Đại Đường Tấn Dương Công Chúa - Chương 112

Cập nhật lúc: 18/02/2026 03:00

Ngụy Uyển Thục không thấy biểu muội vào, gọi một tiếng mới thấy Châu Tiểu Hà cúi gầm mặt, dáng vẻ vô cùng ủy khuất bước vào phòng.

Ngụy Thúc Ngọc thấy vậy liền nhíu mày: "Muội sao thế? Trong phủ có kẻ bắt nạt muội, hay là nha hoàn bưng đồ làm muội bỏng?" Nói đoạn, hắn quay sang mắng đám nha hoàn không biết nhìn người.

Đám nha hoàn vội vàng quỳ xuống xin lỗi.

"Đại biểu ca đừng mắng họ, là lỗi của muội. Vừa rồi muội định tìm biểu tỷ, nghe thấy hai người nói chuyện, nhất thời hoảng hốt nên..."

"Không có gì nghiêm trọng," Ngụy Uyển Thục phất tay sai nha hoàn dọn dẹp, rồi kéo Châu Tiểu Hà ngồi xuống cạnh mình, không nói gì thêm mà chỉ khẽ vỗ về mu bàn tay nàng ta.

Ngụy Thúc Ngọc ngước mắt tình cờ thấy động tác này, khẽ cười thầm trong lòng, rồi đứng dậy từ biệt hai muội muội. Khi hắn đã đi xa, Châu Tiểu Hà mới hốt hoảng nắm c.h.ặ.t t.a.y Ngụy Uyển Thục.

"Muội đã bảo mà, huynh ấy không thể nào có sở thích dư đào được. Hóa ra lời đồn bên ngoài bảo huynh ấy thích Thập Cửu lang... đến muội cũng biết Thập Cửu lang là chỉ Tấn Dương Công chúa." Châu Tiểu Hà tức giận giậm chân, nước mắt lã chã rơi: "Thật là muội uổng công phí sức mà."

"Đúng là uổng công phí sức rồi, giờ biết sớm cũng chưa muộn. Muội mau thu hồi cái tâm tư phí phạm đó đi, muội không tranh nổi với Tấn Dương Công chúa đâu, cũng chẳng so bì được với người ta." Ngụy Uyển Thục một lời đ.â.m trúng tim đen.

Châu Tiểu Hà dù biết là vậy nhưng nghe thẳng thừng thế này vẫn thấy đau lòng vô hạn, khó lòng chấp nhận nổi.

"Biểu tỷ nói lời tuyệt tình quá."

"Ta là đang giúp muội nhìn rõ thực tế."

Châu Tiểu Hà vừa lau nước mắt vừa lẩm bẩm: "Lời đồn cũng có thật có giả, không thể tùy tiện tin được. Như biểu tỷ nói lúc trước đó, nếu Phòng Đại lang thực sự thích Công chúa, sao năm xưa huynh ấy lại dám mạnh miệng trước mặt Thánh nhân rằng cưới Công chúa là việc khó nhất thiên hạ?"

Ngụy Uyển Thục cau mày, ngẫm lại thấy cũng có lý. Nàng im lặng một lát, bảo sau này sẽ sai người điều tra rõ chuyện này cho Châu Tiểu Hà.

Tiểu Hà liên tục tạ ơn: "Biểu tỷ tốt với muội nhất, còn tốt hơn cả tỷ tỷ ruột của muội nữa. Sau này Tiểu Hà có tiền đồ, nhất định sẽ báo đáp tỷ thật tốt."

"Lời này ta ghi nhớ rồi, sau này đừng có khách sáo." Ngụy Uyển Thục cười nhạt, rồi nhìn em họ đầy ẩn ý: “Ta muốn hỏi muội một câu, tại sao muội lại thích huynh ấy?"

"Phòng Đại lang sao?" Châu Tiểu Hà gật đầu, mặt ửng hồng.

Ngụy Uyển Thục gật đầu:

"Người đời đều khen huynh ấy là quân t.ử khiêm cung, tài hoa xuất chúng, muội cũng vì ngưỡng mộ điều đó mà thích sao? Đương nhiên, gia thế huynh ấy cũng rất tốt. Hiện giờ trong triều, hai người có tiếng nói trọng lượng nhất chính là phụ thân huynh ấy và Trưởng Tôn Vô Kỵ. Trưởng Tôn Vô Kỵ là quốc cữu, được trọng dụng là lẽ thường. Nhưng Phòng Công mới thực sự lợi hại, giỏi thơ văn, thông kinh sử, mười tám tuổi đã đỗ Tiến sĩ, sau đó lại biết nhìn thời thế mà đi theo phò tá Thánh nhân đương kim."

"Đúng là lợi hại thật," Châu Tiểu Hà than thở, gương mặt đầy vẻ ngưỡng mộ, "Nhưng muội thực sự không phải vì những thứ đó. Nói ra biểu tỷ có thể không tin, lúc mới gặp huynh ấy, muội không thấy huynh ấy có gì đặc biệt, ngược lại còn thấy Uất Trì Nhị lang dịu dàng hiền hậu hơn, dễ mến hơn. Muội là sau này... vì... vì một ánh mắt của huynh ấy, chẳng hiểu sao mà toàn thân thấy khác hẳn."

Tiểu Hà nói xong mặt đỏ bừng, ngượng ngùng lấy hai tay che mặt, dặn Ngụy Uyển Thục tuyệt đối đừng nói cho ai biết, kẻo nàng mất mặt c.h.ế.t mất.

"Yên tâm đi, tỷ muội khuê các nào mà chẳng nói vài câu tâm tình. Ta mà nói ra thì không chỉ hủy hoại danh tiếng của muội mà còn hại cả chính ta nữa, ta chưa ngốc đến thế đâu." Ngụy Uyển Thục điềm tĩnh đáp.

Châu Tiểu Hà mỉm cười: "Vậy thì tốt, muội cũng tin biểu tỷ nên mới nói."

Ngụy Uyển Thục cười cười, nhướng mày nhìn biểu muội: "Nói vậy, nếu không có ánh mắt đó của Phòng Thế t.ử, tám phần là muội sẽ thích Uất Trì Nhị lang rồi?"

"Cũng không chắc ạ." Châu Tiểu Hà đáp.

Ngụy Uyển Thục lại cười thêm một tiếng, bưng ly nước đào lên uống một ngụm lớn rồi nuốt xuống.

"Uất Trì Nhị lang cái gì cũng tốt, chỉ có điều quá đào hoa." Châu Tiểu Hà than thở, rồi hứng chí hỏi Ngụy Uyển Thục thích hạng nam nhân thế nào, kinh thành nhiều công t.ử hào hoa thế này chắc chắn nàng cũng phải có người thầm ngưỡng mộ chứ.

"Ta không có hứng thú như muội. Hôn sự vốn là lệnh cha mẹ, lời người làm mai, ta không tự quyết định được."

"Cũng chưa chắc mà, nếu biểu tỷ thực sự có người trong mộng, hai nhà lại môn đăng hộ đối, thì cứ xin di mẫu và cô trượng thôi, họ đều là người thấu tình đạt lý, chắc chắn sẽ đồng ý." Châu Tiểu Hà bảo.

Ngụy Uyển Thục nhìn biểu muội, im lặng một lúc rồi bỗng đưa tay véo mũi nàng ta một cái: "Còn xa lắm, nghĩ nhiều làm gì. Chuyện của muội ta sẽ sai người nghe ngóng kỹ, muội cứ đợi tin đi."

Châu Tiểu Hà tạ ơn lần nữa rồi ngoan ngoãn lui ra. Ngụy Uyển Thục lập tức đi tìm Ngụy Thúc Ngọc, nhờ hắn giúp thám thính tình hình.

"Chuyện này ta không quản." Ngụy Thúc Ngọc từ chối ngay lập tức.

Uyển Thục bảo: "Nếu huynh không quản, nha đầu ấy thực sự tin Phòng Thế t.ử thích Tấn Dương Công chúa, nàng sẽ phải từ bỏ đoạn tình cảm lầm lỡ này mà chuyển mục tiêu sang nơi khác đấy."

Ngụy Thúc Ngọc ngẩn ra: "Ý muội là sao?"

"Ý là khuyên Đại ca giúp một tay, bằng không biểu muội thực sự nhắm vào huynh, rồi nhờ phụ mẫu nàng với cô mẫu Vương phi nói vào một câu, huynh nghĩ huynh thoát được không?"

"Được rồi, để ta đi nghe ngóng giúp muội." Ngụy Thúc Ngọc nhận lời, dứt khoát ra khỏi cửa đi thăm Uất Trì Bảo Kỳ.

Bảo Kỳ sau khi rời Phong Nguyệt Lâu, lại tiếp tục đến nhà của Tôn Tam nương, Dương Ngũ nương... tổng cộng là tám kỹ viện và ca vũ phường, cắt đứt hoàn toàn với tất cả các hồng nhan tri kỷ trước đây. Hắn cũng chẳng phải kẻ tuyệt tình, lúc chia tay tiền bạc vẫn đưa đủ, lại nói thêm bao lời cảm động khiến các tiểu nương t.ử vừa biết ơn vừa lưu luyến không nỡ xa.

Chào từ biệt cũng tốn sức, nên khi Bảo Kỳ về phủ đã kiệt sức hoàn toàn, chẳng buồn thay đồ mà nằm vật ra sập. Ngụy Thúc Ngọc tới thăm, thấy hắn chẳng còn lễ nghi tiếp khách liền cười nhạo hỏi: "Đi đâu mà mệt thế này? Lại đi gặp tiểu nương t.ử nhà nào à?"

"Gặp gì mà gặp, là đi biệt ly đấy. Từ nay về sau Uất Trì Bảo Kỳ ta không còn hồng nhan tri kỷ nào nữa, nghĩ lại thấy tội nghiệp quá, huynh chẳng an ủi ta lấy một câu." Bảo Kỳ than thở.

Ngụy Thúc Ngọc ngạc nhiên nhướng mày: "Chẳng lẽ lời đồn là thật, huynh thực sự định cải tà quy chính sao?"

"Lời đồn? Huynh nghe tin ở đâu mà nhanh thế, ta vừa mới giải quyết xong xuôi mà bên đó huynh đã biết rồi." Bảo Kỳ ngồi bật dậy, nghiêm chỉnh nhìn Ngụy Thúc Ngọc.

"Mấy cái đó bỏ qua đi, ta có lời đồn khác muốn hỏi huynh," Ngụy Thúc Ngọc ngập ngừng một lát mới nói, "Lời đồn bên ngoài về Di Trực huynh... rốt cuộc có phải do huynh rêu rao ra không?"

"À, huynh cũng vì chuyện này sao. Hôm nay ta đã bị Lư phu nhân gọi lên giáo huấn một trận rồi." Bảo Kỳ xòe tay, thở hắt ra, "Hiểu lầm thôi, ta già đầu rồi mà còn nhìn lầm họ."

"Phòng huynh sớm đã bày tỏ không có ý cưới Công chúa, chỉ là huynh không tin thôi." Ngụy Thúc Ngọc không thấy bất ngờ với câu trả lời này, bèn hỏi nguồn cơn lời đồn.

"Tại cái miệng ta lắm chuyện, cũng tại tên điền xá nô (kẻ nhà quê) nghe lén kia, chuyện bé xé ra to làm rùm beng cả kinh thành. Không được, lát nữa ta phải dạy cho hắn một trận mới được." Bảo Kỳ than.

Ngụy Thúc Ngọc gật đầu, thấy Bảo Kỳ mệt mỏi nên không nói thêm, đứng dậy cáo từ. Vừa ra khỏi cửa, hắn đụng ngay quản gia nhà họ Uất Trì đang dẫn hai vị đạo sĩ đi vào. Hắn thuận miệng hỏi có việc gì.

"Khúc Giang Trì có ma nước, Nhị lang quân sai lão mời đạo sĩ về tối nay ra bờ sông làm phép ạ." quản gia thưa.

Ngụy Thúc Ngọc nghe vậy lại cười thầm vì một lời đồn khác, rồi chào quản gia rời đi. Vừa về nhà, hắn liền tìm muội muội Ngụy Uyển Thục.

"Huynh đã hỏi Uất Trì Bảo Kỳ chưa? Thế... hắn nói sao?" Uyển Thục kéo dài giọng hỏi dồn.

"Phòng huynh ấy..." Ngụy Thúc Ngọc cũng kéo dài giọng, hít một hơi rồi nghiêm mặt nhìn muội muội. "Huynh ấy nói sao, Đại ca nói mau đi, đừng có lấp lửng làm người ta sốt ruột." Uyển Thục giục.

"Phòng huynh thực sự thích Tấn Dương Công chúa." Ngụy Thúc Ngọc trút ra một hơi dài, rồi quay đi, uống cạn ly nước nho nha hoàn vừa bưng tới.

Ngụy Uyển Thục kinh ngạc: "Vậy tại sao trước đây huynh ấy lại dám nói những lời đại mật trước mặt Thánh nhân? Giờ dẫu có thích thật, sau này làm sao dám xin cưới Công chúa? Người sao có thể gả Công chúa cho một vị quân t.ử nói lời không giữ lời? Như thế chẳng phải làm trò cười cho thiên hạ sao."

Ngụy Thúc Ngọc chớp mắt, hờ hững bảo:

"Đó là việc của huynh ấy. Huynh ấy là hạng người nào muội không rõ chứ huynh rõ nhất. Chuyện này với người thường là đường c.h.ế.t, vô giải. Nhưng với huynh ấy thì chẳng là gì, chắc chắn huynh ấy có diệu kế xử lý, không phải hạng chúng ta có thể đoán nổi. Còn chuyện tại sao lúc trước bảo không cưới, giờ lại thích, chắc là do thời điểm khác nhau, tâm cảnh thay đổi. Chuyến đi vừa rồi huynh ấy đồng hành cùng Công chúa mấy tháng trời, ở lâu sinh tình cũng là lẽ thường thôi."

Ngụy Uyển Thục nghe cũng thấy có lý, cau mày gật đầu thở dài: "Nếu đã vậy thì chịu rồi, để muội đi khuyên Tiểu Hà, cho con bé biết sớm mà cắt đứt cái tâm tư không nên có đó. Vốn dĩ muội cũng thấy tính cách con bé với Phòng Thế t.ử..." vế sau nàng không tiện nói ra.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Đại Đường Tấn Dương Công Chúa - Chương 112: Chương 112 | MonkeyD