Đại Đường Tấn Dương Công Chúa - Chương 373

Cập nhật lúc: 13/03/2026 11:02

"Vậy ngươi bảo huynh ấy bị oan, có bằng chứng gì không?" Lý Minh Đạt hỏi.

Tiêu Ngũ nương ngẩn ra, ấp úng: "Ta không rõ, ta vừa mới nghe Công chúa nói chuyện này, lấy đâu ra bằng chứng. Nhưng ta tin tưởng nhân phẩm nhị ca mình, huynh ấy không phải loại người làm ra chuyện đó."

"Ngươi thừa biết dùng lý do này để biện hộ là vô ích."

"Nhưng ta phải nói thế nào đây, chẳng lẽ lại bảo nhị ca ta đúng là kẻ sát nhân sao? Ta là muội muội huynh ấy, tất nhiên phải tin huynh ấy chứ." Tiêu Ngũ nương có vẻ hơi giận.

"Với thân phận muội muội ruột kêu oan thì đương nhiên không ai tin. Nhưng nếu ngươi nói thật, thừa nhận mọi chuyện đều do mình làm, thì người huynh mà ngươi sùng bái có lẽ sẽ được cứu đấy." Lý Minh Đạt hơi nheo mắt, nhìn chằm chằm Tiêu Ngũ nương.

Nghe vậy, Tiêu Ngũ nương sững người, đôi mắt đảo qua đảo lại, nhìn Lý Minh Đạt với vẻ mặt kinh hãi tột độ: "Công chúa, ta không nghe lầm chứ? Người vừa bảo... ta là hung thủ sao?"

"Phải đó." Lý Minh Đạt thấy ả vẫn giả ngu nên nở một nụ cười với ả.

"Công chúa, giờ là lúc nào rồi, nhị ca ta đang bị hàm oan trong ngục, người đừng đùa với Ngũ nương nữa." Tiêu Ngũ nương cụp mắt xuống, lông mi khẽ run rẩy, trông vô cùng đáng thương.

"Ngươi biết ta là người có chừng mực, vào lúc này ta sẽ tùy tiện đùa giỡn với ngươi sao?" Lý Minh Đạt vặn hỏi.

Tiêu Ngũ nương nhíu mày, biểu cảm ngưng trệ trong chốc lát, đột nhiên ngẩng lên nhìn Lý Minh Đạt đầy chấn động: "Công chúa lẽ nào thật sự cho rằng ta là hung thủ? Chuyện này... chuyện này... sao có thể chứ! Một nữ nhi yếu đuối như ta, vô duyên vô cớ xúi giục những người không quen biết g.i.ế.c người để làm gì!"

"Đó cũng là điều hôm nay ta đang muốn hỏi ngươi." Lý Minh Đạt đáp.

"Thật quá oan uổng, sao ta biết được chứ. Công chúa không lẽ thực sự tin ta là sát nhân sao? Sao ta vẫn thấy người đang trêu chọc ta vậy?" Tiêu Ngũ nương nhìn nàng với vẻ không thể tin nổi.

"Có phải trò đùa hay không, cứ chờ xem thì biết."

Lý Minh Đạt lập tức ra lệnh đưa Tiêu Ngũ nương về Minh Kính Ty, tùy tùng của ả cũng bị dẫn đi cùng. Mọi việc đều được tiến hành lặng lẽ, không hề rùm beng.

Suốt dọc đường Tiêu Ngũ nương không hề yên tĩnh, luôn mồm kêu oan. Đến Minh Kính Ty, ả vùng vằng chạy đến trước mặt Lý Minh Đạt, thái độ không còn cung kính như trước nữa, đòi lý luận cho ra nhẽ.

"Công chúa dù là Tấn Dương Công chúa được Thánh nhân sủng ái nhất, nhưng cũng không thể muốn gì làm nấy, tùy tiện vu oan người tốt! Ta muốn gặp phụ thân, muốn gặp Thánh nhân, ta muốn kêu oan!"

"Giờ ngươi không được gặp ai hết, trừ ta ra. Cứ giải thích rõ ràng với ta trước đã, mọi chuyện sẽ qua thôi." Lý Minh Đạt nói.

"Hừ, thật đau lòng. Uổng công hằng ngày ta tôn kính Công chúa, dốc hết lòng dạ coi người là người bạn tốt nhất. Ta thực sự vạn lần không ngờ có ngày bị chính người tỷ muội tốt của mình vu cho là sát nhân, còn là ác ma xúi giục mấy tên hung đồ."

Trong mắt Tiêu Ngũ nương đầy sự thất vọng và giận dữ, trông như thể ả thực sự phải chịu nỗi oan ức và sỉ nhục to lớn. Điền Hàm Thiện lạnh lùng quan sát Tiêu Ngũ nương đang bị thẩm vấn. Đôi mày thanh tú như lá liễu, mắt hạnh long lanh, khuôn mặt trái xoan nõn nà còn đẹp hơn cả phù dung.

Nhìn phong thái của ả cũng là bậc nhất trong số các thiên kim thế gia. Đây đúng là một dáng vẻ mà ai nhìn cũng thấy mủi lòng thương xót! Quả thực như chính lời ả nói, một nữ nhi yếu đuối yểu điệu thế này mà là ác ma g.i.ế.c người sao?

Ngay cả khi tận mắt chứng kiến lúc này, Điền Hàm Thiện vẫn không thể tưởng tượng nổi cảnh tượng Tiêu Ngũ nương xuống tay g.i.ế.c người sẽ như thế nào. Điền Hàm Thiện ghé sát vào tai Công chúa nhà mình, ông hơi lo lắng, sợ rằng lần này nàng phán đoán sai mà vu oan cho Tiêu Ngũ nương.

Đây là chuyện lớn, Công chúa một lúc động vào cả hai huynh đệ nhà họ Tiêu, mà Tiêu Vũ không phải hạng vừa, lão già này mà làm loạn ở triều đình thì chẳng nể mặt ai đâu, ngay cả Thánh nhân cũng khó xử.

"Hiện tại trông ngươi vẫn là một Tiêu Ngũ nương bình thường, dám yêu dám hận, hay nói hay cười." Lý Minh Đạt tổng kết.

Tiêu Ngũ nương đỏ mặt nhìn nàng: "Ta không hiểu Công chúa nói vậy là ý gì?"

"Con người thật của ngươi hẳn phải bình tĩnh và thông minh hơn nhiều." Lý Minh Đạt nói.

Tiêu Ngũ nương cụp mắt: "Ta không hiểu Công chúa đang nói gì, ta chính là ta, chính là bộ dạng hiện tại này."

"Bốn năm trước, ngươi tu hành ở Hà Hoa Quan, có nửa năm biệt tăm biệt tích, là vì nguyên cớ gì?" Lý Minh Đạt hỏi.

Tiêu Ngũ nương ngẩn ra, rồi hồi tưởng đáp: "Ta xuất gia tu hành không giống như mấy tiểu thư quý tộc yểu điệu khác, chỉ là đổi chỗ ở thôi, cuộc sống thường ngày chẳng có gì thay đổi, chỉ là đổi sang đạo quan hưởng vinh hoa phú quý.

Ta xuất gia là thực sự tu hành, sống những ngày thanh bần. Sau này phụ thân ta gặp chuyện, ta vì mất đi thân phận nên càng không quá câu nệ, liền theo sư phụ đi vân du rèn luyện. Ta đã cùng bà ấy vân du bên ngoài nửa năm, chuyện này sư phụ Thanh Hà có thể làm chứng cho ta, các người có thể đến Hà Hoa Quan hỏi đạo cô Thanh Hà."

"Người đang trên đường đi rồi, hy vọng kết quả đúng như lời ngươi nói, cũng hy vọng vị đạo cô kia không gặp phải bất trắc gì." Lý Minh Đạt nói.

Tiêu Ngũ nương cười nhạt: "Có thể có bất trắc gì chứ? Ta quang minh chính đại, không sợ bị tra."

"Cũng đúng, hung thủ ra tay có mưu đồ có kế hoạch, không chuẩn bị trước mới là lạ. Nhưng ta tin chỉ cần hung thủ gây án, dù có bằng chứng ngoại phạm giả tạo đến đâu thì sơ hở cũng sẽ lộ ra rất nhiều, giả mãi là giả, không thể thành thật được, nhất định sẽ bị lật tẩy."

Tiêu Ngũ nương trợn mắt nhìn nàng: "Công chúa nhất định cho rằng ta là hung thủ sao? Tại sao lại nhìn ta như vậy? Ta trông chỗ nào giống kẻ khát m.á.u tàn nhẫn à?"

Lý Minh Đạt không buồn để ý đến Tiêu Ngũ nương, cũng lười lãng phí thời gian phối hợp diễn kịch với ả, liền quay sang dặn thuộc hạ: "Đi gọi Tiêu Khải tới đây."

Sắc mặt Tiêu Ngũ nương khẽ biến đổi, khi thấy Tiêu Khải bị dẫn lên, ả vội vàng đón lấy hỏi thăm tình hình. Tiêu Khải thấy muội muội ở đây thì vô cùng kinh ngạc, hỏi tại sao.

Lý Minh Đạt gõ kinh đường mộc, không cho hai người nói chuyện. Hai người liền im miệng, một người hoang mang, một người phẫn nộ nhìn nàng.

"Ta hỏi ngươi, ngươi chỉ cần trả lời 'phải' hoặc 'không phải', đã nghe rõ chưa?" Lý Minh Đạt nói với Tiêu Khải.

Tiêu Khải gật đầu.

"Mắt phải luôn nhìn thẳng phía trước, nhìn vào Phòng Thế t.ử, không được nhìn chỗ khác." Nàng bổ sung thêm.

Tiêu Khải tuân lệnh.

"Vào ngày trước khi Quý Vọng t.ử vong, cũng chính là ngày chúng ta bắt đầu nghi ngờ Quý Vọng là hung thủ vụ án hài cốt, ngươi có đem chuyện này kể cho muội muội ngươi nghe không?"

Tiêu Khải sững lại, quay đầu nhìn Tiêu Ngũ nương. Điền Hàm Thiện lập tức nhắc nhở hắn không được nhìn. Tiêu Khải mới sực nhớ ra, vội vàng quay đầu lại.

Lúc này, Lý Minh Đạt vẫn luôn quan sát thần thái của Tiêu Ngũ nương. Ả hơi vênh cằm lên, mặc dù đôi môi mím c.h.ặ.t, nhưng phần thịt quanh khóe miệng vẫn không nén nổi mà hơi nhếch lên.

"Không có." Tiêu Khải đáp.

"Chuyện hệ trọng, ngươi không được nói dối." Phòng Di Trực cảnh cáo.

Tiêu Khải thành khẩn khẳng định mình không nói dối. Hắn biết rõ nàng muội thứ năm của mình hay đưa chuyện, nên đối với câu hỏi này hắn không suy nghĩ gì nhiều, chỉ tưởng Công chúa lo lắng tin tức từ miệng hắn truyền đến tai muội muội rồi bị rò rỉ ra ngoài.

Nghĩ đến việc Tiêu Ngũ nương vốn linh thông tin tức, Lý Minh Đạt bỗng nhiên vỡ lẽ, nàng cảm thán một tiếng: "Ta đáng lẽ phải nghĩ đến, tin tức chưa chắc đã truyền đi từ chỗ huynh."

Tiêu Khải ngơ ngác nhìn Lý Minh Đạt, không hiểu ý tứ trong câu nói của nàng cho lắm.

"Ba bốn năm trước, muội muội huynh xuất gia ở Hà Hoa Quan, còn huynh sau đó theo Không Vô đạo trưởng tu hành ở Chân Vân Quan. Khoảng cách giữa hai nơi không tính là xa, trong thời gian đó hai người có gặp mặt nhau không?" Lý Minh Đạt hỏi tiếp.

"Có, gặp qua bốn năm lần." Tiêu Khải đáp.

"Nói sơ qua về thời gian xem." Phòng Di Trực liền lên tiếng.

Tiêu Khải thuật lại thời gian đại khái. Bốn năm lần gặp mặt này đều diễn ra sau khi hung thủ đã rời khỏi núi Ô Đầu, tức là sau khi Tiêu Ngũ nương kết thúc chuyến "vân du" trở về.

"Việc muội muội huynh cùng Thanh Hà đạo cô đi vân du, huynh có biết không?" Lý Minh Đạt hỏi lại.

Tiêu Khải ngẩn ra, quay đầu nhìn Tiêu Ngũ nương rồi lắc đầu. Hắn không nhịn được hỏi muội muội: "Muội còn từng đi vân du nửa năm cơ à?" Tiêu Ngũ nương mím môi gật đầu: "Vì chuyện đã lâu, lại sợ phụ thân, mẫu thân và các huynh lo lắng nên muội không nói."

"Muội là con gái, chỉ đi cùng một đạo cô ra ngoài, thật quá nguy hiểm." Tiêu Khải thở dài trách muội muội năm xưa quá lỗ mãng.

Lý Minh Đạt gõ mạnh kinh đường mộc. Tiêu Khải giật mình run rẩy, bấy giờ mới nhớ tới lời cảnh cáo lúc nãy của Công chúa, không cho phép hắn tùy tiện nói chuyện với Tiêu Ngũ nương.

"Công chúa, ta có thể đưa ra một nghi vấn không?" Tiêu Khải thăm dò hỏi. Hắn rất muốn biết tại sao những câu hỏi vừa rồi đều xoay quhuynh đệ gái mình, chuyện này thì có liên quan gì đến vụ án.

"Hiện tại thì không, để sau hãy nói." Lý Minh Đạt lại hỏi Tiêu Khải: "Ngày hai mươi tám tháng Tư, tức là buổi sáng ngày Quý Vọng t.ử vong, huynh có ở nhà không?"

"Có, ta ở nhà. Đúng rồi, việc này có rất nhiều người làm chứng, gia bộc nhà ta đều nhìn thấy ta. Như vậy có thể chứng minh ta không phải hung thủ không?" Tiêu Khải bỗng nhiên mừng rỡ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.