mấy âm thanh kia mới biết nó cảm được thứ không sạch sẽ.”
“Nghe nói quỷ trạch cháy rồi. Lửa cháy mấy tiếng liền, thiêu rụi cả căn.”
“Thiêu hay lắm. Mảnh đất đó âm khí nặng, sớm muộn cũng phá phong thủy cả thị trấn. Tôi đoán bị trời phạt, sét đ.á.n.h xuống rồi bốc lửa.”
“Có khi là có đạo sĩ xuống đó vượt kiếp, tiện tay dọn sạch tà khí. Sáng nay tôi còn thấy trên trời có ánh vàng chiếu xuống, như có bóng rồng, bóng Phật gì đó.”
Trần Dương suýt vấp chân.
Cậu nghĩ thầm, lời bịa như vậy mà cũng có người tin sao.
Bóng Phật với bóng rồng thì liên quan gì đến nhau.
Ai lại vượt kiếp ở nơi nuôi xác.
Cậu lắc đầu rồi lên xe.
Chiếc xe đã được sửa xong từ sáng.
Độ Sóc lái xe, hướng về khu biệt thự Hào Uyển.
Khi mở cửa bước vào, mọi người đều có mặt đầy đủ.
Không ai bị thương.
Mao Tiểu Lị vừa thấy Trần Dương liền nhảy tới.
Cô định ôm tay cậu, nhưng nhìn thấy Độ Sóc phía sau thì lập tức khựng lại, đứng cách ra một đoạn.
“Trần ca, tối qua em đã đuổi hết du hồn tiểu quỷ rồi. Cát Thanh và Mã Kỳ Kỳ đều ổn.”
“Làm tốt lắm.”
Trần Dương gật đầu.
“Quay về tôi sẽ nói với phó cục Mã, nhờ ông ấy viết báo cáo gửi Đạo Giáo Hiệp Hội, xem xét chuyện thăng cấp cho em.”
Mao Tiểu Lị mừng rỡ.
“Cảm ơn Trần ca.”
Trần Dương chuyển ánh mắt sang Khấu Tuyên Linh.
