Đại Đường Tấn Dương Công Chúa - Chương 240

Cập nhật lúc: 04/03/2026 12:01

“Muội vốn định vào khuyên nhủ nhưng lại sợ tỷ ấy mất mặt nên không dám đi. Sau đó muội lại thử hỏi tâm trạng tỷ ấy có tốt không, tỷ ấy lại giống như trước đây, cười hì hì với muội, vẻ vô tâm vô tính, muội bèn coi như không có chuyện gì.

Nhưng hôm kia muội lại đến tìm tỷ ấy, muội hơi nghịch ngợm, chưa đợi thông báo xong đã xông nhanh vào phòng, liền thấy tỷ ấy lấy tay lau mắt một cái, mắt cũng đỏ hoe, giống như vừa mới khóc xong."

"Thế lần này muội vẫn không hỏi sao?"

Lý Huệ An gật đầu rồi lại lắc đầu. Nàng hơi trề môi, có chút ủy khuất nhìn Lý Minh Đạt:"Muội hỏi tỷ ấy bị làm sao, tỷ ấy bảo không có gì, chỉ là gió thổi bụi vào mắt thôi. Muội nhìn vẻ mặt gượng cười của tỷ ấy thì không nỡ hỏi thêm nữa!"

Lý Huệ An nói xong liền cúi đầu nhận lỗi với Lý Minh Đạt. Lý Minh Đạt biết tính cách của Lý Huệ An thế nào, lòng mềm yếu vô cùng, dễ bị thuyết phục nhất, hơn nữa nàng đặc biệt để tâm đến cảm nhận của những người mà nàng kính trọng yêu mến.

Lý Minh Đạt lấy tay b.úng nhẹ vào trán Lý Huệ An, mắng nàng lần sau không được như thế.

"Không cần nhận lỗi, tâm địa lương thiện không có gì sai cả." Lý Minh Đạt xoa mặt Lý Huệ An, mỉm cười tiếp tục nắm tay nàng đi về.

Hai người cùng về đến điện Lập Chính, sau khi biết Lý Thế Dân không có ở đây, hai tỷ muội liền dùng cơm tối trước, sau đó ngồi trên giường chơi đấu cỏ. Bên cạnh hai người đều đặt một chiếc giỏ tre nhỏ, bên trong lót một lớp vải, đựng một nắm cọng cỏ đã hái sạch.

Hai người lấy từ giỏ của mình ra một cọng, thi thố độ dẻo dai của cỏ. Mỗi người cầm một cọng, hai cọng cỏ đan vào nhau, mỗi người giữ một đầu kéo ngược ra sau, cọng nào đứt thì người đó thua, người thua phải đưa cho bên thắng một lá vàng.

Trò chơi này đối với Lý Minh Đạt mà nói thì đã quá tuổi rồi, nhưng hiếm khi Lý Huệ An thích, Lý Minh Đạt cũng vui vẻ chơi cùng muội muội. Lý Huệ An vẫn đang ở lứa tuổi mà mọi cảm xúc đều hiện rõ trên mặt.

Thắng một lần thì vui sướng múa may quay cuồng, cầm lá vàng khoe với Lý Minh Đạt như thể khoảnh khắc sau nàng sẽ trở thành đại tài chủ số một Đại Đường vậy. Lúc thua thì bĩu môi, mặt xụ xuống đầy vẻ không vui, sau đó lại hùng hục khí thế không chịu thua tiếp tục so tài.

Lý Minh Đạt lại ngưỡng mộ vẻ mặt vui vẻ vì những chuyện nhỏ nhặt của Lý Huệ An, chẳng mấy chốc đã bị cảm xúc của nàng lây lan, cũng cười theo một cách vui sướng.

Lý Thế Dân từ điện Lưỡng Nghi trở về cảm thấy mệt mỏi, vốn định trực tiếp về điện Lập Chính nghỉ ngơi, nhưng thấy phòng của Lý Minh Đạt đèn lửa sáng choang, bên trong còn văng vẳng tiếng cười của con gái.

Cung nhân đứng cạnh cũng báo lại, hôm nay Công chúa Hành Sơn tới, buổi tối cũng sẽ ở lại đây. Khóe môi Lý Thế Dân nhếch lên một nụ cười, đi về phía phòng của Lý Minh Đạt.

Lúc này cung nhân lại tiếp tục bẩm báo, nói Công chúa Thường Sơn thân thể không khỏe, hai vị Công chúa trước đó đều đã tới thăm hỏi. Lý Thế Dân đanh mặt lại, vội hỏi: "Sao rồi?"

"Bị phong hàn, còn phát sốt, chưa thấy thuyên giảm. Công chúa Tấn Dương đã mời Cao thái y tới xem, cũng đã đổi t.h.u.ố.c, chắc sẽ có hiệu quả ạ."

Lý Thế Dân "ừ" một tiếng, xoay sang bảo Phương Khải Thụy ngày mai nhắc ông một chút, lúc rảnh rỗi phải đi thăm Công chúa Thường Sơn. Phương Khải Thụy khiêm nhường cúi mình vâng lệnh.

Lý Thế Dân mỉm cười sải bước đi tới chỗ Lý Minh Đạt. Hai đứa trẻ đã sớm đứng quy củ giữa phòng hành lễ với ông.

"Chơi gì thế này, vui vẻ quá nhỉ." Lý Thế Dân liếc nhìn thấy trên giường có hai giỏ cỏ, lập tức hiểu ra bọn trẻ đang chơi gì.

"Cỏ mùa thu nửa xanh nửa vàng là dai nhất, đấu lên thích lắm ạ, A Gia có muốn so tài với Huệ An không?" Lý Minh Đạt hỏi.

Lý Thế Dân đầy hứng thú nói: "Được, vậy A Gia chơi với các con một chút." Lý Thế Dân liền dùng tay khua khoắng trong giỏ vài cái, chọn ra một cọng cỏ mảnh mai nhưng có màu hơi đen.

"Thắng thua có quy định gì không ạ?" Lý Huệ An mắt sáng rực nhìn Lý Thế Dân.

Lý Thế Dân buồn cười nói: "Con thắng thì muốn gì được nấy. Nhưng nếu A Gia thắng thì sao?"

"Thì A Gia muốn gì, Huệ An sẽ đưa nấy, chỉ cần Huệ An có là được ạ." Lý Huệ An đáp.

Lý Thế Dân không cần nghĩ nhiều, lập tức nói với Lý Huệ An: "Con viết chữ xấu quá, vậy mỗi ngày phải luyện viết ba trăm chữ, liên tục cho đến cuối năm, được không?"

"Chuyện này..." Lý Huệ An do dự một chút, rồi lại lới tìm kỹ trong giỏ cỏ của mình, tìm một cọng to khỏe ưng ý nhất, cuối cùng cũng có lòng tin, một mực đồng ý với Lý Thế Dân.

Kết quả, chỉ trong nháy mắt, Lý Huệ An đã thua. Nàng không vui dùng hai tay cầm hai đoạn cỏ đứt, bĩu môi.

"Thua thì phải chịu thua, bắt đầu từ ngày mai, luyện viết ngàn chữ, một chữ cũng không được thiếu, A Gia sẽ bảo tiên sinh đốc thúc con." Lý Thế Dân cười ha hả, trái lại vì vẻ mặt dỗi hờn này của Lý Huệ An mà tâm trạng trở nên rất tốt.

Lý Huệ An kêu oai oái vài tiếng, lao vào lòng Lý Minh Đạt, ôm c.h.ặ.t cầu an ủi, kêu lên: "A Gia bắt nạt con, bắt nạt con, Thập Cửu tỷ giúp muội thắng A Gia đi."

"Hủy T.ử muốn chơi không?" Lý Thế Dân liếc mắt, hơi mang vẻ khiêu khích hỏi Lý Minh Đạt.

"Không chơi ạ, thua không nổi." Lý Minh Đạt đáp. Lý Thế Dân ngẩn người, nhướn mày cười nhìn nàng: "Ồ? Có vẻ như con biết A Gia định đưa ra yêu cầu gì rồi hả?"

“Thập Cửu tỷ chắc chắn cũng sợ A Gia phạt viết chữ. Một ngày viết ba trăm chữ, tay sẽ mỏi đứt ra mất. A Gia ơi, hay là thương lượng một chút, bớt đi một ít, một trăm chữ thôi có được không ạ?" Lý Huệ An giơ một ngón tay ra, nhìn Lý Thế Dân đầy hớn hở, đôi mắt tràn ngập hy vọng.

"Con mơ đẹp quá, quân vương lời nói nhất ngôn cửu đỉnh, không thể sửa đổi." Lý Thế Dân từ chối, xoay lại không tha cho Lý Minh Đạt, lại hỏi nàng vì sao không dám đ.á.n.h cược với mình.

"Phụ t.ử liền tâm, không biết vì sao, thấp thoáng con cảm thấy A Gia chắc chắn sẽ đưa ra một yêu cầu khiến Hủy T.ử khó xử. Hủy T.ử mà thua thì rủi ro lớn quá, nên không cược đâu ạ." Lý Minh Đạt nói.

Lý Thế Dân ngẩn người, có chút hiếu kỳ: "Cảm giác của con cũng chuẩn đấy, A Gia đúng là có một việc muốn nói với con. Tuy nhiên cược hay không cược thì con cũng không thoát được đâu, chi bằng cược một ván, để đòi lấy một yêu cầu mà con muốn tự mình quyết định."

"Nói vậy là A Gia thực sự có chuyện muốn làm khó Hủy T.ử sao?" Lý Minh Đạt giả bộ kinh ngạc hỏi.

Lý Thế Dân cười bí hiểm, gật đầu: "Đối với con thì cũng chưa chắc là chuyện xấu, còn tùy vào tâm ý của con nữa."

"Vậy Hủy T.ử cứ cược một ván xem sao, nếu mà được tự quyết định việc của mình thì cũng sảng khoái." Lý Minh Đạt thăm dò xong liền cầm lấy chiếc giỏ của Lý Huệ An, lục tìm cọng cỏ trong đó, tìm kiếm rất nghiêm túc.

Lý Thế Dân rất hứng thú, ngài vẫn chưa chơi đã nên rất kiên nhẫn chờ đợi Lý Minh Đạt. Đối phương càng có chuẩn bị, nghiêm túc “nghênh chiến” thì đấu lên mới càng thú vị.

Lát sau, Lý Minh Đạt rốt cuộc đã chọn xong, là một cọng cỏ rất xanh, thẳng tắp, nhìn qua đã thấy không mấy mềm dẻo.

Lý Thế Dân vừa thấy nàng chọn cọng này liền cười ha hả. Không ngờ Lý Minh Đạt lớn ngần này rồi mà vẫn chưa lĩnh hội được kinh nghiệm chọn cỏ khi đấu. Lý Thế Dân lập tức có cảm giác mình thắng chắc rồi.

"Con đã nghĩ kỹ chưa?"

"Xin A Gia hãy cho con một kết quả dứt khoát đi ạ." Lý Minh Đạt hai tay nắm hai đầu cọng cỏ, bất động.

Lý Thế Dân cầm cọng cỏ của mình đan vào của Lý Minh Đạt, rồi dùng lực kéo một cái, người cả hai đều theo đó hơi chuyển động. Lý Thế Dân cúi đầu nhìn của mình, thế mà lại đứt rồi. Nhìn lại của Lý Minh Đạt, cũng đứt, nhưng không tính là đứt hẳn, vẫn còn một chút lớp vỏ cỏ dính liền.

Lý Huệ An ngẩn ra, rướn cổ nhìn của Lý Thế Dân, lại nhìn của Lý Minh Đạt. Lý Huệ An đại hỉ, vỗ tay reo lên: "Thập Cửu tỷ thắng rồi! Thắng A Gia rồi!"

"Thắng hiểm!" Lý Minh Đạt chỉ túm một đầu cọng cỏ, đầu kia treo lơ lửng đung đưa không ngừng. Lý Minh Đạt vung tay một cái, lớp vỏ liền đứt, đầu kia rơi xuống đất.

"Lần này Hủy T.ử may mắn thôi ạ." Lý Minh Đạt liền nghiêng đầu, cười nũng nịu với Lý Thế Dân.

Lý Thế Dân cười ha hả: "Bất kể thế nào, thắng là giỏi rồi. Hôm nay muộn rồi, ngày mai A Gia sẽ nói với con. Tỷ muội các con đừng chơi muộn quá, ngủ sớm đi." Lý Thế Dân nói xong liền đứng dậy rời đi.

Lý Minh Đạt và Lý Huệ An cung tống. Sau đó hai tỷ muội lại chơi thêm một lát, còn đ.á.n.h hai ván cờ, cho đến khi Lý Huệ An kiệt sức bắt đầu ngáp ngắn ngáp dài, Lý Minh Đạt mới dừng lại, sai người chuẩn bị nước tắm rửa đi ngủ.

Lý Minh Đạt dỗ cho Lý Huệ An ngủ trước, rồi một mình tựa bên giường, lắng nghe động tĩnh phía điện Lập Chính. Lần này không nghe thấy Lý Thế Dân bàn bạc về bản tấu chương cầu hôn kia nữa.

Lý Minh Đạt bấy giờ cũng đã buồn ngủ, mí mắt nặng trĩu, ngáp vài cái rốt cuộc không nhịn được, nàng cũng nằm xuống ngủ thiếp đi.

Ngày hôm sau, Lý Minh Đạt tiễn Lý Huệ An đi học xong liền về phòng tĩnh tâm luyện chữ. Hôm nay là ngày thượng triều, Lý Thế Dân và Lý Trị từ sớm đã đi rồi, nên lúc này trong điện Lập Chính vô cùng yên tĩnh, ngay cả tiếng cung nhân thì thầm cũng ít hơn thường ngày.

Dù đã cuối thu, thời tiết đã lạnh nhưng Lý Minh Đạt vẫn sai người mở cánh cửa sổ gần đó, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn trời ngoài cửa sổ, dường như đang chờ đợi thời gian trôi qua.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.